*
Tháng sáu hạ về Tây Hồ sen nở
trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh
sóng dập dờn
mặt nước trải mông mênh
Một góc nhỏ xanh, xanh xanh đến thế!
anh đưa em về tìm ngày xưa tươi trẻ
tím hoàng hôn
rộn rã bánh xe quay
Em ríu rít sau xe lời nhung nhớ dâng đầy
thủ thỉ chuyện đàn bà
ngổn ngang bao ước vọng
Anh lắng nghe trong xôn xao tiếng sóng
Ngọt tiếng em
xao xuyến giọt tơ lòng
sen hồng thắm đong đưa chiều Quảng bá.
Chiều hạ vàng
nghiêng nắng
trải hồn thơ
Dấu thời gian thấp thoáng tựa sương mờ
hương sen cũ dần phai theo ngày tháng
Dáng liễu bờ xa trong ráng chiều lãng đãng
chỉ còn sóng Tây hồ
dấu kín
bóng người xưa.
![]() |
Mẫu chuyên nghiệp đang thể hiện |
Vì tiền? nhưng có thể là sự hy sinh vì công việc! cháu gái đang lội xuống đầm nhiều....đỉa |
Em sống giữ sen non đương độ
Trả lờiXóaNơi sắc hoa rực rỡ bốn mùa
Đêm mơ màng ngồi ngắm sao thưa
Và nhớ về ngày xưa thân ái
Cái thuở hồn nhiên ngày xưa thân ái
Đã xa rồi trong ký ức thơ ngây
Để giờ đây em ngồi ngắm mây bay
Và tiếc nuối nhớ về dĩ vãng...
Có thể không? nếu em là người ấy!
Trả lờiXóaSống trong đời, chẳng phải ở trong mơ
cũng không phải đâu em, thứ ánh sáng nhờ nhờ
sáng leo lét trong thế giới ảo
đầy những câu thơ
kêu như chuông
và cũng rỗng như chuông!
Em là ai? mà như tiếng chiều buông
những tiếng nhạc vu vơ không đầu không cuối.
Anh không muốn nữa, khúc nhạc lòng bối rối
để mỗi mùa hạ về, đắm đuối sắc sen xanh
Có thể rồi một mai tự đáy lòng anh
Sẽ nhớ mãi, và đau
về một bông sen nơi xứ lạ.
Đố anh tìm được một quả chuông
XóaKhông rỗng mà vẫn kêu được đấy!
Em bảo đảm, nếu anh tìm thấy,
Phần thưởng sẽ là cả một bài thơ.
Ở ĐÂY có một quả chuông.
Trả lờiXóaTuy là bằng đá hoa cương đẽo thành
Ruột đặc mà tiếng kêu thanh
Dân gian đã tỏ,tiếng lành đồn xa
Đã chịu chưa? hỡi em ta!!!
Thêm nữa nhé!
http://phongthuygovap.com/wp-content/uploads/2012/01/moc-khoa-hoa-chuong-03.jpg
Đeo cổ, đặc, nhưng gõ kêu rất to đấy :))
Anh đã tìm thấy quả chuông,
XóaKhông rỗng đấy mà vẫn kêu khi đánh.
Em chẳng bất ngờ và cũng không thể tránh,
Viết bài thơ làm phần thưởng tặng anh.
Trong những vần thơ anh viết ở trên,
Em "bức xúc" khi đọc câu anh ví:
"Kêu như chuông"
Và cũng "rỗng như chuông",
Vậy nên em đã mạo muội đố anh,
Để anh biết
Trên đời này
Vẫn còn những điều mình chưa biết hết.
Có thể điều này làm anh ghét,
Nhưng có khi ghét lại là yêu.
Nhưng cái điều "không rỗng vẫn kêu",
Là anh phải cám ơn em đấy nhé.
Đùa anh tí,
Có giận em thì cũng giận vừa thôi.
Làm sao giận được! bạn thơ ơi!
Trả lờiXóaBởi chân lý thì nhiều, nhưng tình yêu thường chỉ một.
Lời thơ "kêu" mà con người hời hợt
Lấy yêu thương làm trò đùa, mê hoặc bạn ngây thơ
Thì kêu như chuông chỉ là kẻ hững hờ
Lấy ái tình làm trò vui nhạt nhẽo.
Có những lời thơ cũng kêu eo éo :))
Nhưng chân tình- như chuông đặc đó em
Tình yêu thương
làm ta chắp cánh bay lên
Sẽ không có chỗ cho những cái chuông rỗng tuếch.
Chân lý chỉ một,
XóaCòn tình yêu cũng có khi nhiều.
Nhưng dù nhiều ít bao nhiêu,
Cái đáng trọng là tình yêu chân thật.
Thực ra
Chuông rỗng nhất hình như kêu to nhất,
Nhưng có kêu to mới gọi là chuông.
Đọc thơ rồi thấy vấn vương,
Nếu "duyên" mà "hữu", ơn chuông suốt đời.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Xóa