Trang

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013

Mèo

*  
Bạn gửi tặng tấm ảnh
Nói rằng: như con Mèo
Hãy bình tâm thư giãn
đừng suốt ngày meo...meo!

Tháng Năm, tháng sáu


Em không về với mùa sen tháng năm!!!

mà sao em lại về với đầm sen tháng sáu?

Sen tháng năm,
ngày nào đau đáu
nỗi chờ mong ngày vui đón em về
Nắng tháng năm nóng lắm, chắc em chê
nắng gắt quá, chắc tình người cũng thế?

Chủ Nhật, 9 tháng 6, 2013

Giọt sương sớm

*
Giọt sương mai
gõ vào khung cửa kính
thảng thốt giật mình, bừng tỉnh
một cơn mê.
Thoảng tiếng ai từ ảo ảnh vọng về
Lời cay đắng, giận hờn buồn biết mấy.

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

Dư âm sóng

*
Anh  lặng thầm 
dấu khát vọng vào thơ
bởi dường như tình yêu lạc vào mùa hạ cuối.
Nắng nồng nàn, nắng yêu mưa, nông nổi
và bay giờ chỉ còn lại ngày đông thôi!

Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

MÙA SEN

*
Tháng sáu hạ về
Tây Hồ sen nở
trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh
sóng dập dờn
mặt nước trải mông mênh
Một góc nhỏ xanh, xanh xanh đến thế!

Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Mưa gần sáng



*
Đ
êm trằn trọc chợt giật mình tỉnh giấc

một tiếng sấm rền xé toạc bầu trời đêm.

Nằm nghe mưa rả rích trải lụa mềm

phủ lên phố sợi tơ trời êm ái
mưa nửa đêm, dại khờ và tê tái
cứ miệt mài thả xuống giọt hàn châu.

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Sương lạnh

Sương lạnh, chiều mưa
sương lạnh, chiều mưa!!!.......sương ...lạnh..

Ơi người ơi! 
tình... ta
từ đây xa cách rồi !

Mưa rơi rơi, mưa vẫn rơi rơi
mặt hồ xưa nhạt nhòa 

thương nhớ lên đầy vơi.
người tình ơi! găp nhau làm gì? để nói câu biệt ly
lạnh lòng ta, chiều nay
nói câu gì, lòng say
Mưa ngoài trời
mưa ướt đẫm lòng ta
người tình ơi! từ nay
xa cách rồi
.......
làm sao
để quên đi 
hình bóng em
đã in sâu trong lòng anh
người yêu ơi! Xa cách rồi!
đầy vơi! thương nhớ
chỉ còn lại nỗi cô đơn
mình tôi!
chiều mưa rơi!
(Phiên bản tiếng Việt: TQtrung , đặt lời theo nét nhạc)




Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

Với một câu thơ

"..Nhanh lên chứ! Vội vàng lên với chứ..."  
Giục giã - Xuân Diệu
 *

Tình yêu, là chuyến đò ngang

Không chèo, không lái, anh sang bằng gì?

Thi sỹ ơi!
Một đời thơ, ngả nghiêng ngàn bóng quế
Anh trải lòng với bao chuyện Nguyệt, Hằng
Yêu, như sóng tràn bờ ngày bão tố
hận cũng nhiều như lá rụng dưới Hoa đăng! 

Chim Vành Khuyên - 'oanh liệt' một thời, đi chơi với Trỗi !!!

Chú em, đại tá đặc công về vườn, không cam chịu cảnh "đuổi gà cho vợ", bèn mua một trang trại trên Ba vì, hôm nay "khánh thành" Trang trại, mời các anh K5 , bạn của Lê Bình lên dự bữa cơm thân mật và tham quan trang trại đang có rất  nhiều dự định theo  gương anh tổng Mạnh. Trồng cây gì? nuôi con gì? luôn là nỗi bức xúc của chú em chưa cam chịu dừng bước trên con đường làm giàu, tuy nhiên, có vẻ nỗi lo lắng đang hằn sâu trong vẻ mặt viên đại tá! ( Ngồi đầu bên phải). Huyền thoại một thời "Chim vành khuyên" Tố Uyên dường như cũng chung nỗi lo lắng giúp bạn nên 'bám càng' theo Bạn Trỗi, vừa có cuộc Picnik cuối tuần vừa giao lưu với mấy tên Bán Trời không văn tự. Có một tên chưa vợ ( ngồi, thứ ba từ trái ) và cựu giai nhân, phu nhân vợ góa Lưu Quang Vũ nói chuyện rất rôm rả về chuyện nồi cơm nên có hai người, giao lưu cho nó thân mật, hehe!

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013

Khoảng trống


@

Hà nội mùa này chiều nào cũng mưa.
Phố ồn ào dường như dịu lại.
Quán nhỏ nhà ai câu hát buồn tê tái
Nóng ghê người, ai lại hát tình ca?

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

NHỚ MỘT THỜI PHƯỢNG ĐỎ

*
Ngày cuối hạ,  nhớ một thời phượng đỏ
Rực sân trường háo hức đợi mùa thi
Phượng hồng ơi? anh nghe gió thầm thì
lời tiễn biệt, ngày đưa anh vào chiến trận.

Chuyện người lính ấy.



@


Người lính ấy kể tôi nghe
Chuyện tình yêu của anh


trước ngày cùng chúng tôi lên đường ra trận
Về thăm nhà lần cuối để đi xa

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Trở lại Việt nam - Kitaro

Vương Chiêu quân và Huyền Trân công chúa

  Ngày còn nhỏ, thường đi qua khu phố Tầu: Tạ Hiện, Hàng Buồm, Lương Ngọc Quyến v..v.. đọng lại trong ký ức là những khu phố chật chội, tồn tại một cộng đồng đa dạng người Hoa, với bản sắc văn hóa riêng. Có lẽ ấn tượng nhất là những hàng Cao lâu, những quán ăn mang hương vị Chệt, người ta nói rằng đồ ăn Tầu rất ngon, với những cái bụng lép kẹp thời bao cấp!!!

Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013

Nhật ký của Mẹ

       Cùng xem Video clip này, để thương yêu Mẹ hơn.
 

Nắng


   "...Nắng mưa là chuyện của trời
Lơ ngơ là chuyện của người làm thơ..."
@

Như chưa là nắng bao giờ
Nắng tràn khắp phố,
vần thơ cháy rồi !
Nắng vàng níu bước em tôi

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Hạ



*
Hạ nắng đấy ư? có gì vui quá vậy?
Để khách thơ phải mải miết trải lòng
đêm vẫn về trong miền nhớ bão giông
bên góc phố oi nồng đầy bụi bặm!

Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Hàn Tuyết liên

*

Có những nỗi buồn không thể gọi bằng tên
có những niềm vui- chẳng biết vui vì gì nữa
Có những ngày chớm hè, nhiều mưa hơn nắng lửa
Có một ngày, trái đất bỗng đổi thay!
se se lạnh, trong một mùa Phượng nở,
ta thấy mình nghiêng ngả- ngất ngư - say!

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

CHIỀU THU MƯA

*
Có một khoảnh khắc vô tình
ta đặt bàn tay em trong tay mình 
nồng ấm
Ôi bàn tay
có một ngày 

trong tiếng thơ nức nở
băng giá lạnh lòng em, lửa cháy thắt lòng ta! 

Tình cờ, Mưa

*
Mưa mãi làm gì, hết cả Xuân 
cỏ mềm, cỏ ướt, cỏ bâng khuâng! 
Em buồn, câu hát em bỏ dở 
anh buồn, thơ hết chuyện phong vân. 

Thứ Tư, 1 tháng 5, 2013

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

Mùa sen Tây hồ





Sao em không về với mùa sen Hà nội
Tháng sáu này, xanh mướt góc Hồ Tây
Trăng thượng tuần treo hờ bên núi Tản
Bóng hoàng hôn lặng lẽ, góc quán gầy.

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Gắn lại Dao cầm



'Thốt đoái Dao cầm phượng vĩ hàn
Tử Kỳ bất tại, hướng thùy đàn ?
Xuân phong mãn diện giai bằng hữu
Dục mịch tri âm, nan thượng nan.'


(Dao cầm đập nát đau lòng phượng
Đã vắng Tử Kỳ đàn với ai
Gió xuân bốn phía bao bè bạn
Khó thay tìm được bạn tri âm)

*
Thương thay! cổ nhân sầu
chuyện ngày xưa 
đắng cả vạn đời sau.
 Nguyệt cầm đêm, dạ khúc sầu
Tiếng nhặt  tiếng mau
 
khúc Nghê thường dặt dìu trần thế.

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2013

Áo dài ơi! Việt Nam ơi!


Tính nhân văn từ thăng trầm trang phục
Vẫn lung linh huyền sử nước Việt tôi
Yêu quê mình, yêu lắm Việt nam ơi!
Từ tấm áo em bay, một chiều đầy nắng mới.

Thơ không tên


Không bên em để tặng nhành hoa tím
sắc thương yêu nồng đượm cánh hồng nhung
Ta gửi em, gửi cả nỗi riêng chung
trong thế giới mơ huyền không có thật.

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2013

Có một loài hoa ta nhớ đến chênh chông!


*
Anh đã gặp! em có biết không?
Loa kèn trắng trong một ngày hanh nắng.

Thư giãn tiếp nha bà con!

Chất hóa học 
Trong một nghiên cứu, sinh viên nọ cảnh báo mọi người về một chất hóa học mình vừa tìm ra và đã được đăng ký bản quyền phát minh có tên " dihydrogen monoxide ". Nó gây ra hàng loạt tác hại:


Thư giãn: Cái & Con


(Chuyện vui dành cho người lớn. Xin đừng xem tiếp, nếu bạn là người mô phạm)
Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Một hôm, chúng tôi ra Hồ Gươm dạo chơi, tôi khen:

Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Hương sắc một loài Hoa


*
Anh gọi Lily bằng cái tên dân dã
tháng tư về trải sắc trắng não lòng
'Hoa Loa kèn'
hương sắc ấy mênh mông.
Cho đời đẹp như tình ai, chung thủy!

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Cháy lên đi !

"...Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm..."
Xuân Diệu


*
Em làm thơ về loài hoa đồng nội,
gắn một thời ký ức thuở mộng mơ.

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Hoa của Đất

*


Elà Hoa của đất
Anh là kẻ lãng du
Thời gian không đọng lại
cho nắng về 
                 chiều thu

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Bản tình ca ngày đó


                                              "...Hà Nội ơi ! Ngày đó tôi mang cây đàn...."
                                         - Nỗi lòng người đi - Anh Bằng.....Ngọc Chân?-
*
Tôi mười mấy, chưa có em nào cả!
Thuộc vài câu  rồi cứ vậy nghêu ngao
Mộng ngày xuân, nào đã biết gì đâu
Ôm đàn gẩy  ngỡ mình trong ảo vọng !!!            

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Mẹ, và bài hát "Nụ cười sơn cước"

Bạn bắt đầu hát từ khi nào? Ba, bốn, năm hay sáu tuổi? Rất ít người còn nhớ được mình tập tọe hát từ bao giờ. Tôi không nằm trong số đó bởi kỷ niệm về bài hát đầu tiên thường trở về trong tôi, hay nói cách khác là tôi vẫn còn nhớ như in bài hát đầu tiên mình đã ngọng ngịu hát, và điều đáng nói là không phải  những bài hát cho trẻ thơ mà là một bài tình ca. Một đứa trẻ hát tình ca là một điều kỳ dị, nhưng bối cảnh giữa những năm năm mươi, đất nước vừa qua một cuộc chiến thì hát tình ca thay cho nhạc thiếu nhi vốn chưa có vào thời điểm đó cũng đáng được châm chước. Đó là cách mà mẹ tôi đã làm sau những ngày tháng bị "kiểm điểm" lên bờ xuống ruộng vì tội là con địa chủ,  một cách "thư giãn" như bà nói !!!

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Chuyện vui cuối tuần

 Sơ cứu
Trung tâm cấp cứu nhận được một cú điện thoại :
- Alô! cho một xe cấp cứu đến ngay khách sạn H,tại bàn tính tiền có một khách hàng bị ngất!
Bác sĩ trực trả lời:
-À,ca này thường gặp thôi! Trong lúc đợi hãy làm những động tác sơ cứu sau:
+ Bước 1: Gỡ ngay hoá đơn tính tiền ra khỏi tay khách hàng.
+ Bước 2: Đặt khách hàng yên tĩnh trong một phòng hạng 3
+ Bước 3: Dùng tấm biển đại hạ giá trước mặt khách hàng.

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Cuộc tình phía cuối con đường



"...Thời trai trẻ, tôi thấy nhiều ông bà già, đã già gần sụm bánh chè mà vẫn còn lấy nhau. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa nực cười, tự nghĩ “già rồi còn làm ăn” gì được nữa mà bày đặt yêu đương!” Tôi đem ý nghĩ ấy nói với Ngoại tôi, lúc ấy bà gần bảy mươi... Ngoại tôi nói: “Cháu hổng biết, chớ chuyện tình yêu thì người nào đầu gối còn có máu thì còn muốn yêu và muốn được yêu.” Cách nay vài năm, tôi gặp người bạn vong niên, một nhà thơ lừng lẫy, tuổi gần chín chục, ông có người yêu ngoài sáu chục, tôi lại hỏi: “Anh già rồi còn gì nữa đâu mà yêu với yết?” Ông bạn tôi cười hồn nhiên, đáp: “Ở tuổi nào mà có người để mình yêu và được người yêu mà không thích anh?” 
Hồi đó, nghe Ngoại nói, tôi không phản đối, nhưng không tránh được tức cười thầm. Tôi muốn hỏi: “ông Ngọai mất lâu rồi, bà Ngoại có muốn yêu ai nữa không?” Nghĩ là vậy, nhưng tôi chẳng có gan đồng nên không dám hỏi.

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Thuật xử thế của cổ nhân

Kết cục của quan tham Hòa
Thân (bên Tầu )không hay ho gì.
Quan dở được khen. Quan giỏi bị chê
Trâu Kỵ ghi nhớ lời Thuần Vu Khôn nên ông làm việc hết sức siêng năng và cẩn thận. Bấy giờ ai cũng đồn vị quan trấn thủ đất A là người hiền, và chê quan trấn thủ đất Tức Mặc đủ điều. Trâu Kỵ để tâm đến việc đó, cho người xem xét hư thực rồi tâu lại cho Tề Uy Vương biết.

Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Một số bức tranh nổi tiếng lịch sử hội họa thế giới về đề tài phụ nữ

1. The Birth of Venus (Sự ra đời của thần Vệ Nữ)
Tác giả: Sandro Botticelli (Italy)
Năm hoàn thành: 1486

Sandro Botticelli là một họa sĩ thiên tài người Italy vào thời kỳ tiền Phục Hưng. The Birth of Venus là tác phẩm vĩ đại nhất của ông và được coi như là một biểu tượng của “Chân - Thiện - Mỹ”. Trong thần thoại Hy Lạp, thần Vệ Nữ được sinh ra từ bọt biển, là con của Chúa tể bầu trời - thần Uranus. Sự ra đời của thần Vệ Nữ trở thành một đề tài lớn trong hội họa, trong đó có những bức tranh rất nổi tiếng của Cabanel, Bouguereau hay Amaury Duval.
Tuy vậy, bức tranh của Botticelli vẫn được công nhận rộng rãi là tác phẩm hoàn hảo và kinh điển nhất. Trong tranh, thần Vệ Nữ được miêu tả có mái tóc mây vàng rực rỡ, làn da trắng muốt, gương mặt thánh thiện và làn môi mọng. Vệ Nữ có cơ thể tròn trịa, đầy đặn, tràn đầy sức sống, tượng trưng cho sự sinh sôi, tình yêu, hoan lạc và sắc đẹp.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Đừng vội

*
Có ai về Hà Nội
nhớ ghé , mùa Hoa Sưa!

Chiều về qua phố xưa,
gặp nhành hoa trắng tuyết
mong manh gió đung đưa.

Thả hồn về kỷ niệm
ai nhớ ai chiều mưa!

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2013

chông chênh nỗi nhớ



Có một chiều lang thang 
ngỡ ngàng! 
hoa trắng nở 
Đưa ta về nỗi nhớ
ngày hồn thơ chơi vơi.
Con thuyền tìm bến đậu 
vẫn biết yêu mây trời.

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Thuật hoài (Đặng Dung)

Thuật hoài (chữ Hán: 述懷) hay Cảm hoài (chữ Hán: 感懷) là bài thơ tự sự của Đặng Dung (鄧容, ?-1414) khi ông đem quân giúp vua Trùng Quang Đế của nhà Hậu Trần, nhưng do lòng người ly tán, quân binh ít ỏi, lương thực thiếu thốn nên cuối cùng đã thất bại. Bài thơ thể hiện ý chí sắt đá của một người anh hùng nhưng không may là không gặp thời thế, công việc chưa xong thì tuổi đã già.
Thuật hoài được viết bằng chữ Hán theo thể thất ngôn bát cú, luật trắc, vần bằng, đúng niêm luật, đối chỉnh, bố cục rất hợp qui cách của thể thơ.