“Văn Cao là trời cho. Đỗ Nhuận là đời cho. Nguyễn Xuân Khoát là người cho. Lưu Hữu Phước là thời cho”. Đó là những dòng đúc kết vô cùng ấn tượng của nhà thơ, nhạc sĩ, nhà báo Nguyễn Thụy Kha trong lời tựa của quyển tiểu thuyết chân dung: “Văn Cao – người đi dọc biển”.
Chỉ thế thôi cũng đủ thấy ông trân trọng “người anh – người thầy” của mình đến thế nào. Ông nói, một người nghệ sĩ, muốn viết hay phải đọc nhiều, đi nhiều, hiểu nhiều và đặc biệt là… yêu nhiều. Và Văn Cao không phải là ngoại lệ.”
“Bóng hồng” thầm lặng sống chết cùng Văn Cao
Tiếp tôi trong một căn phòng “tràn ngập nghệ thuật” với hàng chục bức tranh và cũng chừng đó bằng khen, giấy chứng nhận, nhà thơ, nhạc sĩ Thụy Kha chậm rãi kể về những kỉ niệm của ông với nhạc sĩ “Tiến quân ca”.
Vẻ mặt trầm tư, Nguyễn Thụy Kha từ từ châm điếu thuốc, hồi tưởng lại từng mốc thời gian của cố nhạc sĩ Văn Cao. Ông nói về Văn Cao, chậm mà chắc, như đang liệt kê lại những sự kiện trong cuộc đời mình vậy.
Lật giở từng trang sách cuộc đời Văn Cao, nhạc sĩ Nguyễn Thụy Kha khẳng định, sự thành công của Văn Cao không thể thiếu bóng dáng của người vợ, bà Nghiêm Thúy Băng. Nhắc đến người phụ nữ của Văn Cao, Nguyễn Thụy Kha luôn dùng cụm từ “bà Văn Cao”.
Cố nhạc sĩ Văn Cao
Ông kể, nhạc sĩ Văn Cao quen bà vào năm 1942, khi ông làm việc trong tờ báo Vịt Đực do ông Nghiêm Xuân Hiến, bố của bà làm chủ bút. Bà Văn Cao xuất thân từ một gia đình tư sản. Cô tiểu thư Hà thành khuê các, xinh đẹp và kiêu kì đã “đổ gục” trước chàng nghệ sĩ nghèo tài giỏi.
Dù chưa gặp nhau một lần nhưng trong tâm trí bà Văn Cao đã có hình ảnh chàng nhạc sĩ tài hoa. Bà biết tiếng Văn Cao đã lâu bởi rất yêu thích bài “Buồn tàn thu”, sáng tác đầu tay của ông. Hai người gặp nhau ở tòa soạn rồi không hiểu từ lúc nào, tình cảm cứ thế tiến triển.