Trang

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2021

MÙA SEN

*
M
ùa sen ấy qua rồi
chỉ còn trong nỗi nhớ.

Hỏi lòng..không duyên nợ
sao sen hồng lại nở
cuối mùa..ngày ta về
sao hoa đèn rực rỡ
nơi mái cọ đường quê.

ĐÊM TRẮNG


*
Đ
êm trắng
ta lắng nghe những cánh gió phiêu diêu
lướt khướt đi tìm bầu trời xa vắng
ta lắng nghe
tiếng ngõ nhỏ thở than trong không gian tĩnh lặng
tiếng đàn đêm tắt lịm
cây guitar treo tường nhà câm nín
khúc nhạc đêm hè thao thức gọi cơn mưa

những lời thơ viết cho yêu thương
có những khoảnh khắc
dường như tắt nghẹn
ta cần mẫn đi tìm những lời âu yếm
trắng đêm không viết nổi thành lời
mơ một ngày nắng hạ
có cánh diều ru êm

ĐÊM BUỒN LỤC BÁT CŨNG SAY


*
Đ
êm buồn lục bát cũng say
men tình lãng đãng..mây bay...trăng tà
Lời thơ ai..thật xót xa
giận..thương để lại câu ca nhói lòng
ai đem một chút sầu đông
gửi vào đêm hạ mênh mông lời buồn
Ngoài trời lất phất mưa tuôn
lối xưa có kẻ buồn vương tình người
mưa bao nhiêu giọt rơi rơi
bấy nhiêu giọt nhớ đầy vơi tơ lòng
Lửa xa tàn hết hơi nồng
buồn như biển tím thuyền không cánh buồm
bàn tay giữ chặt..đừng buông
ngất ngây ngày cũ mà buồn đêm nay.
Xé câu lục bát làm mây
bay về nơi ấy..mưa đầy lòng ta.

QTĐA

NAO LÒNG



*
N
ắng sao nắng quá đi thôi
rồi mưa..mưa mãi trắng trời thủ đô
Một nhành hoa tím ngây thơ
sớm nay vừa nở..vừa chờ người qua
Nao lòng..lại chút xót xa
nắng..mưa, phủ thế sao mà chẳng thương
Thế mà em vẫn bên đường
tặng cho nhân thế chút hương ngọt ngào
người đi trong gió xôn xao
thấy lòng an định, dâng trào hân hoan.

QTĐA

NHỚ MỘT NGÀY XUÂN


*

yên vì dịch covi
nhớ ngày xuân ấy người đi rộn ràng
thanh bình..hoa lá xênh xang
vui trong trời đất mênh mang thái hòa
an nhiên trong chốn muôn hoa
ngỡ mình lạc bước chân xa đường trần.
cõi tiên sương khói phù vân.
giật mình..quay lại..vẫn thân giang hồ
cười lên một tiếng...ô..ô
thôi về..tìm một giấc mơ an lành.

QTĐA

Đừng nhé mưa ơi...


*
T
hành phố mùa này mưa nhiều không em
sao cứ thấy thương con đường..nước lên ngập lối
phố đã lên đèn..ai cũng đi rất vội
những vòng xe quay..bối rối..cồn cào
những hàng me trĩu nước..lao xao
cành lá rung rinh..thì thào lời gió hát
nhà ai đó..bếp hồng ấm áp
đợi người về với hơi ấm bàn tay.
Đường phố ướt nhòa
như mắt em cay
đèn đỏ đèn xanh có thương người lẻ bóng
mưa vẫn mưa rơi..phố đông chợt vắng
chỉ mình em về..dáng nhỏ nghiêng xiêu...
Mưa à..mưa ơi đừng rơi quá nhiều
đừng ướt áo em..đừng thêm gió lạnh
mà em tôi thì..áo lụa mong manh...

QTĐA 

"THƠ..CHỈ LÀ THƠ THÔI"





*
D
ẫu biết rằng "thơ chỉ là thơ"
mà vẫn chợt nghe như tiếng lòng em nhức nhối..
trốn về đâu hỡi em, trong dòng đời bước vội
những bàn chân hối hả vượt bến tình.
Sao không một lần đứng lại..nghe nhịp đập con tim
hồn thổn thức rung lên trong nồng nàn tình ái
trái tim yêu đâu muốn em đứng lại
bởi yêu thương nào có tội gì đâu.
Sao cứ phải một lần
cứa nát tim đau
những ngã rẽ ở đâu cũng có.
quay lại rồi đâu hết đi sóng gió
ai biết lối về..gai góc bủa vây.
Có con chim nhỏ
hót trong bụi mận gai,
tiếng lảnh lót..chỉ một lần là đủ
bầu trời yêu..mây xanh vần vũ
với tự do..một lần yêu cho hết cả cuộc đời.

QTĐA

PHONG TRẦN.






*
N
hững người lính hôm qua vào trận
áo phong trần
che lấp dáng hào hoa.
Những vòng xích xe tăng lăn qua..
lăn qua
vết hận thù còn in trên khuôn mặt người bỏ chạy
quả trái phá canon vút qua bầu trời
rít lên..man dại
Những câu thơ
viết về một thời áo lính
thời thơ tình..cất dưới đáy ba lô
áo phong trần bạc phếch đến bây giờ
đêm bên người tình vẫn nghe ùng oàng súng nổ
cuộc tình say..mà lắm khi bỏ dở
thương thằng bạn dưới mồ
manh áo phong trần..máu đọng..chẳng kịp khô.
QTĐA

BẰNG LĂNG TÍM.


*
B
ằng lăng ơi..sao đến hè mới nở
rực rỡ một màu tím chẳng phôi pha
Sao đến hè em mới nở hoa
nắng lắm...đường anh đi chói chang lối cỏ
công viên buồn
chỉ mấy em cún nhỏ
cứ tung tăng chạy bên dòng đời
chẳng biết có một cánh hoa rơi... rơi ...
khi mùa tàn sắp tới
Bằng lăng ơi
nhé em đừng vội,
nhạt màu hoa khi nắng xế tà
Em có biết yêu không..mà để lại mình ta
dùng dằng mãi..chẳng nỡ lòng xa cách.

QTĐA (2017)