Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ bạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ bạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

MỘT NGÀY BÊN ANH


   Một bài thơ rất tuyệt của tác giả người Nga Veronica M. Tushnova (1911 - 1965) có tựa đề: Một ngày bên anh" được bạn Nhã Lan chuyển ngữ, phỏng dịch ý thơ và đăng trên trang web riêng. Cảm xúc với ý thơ, tôi đã phóng tác bài "Một ngày bên anh"dựa trên bản dịch này, cảm ơn bạn NL đã vui lòng cung cấp bản chính và bản chuyển ngữ, mời các bạn yêu thích văn thơ Nga đón đọc.

Сутки с тобою 

*
С
утки с тобою...
Сутки с тобою,
месяцы — врозь...
Спервоначалу
так повелось.
Уходишь, приходишь,
и снова,
и снова прощаешься,
то в слезы, то в сны
превращаешься,
и снова я жду,
как во веки веков
из плаванья женщины ждут
моряков.
Жду утром, и в полдень,
и ночью сырой,
и вдруг ты однажды
стучишься: — Открой!—
Тепла, тяжела
дорогая рука...
...А годы летят,
как летят облака,
летят-пролетают,
как листья, как снег...
Мы вместе — навек.
В разлуке — навек.

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Bản song tấu số 5

Con đò bến vắng


… “Sao em không về, tìm lấy một mùa mưa
mang tươi mát về miền khô cằn sỏi đá
phía bờ xa, có phải vùng hoang dã
trăng vàng mơ không che nổi bóng nhạt mờ.
Một con đò, hát mãi khúc vu vơ!” 
Một mái chèo 
lặng lẽ 
nép sông mơ
Mỏi mòn ngắm vầng trăng mờ sắp lặn
bình minh tới rồi vội vàng nắng hạn, 
nhạt nhòa mưa 
giá lạnh giọt sương mai.

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Bản song tấu số 4

Ánh trăng mơ góc phố xưa



…“Heo may về, vòm sấu lá rung rinh
Hạt mưa nhỏ ngang bờ mi thấm lạnh
“Đợi chờ, đợi chờ, sao mãi em chẳng tới
góc phố dường như nghiêng xuống phía trăng mơ” TQtrung

Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013

Xa Hà nội





Thơ Nguyentrinh


“Biết nói gì đây em! 
ngày mây về bên gió
biết nói gì đây!
khi bầu trời mờ tỏ
bỗng nắng lên
mát ngọt một ngày đông
bỗng trời xanh đổi thắm sắc mây hồng
và anh bỗng muốn mình trở về thời hoang dã”

Em như thấy mình trong dòng đời nghiệt ngã
tựa cánh chim trời loi lẻ giữa nhân gian
sâu thẳm tầng không, em là cánh chim bằng
bay mải miết, chẳng bao giờ tới đích

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

"Khập khiễng đi tìm, một thế giới mông lung"


...”Chiếc đò ngang, chới với một con sào
trong tĩnh lặng, hoàng hôn chìm cuối xóm
Một cánh chim, chập chờn trong ảo mộng
mỏi mệt cánh bay, ai oán tiếng hót buồn
Những tia nắng dài, vời vợi phía hoàng hôn
nơi êm ấm những mái nhà hạnh phúc
lẻ loi em, lẻ loi anh trong chiều vàng trong, đục
khập khiễng đi tìm, một thế giới mông lung “. Trích QTr


Nguyentrinh

Mỗi đêm về khắc khoải nỗi nhớ mong
Từng hơi thở vương theo làn gió thoảng
những kỷ niệm mênh mang bay vào trong giấc mộng
có con đò rẽ nước, mái chèo khua thong thả nhịp hát vui

Thứ Ba, 20 tháng 8, 2013

Không đề - Nhân ngày Vu lan

Một bó hồng cho mẹ

 *
"...Truân chuyên trọn cả cuộc đời
Chín mươi năm, sắp hết thời long đong
Mẹ ơi! lá thắm chỉ hồng
Định mệnh dân tộc đẫm trong kiếp người...
Con không khóc được thành lời

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2013

Hãy là loài Hoa đó

Bài thơ được viết và đăng tại Blog BanTroik5New với lời đề tặng bạn thơ Nhã Lan ( Diệu Trinh) để đáp lại thịnh tình từ một bài thơ hay của em! vì một lý do đặc biệt không thể tồn tại ở đó, tác giả đưa về đăng trên blog cá nhân và nếu được rất mong Diệu Trinh cảm phiền vì sự cố này.
                                                                           
*
"...Nếu mai đây
duyên phận
mình gặp nhau
...như mong ước
hãy gọi em là Hoa...bò cạp nước nghe anh..."

Nguyentrinh


Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013

Hương sắc một loài Hoa


*
Anh gọi Lily bằng cái tên dân dã
tháng tư về trải sắc trắng não lòng
'Hoa Loa kèn'
hương sắc ấy mênh mông.
Cho đời đẹp như tình ai, chung thủy!

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Góc phố - Hà Nội


 LTS:  bài thơ này được viết lấy cảm hứng từ Ca từ :"Sài Gòn có góc phố" của anh Trần Bắc Hải như một 'Họa thơ' với rất nhiều tâm đắc. Bởi tuy Bắc Hải viết làm ca từ nhưng thực tâm tôi thấy nó là một bài thơ với rất nhiều cảm xúc tinh tế từ nơi gắn bó với rất nhiều kỷ niệm của tác giả, bài hát cũng được viết với giai điệu nhẹ nhàng, tình cảm, biểu lộ tình yêu quê hương sâu sắc và tâm hồn nhạy cảm của tác giả, đây là một thành công của BH. Bài thơ tôi viết lấy ngẫu hứng từ SGCGP nhưng chuyển đổi để phù hợp với tâm trạng, tình cảm và nơi mình đang sống, và cũng là một 'Chính bản' 'cải chính' cho 'phụ bản' mang hơi hướng 'phê phán' trước đây. Mong rằng anh BH có đọc được sẽ thấy hài lòng hơn với bản 'nhẹ nhàng' này.
 Để "Rộng đường bàn cãi!" xin đăng lại toàn bộ Ca từ SGCGP và HNCGP dưới đây.
Góc phố - Hà Nội*
Hà nội có góc phố
Râm ran tiếng ve sầu
Hà nội có góc phố
Ngày xưa, mình hẹn nhau ! 


Hà nội có góc phố
Còn vương tiếng còi tầu
Hà nội cho tôi yêu
Ngày đi xa phố phường
Hà nội bao yêu thương
Hồ Gươm xanh trong nắng
Bình yên em tới trường

Cho tôi chiều nay hỏi nước dâng chiều mưa
cho tôi chiều nay hỏi nắng sao hững hờ
cho tôi chiều nay về ước mơ tuổi thơ
cho tôi tình yêu Hà nội mãi không phai mờ

Hà nội có góc phố
Buồn rơi cánh phượng hồng
Hà nội có góc phố
Tìm em, tìm hư không!

Hà nội có góc phố
Ngổn ngang những phận đời
Lời thơ ai ngân nga
Kể về điều chưa nói
Biết bao điều muốn hỏi
Lặng câm chiều mưa sa !
Lặng câm những nụ hoa!

Hà nội có nỗi nhớ
Triền miên nước sông Hồng
Hà nội có nỗi nhớ
Ngẩn ngơ ngày sang Đông

Hà nội có góc phố
Mưa bụi giăng phố buồn
Giọt thời gian qua mau
Để lòng ai thương nhớ
Tìm mãi chiều mưa ngâu
Tìm mãi ngày ước hẹn
Tìm mãi nụ hôn đầu

Góc phố ngày xưa ấy
Ở đâu?
Nay còn đâu!






Sài Gòn có góc phố
Nhạc và lời: Trần Bắc Hải

Sài Gòn có góc phố
Hàng me đứng nghiêng đầu
Sài Gòn có góc phố
Chiều mưa chờ bên nhau

Sài Gòn có góc phố
Chợ khuya nhóm từ chiều
Sài Gòn cho tôi yêu
Bạc đôi vai áo mẹ
Sài Gòn cho tôi thương
Mỏng manh tà áo trắng
Chiều vàng nắng phố phường

Cho tôi chiều nay hỏi sao không chiều mưa
Cho tôi chiều nay hỏi gió ngưng bao giờ
Cho tôi chiều nay về gốc cây ngày xưa
Cho tôi chiều nay Sài Gòn có ai đang chờ

Sài Gòn có góc phố
Ngày xưa bước tới trường
Sài Gòn có góc phố
Của tôi là quê hương
Sài Gòn có góc phố
Gần đâu quán cây dừa
Nhà của tôi không xa
Bùng binh Ông Gióng Nhỏ
Nhà tôi luôn đông vui
Nội tôi cùng ba má
Thường đầy ắp tiếng cười

Sài Gòn có nỗi nhớ
Nhiều như sóng vỗ bờ
Sài Gòn có nỗi nhớ
Buồn như một câu thơ
Sài Gòn có góc phố
Chiều mưa gió nhạt nhòa
Để người ai đi xa
Chẳng làm sao quên được
Một nụ hôn thơ ngây
Một giọt mưa trong vắt 
Đọng trên lá chưa rơi.



    Hà Nôi có góc phố!

*

Hà nội có góc phố
Nước lên, ngập ngang đầu
Hà nội có góc phố
Tan ca người chen nhau
Hà nội có góc phố
Chợ cóc chiếm vỉa hè
Hà nội cho tôi yêu
Phố phường đầy phân chó
Hà nội cho tôi thương
Mỏng tang manh áo chip
Em tôi phanh trên đường!

Cho tôi chiều nay! Hỏi rằng sao nhiều mưa
Cho tôi chiều nay ! hỏi nắng sao hững hờ
Cho tôi chiều nay về gốc cây ngày xưa
Cho tôi mùi khai sao mãi không phai mờ!



Hà nội có góc phố
Chở che nàng cave
Hà nội có góc phố

Dừng chân người tha hương                            
Hà nội có góc phố
Gần đây quán đèn mờ
Dập dìu đêm sao sa
Thịt da phơi nõn nà!
Từ nhà tôi trông ra
Mùi thơm son với phấn
Thường đầy ắp ngõ nhà!

Hà nội có nỗi nhớ
Buồn như sóng xa bờ
Hà nội có nỗi nhớ
Chiều say nhìn lơ ngơ!

Hà nội có góc phố
Ngổn ngang như xóm chợ
Để bạn tôi đi xa
Nhớ thương như món nợ
Tìm nụ hôn xưa ấy
Tìm giọt mưa xưa đấy

Tìm mãi- chiều không mây!
 2012      
                                                                                   

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Từ bài thơ "Tình Hạ Thu"

Đã rất lâu mới thấy Hồ Như Nguyện có một bài thơ rất mượt mà và tình cảm, khác hẳn với giọng thơ quen thuộc. Như Nguyện là phụ nữ nhưng có một giọng thơ khá đặc biệt, rất cứng cỏi và phảng phất chất giang hồ lãng tử đến nỗi có bạn thơ đã có lúc nhầm với một nam nhi:
"..Trái tim tôi - cánh đồng hoang khô vắng,
Vô tình hay hữu ý (?)
Em đánh rơi một giọt lửa thôi.."
Hoặc
"....Cũng hầu, cũng tước, cũng cân đai.
Cầm, kỳ, thi, họa, đao, cung kiếm,
Cơ nghiệp anh hùng, há kém ai!"
Hoặc nữa
"...Khi người tỉnh, ta say.
Lúc người say, ta tỉnh...."
Những vần thơ biểu lộ khá rõ một ý chí cứng rắn và một tâm hồn khoáng đãng. Chúng ta bắt gặp trong thơ Nguyện khá nhiều khẩu khí ngang tàng và cũng có điều gì đó xua xót, thất vọng:

"...Em tìm bình yên ở đâu,
Ngay giữa biển đời sóng gió{?}
Em tìm tình yêu ở đâu
Trong những trái tim tan vỡ{?}"

(Trích thơ NN)
Có thể trong đời thường, tính cách của NN sẽ khác, nhưng có một thực tế là trong thơ, nơi dãi bày những tình cảm sâu kín, NN đã ít nhiều hé lộ một góc khá cứng cỏi của tâm hồn mình. Nhưng thực ra qua những bài thơ gần đây, ta lại thấy một 'NN- Thơ' khác, một tâm hồn thơ với những tình cảm chân thành, những xúc cảm tinh tế trước thiên nhiên, một hồn thơ nhẹ nhàng với người đối thoại. Dĩ nhiên đó là nhận định chủ quan của người được tặng thơ. Nhưng thật tình cũng muốn nói đôi điều với đọc giả nào còn chưa rõ lắm vì sao có vụ 'tặng thơ' qua lại vừa rồi trên TT. Vốn là những người yêu thơ, ắt là chúng ta có những sự đồng cảm, và hơn hết là quý trọng nhau và vì vậy, khi NN ra Bắc, bất chợt tôi, người viết bài này nhận được cú phôn, gọi đến tham gia vào cuộc ọp-lai  vốn diễn ra từ sáng của các bạn Như Nguyện, Hồng Thu, anh HT, anh Vinhnq từ trang BT và UT.
  Thực sự một cuộc gặp quan trọng như vậy mà mình vinh dự được mời thì cảm động lắm, chúng tỏ các bạn cũng nhớ đến mình, quan tâm đến mình, nhất là NN lại tận miền Nam xa xôi ra cũng đích thân mời thì quý hóa lắm. Thật tiếc vì lúc đó đang làm đầu bếp nấu cơm cho vợ con về, lại nhìn ra ngoài trời có cơn mưa đằng Tây to lắm, thế là đành nói lời xin lỗi mà thực tâm thì rất tiếc và áy náy. Chính vì vậy mà có mấy câu thơ gửi tặng NN để "trình bày hoàn cảnh" sau đó lại nhận được bài thơ THT tặng lại, và nó chính là bài thơ mà tôi đang nói tới.
 Trước tiên là xin nói rõ một điều, NN đề 'gửi' tôi nhưng đăng trên TT có nghĩa  rằng NN cũng dành tặng cho các bạn yêu thơ khác nữa, và những cảm nhận tinh tế về sự giao mùa Hạ Thu: Trời xanh,mây trắng, chói chang, Bỗng dưng Thu tắt nắng vàng, đổ mưa. hay Dẫu còn lưu luyến chút hè, Thôi! nhường Thu dắt nắng về dệt Thơ. là những vần thơ hay dành cho tất cả chúng ta, và nhìn chung cả bài thơ rõ ràng là tác giả kết hợp tình- ý giao lưu giữa tâm tư tình cảm con người với đất trời, thiên nhiên là rất nữ tính và tinh tế, cho nên có những lời khen dành cho bài thơ thì tôi cho là rất xứng đáng.
  Tuy nhiên, trong bài thơ HNN có dùng một số từ cổ, vốn dĩ tôi rất dị ứng với các loại từ này, vả lại bài thơ đã được gửi 'cho tôi' mà tôi lại rất thích 'chơi trò' đổi từ và thể loại nên nghí ngoáy chuyển bài thơ sang kiểu 'bậc thang' để đọc theo 'cách' của mình, xin lỗi trước nhé! nếu tác giả vô tình đọc được :) Và thêm nữa, câu thơ " Lời iu ai ngỏ ngộ chưa" trong bài, chắc chắn là một ẩn ý của tác giả với đất trời Hà nội, cá nhân nào nhận được chắc đang tủm tỉm cười. Xin cám ơn HNN vì đã được đề tăng bài thơ


Tình Hạ, Thu

*
Trời xanh,
           mây trắng,
                chói chang,
Bỗng dưng
     Thu tắt nắng vàng,
                            đổ mưa.
Phải chăngThu, Hạ giao mùa,
Đan mưa với nắng
               như đùa trêu ngươi !

Giận gì Thu thế

                    Hạ ơi ?
Cho đau lòng cúc, rã rời xác ve.
Dẫu còn lưu luyến chút hè,
Thôi!
       nhường Thu dắt nắng về
dệt Thơ.

Lời yêu ai ngỏ

            ngộ chưa?
Nghe dường như có tiếng mưa
                               ngọt ngào.
Mưa đi
           mưa tới xôn xao
Thu Vàng
        Hạ Trắng
                  nao nao tấc lòng.

Tác giả: HHN

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2012

Bản mới của bài thơ 'Bức tranh'

 Bài thơ Bức tranh của Tuấn Linh đã được đăng trên Blog TQtrung, gần đây bạn đã có tu chỉnh lại, đưa giá trị nội dung bài thơ lên rất nhiều và đăng trên BlogBTk3, xin giới thiệu lại bài thơ này cùng bài họa của tôi.

Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Một bài thơ cũ, nhưng mới:

*
Bài thơ này được bạn thơ Bạch Liên viết, theo chị là từ năm 2005, có thể gọi là cũ, nhưng mới được gửi lên Blog Trang Thơ của bạn HT nên thật ra nó là mới, mới với những người đang được đọc, như những lời tâm sự của chị với những người đồng cảm. Bài thơ của BL có một motip Thuyền, biển, sóng, bờ cát, gió, bão tố đã được nhiều nhà thơ có danh sử dụng, vì vậy sẽ có ai đó cho là "không mới". Giống như trường hợp bài thơ "Sóng, và bờ cát" của tôi, có những người thích tầm chương trích cú lại có ý cho rằng "giống" bài thơ của môt nhà thơ nổi tiếng cũng về đề tài Biển thuyền sóng gió, khác gì họ bảo mình "đạo"  thơ. Sự hằn học vô lối đó che dấu một sự gen tức ngấm ngầm, không phải là điều mà một người có văn hóa nên làm.
 Trở lại với bài thơ của BL, bài của chị quá nhiều tâm sự, mà với một tâm hồn nhạy cảm, chị đã mượn hình tượng cánh buồm đón gió để bày tỏ những suy tư của mình. Bằng thể thơ thất ngôn cổ điển, những khổ thơ từng chữ từng chữ đến với người đọc bằng những ngôn từ dễ hiểu để diễn đạt Tình ý Buồm và gió, những nhớ thương quay quắt nhưng vì điều gì đó lại muốn quên đi, Những mâu thuẫn nội tại trong ý thơ càng làm cho ta thông cảm hơn với những tiếc nuối, dằn vặt, vốn làm nên sự đa dạng của một bài thơ có xu hướng tình yêu đôi lứa. Nhớ, mong, khắc khoải, nhưng vẫn không dám mạnh dạn đón nhận tình yêu, phải chăng những điều đó được diễn tả bằng hình ảnh buồm, gió mà tác giả muốn truyền đạt tâm tư của mình đến bạn đọc, cũng có thể là tôi võ đoán nhưng đó là những cảm nghĩ chân thành muốn chia sẻ với tác giả, chúc chị thành công với những tác phẩm tiếp theo của mình.

 Buồm và gió

Tưởng rằng như làn gió thoảng qua
Đâu ngờ đọng lại ở trong ta
Muốn quên thêm nhớ, quên càng nhớ
Gần đã rất gần, xa còn xa .

Biển đã lặng rồi tự lòng ta
Cớ sao gió gọi sóng từ xa
Ào ạt xô bờ tung hoa trắng
Để buồm thổn thức giữa bao la .

Vẫn biết trời xanh mãi mãi xanh
Như gió muôn đời mãi mong manh
Mà sao bối rối lòng vương vấn
Nói lời ly biệt dạ chẳng đành.

Da diết, vi vu tiếng gió chiều
Vắng buồm gió nhớ biết bao nhiêu
Xin buồm chờ gió đừng nghiêng cánh
Để gió căng buồm trọn niềm yêu.

Tiếng gió gọi buồm cứ ngân nga
Gió muốn đưa buồm đi thật xa
Quê hương gắn bó buồm luôn nhớ
Nên tiếng gió chiều càng thiết tha .

Hãy là ngọn gió mát đời ta
Đừng thổi bùng lên thành phong ba
Chớ làm cơn lốc xua cơn khát
Để cánh buồm yên ngoài khơi xa .

Chiều Hạ Long Tháng 6 -2005
BẠCH LIÊN


Nguồn ảnh từ internet