Trang

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Cháy lên đi !

"...Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm..."
Xuân Diệu


*
Em làm thơ về loài hoa đồng nội,
gắn một thời ký ức thuở mộng mơ.

Em không biết rằng anh cũng có tuổi dại khờ
Thường lắng đọng cùng dòng sông rụng đầy hoa gạo đỏ.

Ở quê anh có những chiều nghiêng gió,
đổ nắng vàng thắp lửa những tán cây.
Sừng sững, vươn mình như với tới những tầng mây.

Ở Quê anh có cả những chiều say.
Say hồn đất, say tình người,
say cả một trời vu vi tiếng sáo diều êm ả
để có những ngày đi xa.
Tha thiết nhớ làm sao ngày còn thơ trẻ.
Tuổi đến trường hồn nhiên
và lấp lánh nhiều mộng mơ đến thế,
bàn chân bước rộn ràng, đường ngập hoa gạo rơi.
Sâu thẳm trong anh rực đỏ một góc trời
kỷ niệm xưa dâng đầy chiều xa xứ.

Có những ngày nhớ về quá khứ
Thấy như bay cùng bông gạo trắng trời
Thả tâm tình theo mây gió đầy vơi
Bay, bay mãi về phía chân trời pha tím.

Một ngày kia anh ngẩn ngơ trước biển.
Đại dương ồn ào và xanh đến mông lung
đảo cát xôn xao, sóng vỗ đến khôn cùng
Lá cờ thắm cột buồm ngỡ hoa em cháy đỏ.

Hôm nay lạnh bởi nàng Bân xin gió,
vì thương chồng không có áo mùa Đông
"Cháy hết mình khi đã cạn ngày xuân"

Hoa gạo ơi, anh thấy lòng buốt giá!

Hãy cháy lên, đừng ngại ngùng chi nữa
'Thà một phút huy hoàng hơn le lói trăm năm'
anh sẽ giữ lại tình hoa, dù một chút tro than
Cho nhân thế mãi nhớ em, một mùa hoa gạo đỏ.

Đã cháy bùng, sáng rực những đam mê!


"Không lẫn lộn giữa thơ với đời thường"



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhật ký TQtrung hoan nghênh những lời góp chân thành, bạn cần dùng tài khoản Google để xuất bản nhận xét của mình, nếu chưa có danh khoản Google, bạn có thể điền danh tính vào mục:Tên/URL để xuất bản nhận xét, các lời góp ND đều bị Google cho là spam và tự động bị xóa. Bạn đọc có thể chèn Ảnh hoặc video vào Phần nhận xét bằng cách lấy URL của ảnh gốc rồi dán vào cửa sổ comment