Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

ANH HÙNG ?



*
    Mỗi năm, đến ngày kỉ niệm thành lập quân đội 22-12, những kỉ niệm xưa lại dào dạt tràn về. Đời lính trăm thứ chuyện buồn vui, mấy anh em lính cũ khi gặp nhau đôi lúc ngâm ngùi và cũng tự hào, thường nhắc lại các câu chuyện chất chứa thật nhiều tâm tư đời lính ( nó khác với tâm tư của anh họ Phùng, tất nhiên rồi ! )
Cũng vào dịp này, cuối năm 1969 đơn vị tôi tham gia chiến dịch mang tên 139 để giải phóng địa bàn chiến lược Cánh Đồng Chum - Xiêng Khoảng - Lào. Theo đà chiến thắng, đơn vị vượt qua trung tâm Cánh đồng Chum tiến về Mường Xủi, chuẩn bị nếu có lệnh sẽ đánh về ngã ba Xa la - Phu Khun, nơi giao cắt quốc lộ 7 và quốc lộ 13, rẽ phải là đến LuangPrabang, rẽ trái sẽ về Vien chăn.

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Một chút, về "Bóng chữ" của Lê Đạt


*
  Lê Đạt tên thật là Đào Công Đạt, Sinh năm 1929, tại Trấn Yên, Yên Bái, mất tháng 4 năm 2008 tại Hà nội.
Tác phẩm Lê Đạt:
Bài thơ trên ghế đá (chung với Vĩnh Mai, 1958)
36 bài thơ tình (chung với Dương tường, 1990)
thơ Lê Đạt - Sao Mai (chung với Sao Mai, 1991)
Bóng chữ (1994)
Hèn đại nhân (1994)
ngó lời (1997)
truyện cổ viết lại, nxb trẻ, 2006
Mi là người bình thường, nxb phụ nữ, 2008
Đối thoại với đời và thơ, nxb trẻ, 2008
U 75 từ tình, nxb phụ nữ, 2008
Đường chữ, nxb Hội nhà Văn, 2009


Bóng chữ - Lê Đạt

Chia xa rồi anh mới thấy em
Như một thời thơ thiếu nhỏ
Em về trắng đầy cong khung nhớ
Mưa mấy mùa
mây mấy độ thu
Vườn thức một mùi hoa đi vắng
Em vẫn đây mà em ở đâu
Chiều Âu Lâu
bóng chữ động chân cầu

   Lê Đạt : “…Tôi đã nỗ lực rất nhiều để trở thành một kẻ rồ chữ. Tôi xin được phép nhắc lại một lần nữa. Người làm thơ hoạt động ở những vùng biên ngôn ngữ rất giống một người điên.Cái khác biệt giữa họ nằm ở chỗ người điên thì vượt biên đi thẳng tới cõi vô thức hoàn toàn của đêm tối mù mịt và ở lại đó, còn người làm thơ thì loạng choạng bước một vài bước sang cõi vô thức thì ngừng lại và biết đằng sau quay, trở về với cõi ngày của ý thức sau khi đã lượm dăm mảng đêm của vô thức để mở rộng địa giới của chơi chữ. Làm thơ không chỉ đòi hỏi sự buông lỏng mà còn một cảnh giới thượng thừa
  Lê Đạt là một trong những trụ cột của nhóm Nhân văn- Giai phẩm. Phong trào Nhân Văn – Giai Phẩm là phong trào được cho là có xu hướng chính trị, đòi tự do dân chủ của một số văn nghệ sĩ và trí thức Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, khởi xướng đầu năm1955 và bị chính thức dập tắt vào tháng 6 năm 1958.
Số phận của Lê Đạt, cũng như các thành viên cốt cán của phong trào này là ngục tù và cải tạo lao động, các hình thức kỷ luật dành cho họ khá nặng nề. Khai trừ Đảng, tịch thu các xuất bản phẩm. Hầu hết các văn nghệ sĩ tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm bị đưa đi học tập cải tạo về tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Một số bị treo bút một thời gian dài: Lê Đạt, Trần Dần, số khác không tiếp tục con đường sự nghiệp văn chương, thậm chí có người bị giam giữ trong một thời gian dài và tiếp tục bị giám sát trong nhiều năm sau khi mãn tù như trường hợp Nguyễn Hữu Đang. Tháng 8 năm 1958, Lê Đạt chính thức bị khai trừ khỏi Hội Nhà Văn và đình chỉ xuất bản trong thời hạn 3 năm. Thực tế hình phạt 3 năm đã kéo dài 30 năm, cho đến năm 1988, khi ông được phục hồi tư cách hội viên Hội Nhà văn và quyền xuất bản. Năm 2007, cùng với ba nhà thơ khác của Phòng trào Nhân văn-Giai phẩm là Trần Dần, Phùng Quán và Hoàng Cầm, ông được nhận Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật.

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Mẹ, và bài hát "Nụ cười sơn cước"

Bạn bắt đầu hát từ khi nào? Ba, bốn, năm hay sáu tuổi? Rất ít người còn nhớ được mình tập tọe hát từ bao giờ. Tôi không nằm trong số đó bởi kỷ niệm về bài hát đầu tiên thường trở về trong tôi, hay nói cách khác là tôi vẫn còn nhớ như in bài hát đầu tiên mình đã ngọng ngịu hát, và điều đáng nói là không phải  những bài hát cho trẻ thơ mà là một bài tình ca. Một đứa trẻ hát tình ca là một điều kỳ dị, nhưng bối cảnh giữa những năm năm mươi, đất nước vừa qua một cuộc chiến thì hát tình ca thay cho nhạc thiếu nhi vốn chưa có vào thời điểm đó cũng đáng được châm chước. Đó là cách mà mẹ tôi đã làm sau những ngày tháng bị "kiểm điểm" lên bờ xuống ruộng vì tội là con địa chủ,  một cách "thư giãn" như bà nói !!!

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Câu chuyện thần Shiva - Ấn độ


Cái lẽ của Vũ trụ, đất trời và con người qua câu chuyện thần thoại Ấn độ

Shiva - Vị thần của năng lượng dục, sinh-tử-tái sinh
Ngày nọ Indra, Vua của các vị Thần (nhưng lại là đệ tử của Phật trong hệ thống biểu tượng Phật Giáo), gặp một người đàn bà khóc lóc thảm thiết. Hỏi : « có chuyện chi ? » Bà nọ dắt Indra lên Hy Mã Lạp Sơn. Nơi đây Indra thấy một người trẻ tuổi, trông có vẻ giang hồ lãng tử, ngồi chơi súc sắc giữa chốn hoang vu. Thấy lạ, Indra gọi chàng trai trẻ. Không trả lời. Indra tuyên bố : «Ta là Vua các vị Thần». Chàng trai tiếp tục chơi. Lập lại : « Ta là Indra, Vua của chư Thần, Chúa Tể Vũ Trụ !». Tỉnh bơ. Indra lập lại vài lần nữa, có vẻ nạt nộ. Chàng trai quay lại, nở một nụ cười : nụ cười của Shiva. Không ổn ! Thoáng một cái, Indra bị thộp cổ quẳng vào một hang động. Nơi đó đã có sẵn bốn Indra khác, cũng bị Shiva trừng trị vì tội ngạo mạn …

Thứ Sáu, 21 tháng 12, 2012

Nịnh thơ thế nào cho chuẩn?

Đó là đầu đề do mình đặt, khi đọc bài viết của Mặc Lâm đăng trên RFA, với một cảm tưởng khi đăng lại bài viết này, đó là Mặc Lâm đã hơi quá lời khi chê trách việc nịnh thơ, Hehe! không đắc nhân tâm lắm! bởi  nhớ khi đọc quyển " Đắc nhân tâm" mình thấm nhuần một điều tâm đắc rằng hãy đem lại niềm vui cho mọi người, mà niềm vui không có gì hơn bằng một câu khen ngợi, nói nôm na là nịnh. Đôi khi trong cuộc sống, hay trong thi ca, mình vẫn hay áp dụng chiêu này, nịnh một câu làm bạn bè vui, thơ chưa hay cũng cứ nịnh một câu, bạn sướng mà mình cũng sướng, chẳng mất gì! có khi lại được, ví dụ mấy ông có tiếng trong bài viết này, nịnh HQT có khi lại được nó cho mấy tỷ, tội gì không nịnh chứ, cho nên thông cảm được với Hữu Thỉnh, Dương kỳ Anh ... lắm! kể cả HQT, làm thơ đi bóp dái thiên hạ được mấy chục tỷ, tội gì không làm, tội gì không nịnh!!! Thằng HQT này cùng quê với mình mới đểu chứ. Thôi chả nói rông dài, mời các bạn ai thích thì đọc xem ML nói gì, chửi gì, nghe chửi đôi lúc cũng thấy sướng, vừa sướng vừa tức d* hehe!

Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

Love Story - Bản tình ca bất tử

*
Chỉ thêm một nốt nhạc thôi… Theo lời kể của chính tác giả tình ca bất tử này, thì ông tìm được khúc nhạc “Love Story” (Chuyện tình) vào lúc nửa khuya. Ban đầu sáng tác trên 4 nốt nhạc căn bản, nhưng làm như vậy thì lại gần giống với cấu trúc của một giai điệu vô cùng ăn khách hai năm về trước là nhạc phẩm chủ đề của bộ phim Romeo & Juliette (A Time For Us của Nino Rota).
Do vậy trong câu mở đầu của mỗi đoạn ông cho thêm một nốt nhạc, biến thành 5 trong khi các câu kế tiếp chỉ có 4, nhưng có lẽ cũng vì thế mà giai điệu trở nên lâm ly hơn. Kết quả hàng thập niên sau, bản nhạc này vẫn không có một vết nhăn, phần lớn cũng vì giai điệu tự nó đã đứng vững, không lời mà vẫn lôi cuốn. Nhìn lại, mỗi bài hát thường có một giai thoại. Trong trường hợp của “Love Story”, bản tình ca này đã đi vào huyền thoại.

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh Hàn Mặc Tử

Mộ cũ Hàn Mặc Tư

*
Dấu ấn Hàn Mặc Tử

Cách nay vừa đúng 100 năm, vào ngày 22 tháng 9 năm 1912, một gia đình viên chức đang tại nhiệm ở vùng bờ biển Quảng Bình được hưởng niềm vui chào đón sự ra đời một đứa con thứ, sẽ được đặt tên là Nguyễn Trọng Trí.

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Những câu chuyện cũ bới lại

*
Tháng hai năm một ngàn chín trăm sáu tám, tôi về đến Hà nội, cú sốc từ vụ lộn xộn mà từ đó tôi phải rời Quế lâm, Trung quốc về nước không đủ để át đi không khí hầm hập của cuộc Tổng tấn công Mậu Thân đang đi vào hồi kết ở chiến trường miền Nam. Cuộc đời tôi đang đi vào bước ngoặt, dù muốn dù không, tôi cũng phải bắt đầu một cuộc sống mới- cuộc đời quân ngũ. Đó là quyết định mà tôi không có quyền lựa chọn. Thời gian  đó, tôi nghe phong thanh về một câu chuyện, tưởng như không dính dáng gì đến mình nhưng thực ra nó cũng là một trong những nguyên nhân mà ông già tôi- một cán bộ chính trị trong quân đội quyết định đưa tôi rời xa chốn thị thành, nơi một vụ án đang tiến triển- vụ án Toán xồm.

Thứ Ba, 11 tháng 9, 2012

Những ngày nhiều mưa nghĩ về "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa"


Hà nội mùa này nhiều lắm những cơn mưa, điều đó trái với điều mà tác giả Thơ, cũng như tác giả Nhạc muốn nói tới trong bối cảnh thời tiết bài thơ, bài ca của họ, bài hát :”Hà nội mùa vắng những cơn mưa”.
 Dù trái mùa nhưng tôi vẫn muốn đọc và nghe lại bài hát này bởi cá nhân tôi khá thích giai điệu êm đềm, lôi cuốn mà nhẹ nhàng của bài hát, cũng như những vần thơ gần gũi, gắn với nhiều kỷ niệm của người có nhiều ký ức với Hà Nội. Mặt khác, vốn hay so sánh và tìm ra những khác biệt giữa thơ và ca từ của người dùng bài thơ đó để phổ nhạc nên cũng muốn tìm hiểu từ chính bài thơ bài hát này.

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

Tham khảo bài viết: "Thơ đương đại – thơ khó hay độc giả khắt khe?"

Thơ đương đại khó?
Không ít ý kiến cho rằng “Nhìn chung thơ đương đại khó đọc – khó hiểu – và vì thế khó nhớ hơn rất nhiều so với thơ truyền thống”. Điều đó đúng.

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Nhân đọc lại....(tiếp)

Khái niệm 'Tục' 'Thanh'  có ranh giới thật mong manh, lấy ví dụ ở câu chuyện cười sau đây :
 " Trong giảng đường đại học Y, giáo sư đang giảng bài " Cấu tạo cơ thể người". Hai cô sinh viên làm việc riêng không nghe giảng, giáo sư bực mình gọi kiểm tra :" Hai cô kia, đề nghị cho tôi biết, bộ phận nào trong cơ thể khi cần có thể nở gấp hai lần bình thường" hai cô sinh viên lúng túng ấp úng không dám trả lời. Ông giáo sư bèn nói : " Đó là Phổi, nghe rõ chưa? khi hít vào, phổi có thể tăng thể tích gấp hai lần bình thường", sau đó ông nói tiếp: " Còn cái đó hả? Khi cần nó có thể tăng gấp ba, bốn lần bình thường, hiểu chưa? Không chịu học, suốt ngày chỉ ngồi nghĩ bậy! "
 Vậy thì, tục thanh có giá trị gì ở đây? Ông giáo sư hỏi như vậy là tục hay thanh? hai cô gái lúng túng vì nghĩ gì? và câu cuối cùng ông giáo sư nói cái gì vậy, tục hay thanh đây? Có lẽ nên để cho các nhà đạo đức rởm trả lời, nhưng chắc họ sẽ lảng tránh thôi!!!
 Tiếng Việt ta rất phong phú, dòng văn học dân gian, hay là các câu chuyện, thơ ca lưu truyền trong xã hội đều vô tình hay cố ý sử dụng hình thức rất đời thường này, vì chính nó là một trong những cách để người dân tự trào lộng, tự động viên mình vượt qua những gian nan của cuộc sống. Cách đó có thể không được chấp nhận trong một tầng lớp nào đó, tự cho rằng có văn hóa, họ tự đẩy mình xa rời quảng đại quần chúng.
 Tôi có ông bạn, nói đến chuyện câu đối, anh ấy bảo, có câu này đố ông đối được. Câu ra đối ấy thế này:
 " Cô gái hơ mông bên bếp lửa"
hơi tục phải không ạ? nhưng khi tôi viết lại " Cô gái H' Mông bên bếp lửa" thì mọi người chắc sẽ hiểu ra câu đó ngụ ý : "Cô gái (người dân tộc H'Mông) ngồi bên bếp lửa" chứ đâu còn là có cô gái dở hơi cởi quần hơ mông bên bếp lửa nữa!!!
 Tôi biết bên Liên xô cũ có thành phố Bacu nên đối lại: " Chàng trai Ba cu đứng giữa đài " hehehe!!! Không chuẩn lắm nhưng không sao, cốt yếu là nghe ra có đối và không có cái gọi là 'tục', nhưng thực ra nó tục đấy, nếu nói lái, hihi!
 Nói chuyện cho vui ! Nếu Bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương sống lại, thế nào bà cũng nói" Mày chấp làm gì, cái quân rởm đời ấy!!!"   Ý bà mắng cái bọn "đạo đực" đấy mà!!! Hehehe.

Nhân đọc lại thơ Hồ Xuân Hương

..."Tiểu sử của Hồ Xuân Hương đến nay vẫn còn nhiều điểm gây tranh cãi. Thậm chí có một vài ý kiến còn cho rằng những bài thơ được xem là của Hồ Xuân Hương hiện nay do nhiều người sáng tác, nghĩa là không có ai thực sự là Hồ Xuân Hương. Dựa vào một số tài liệu lưu truyền, những bài thơ được khẳng định là của Hồ Xuân Hương, các nhà nghiên cứu đã tạm thừa nhận một số kết luận bước đầu về tiểu sử của nữ sĩ:
Hồ Xuân Hương thuộc dòng dõi họ Hồ ở làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Đây là một dòng họ lớn có nhiều người đỗ đạt và làm quan nhưng đến đời Hồ Phi Diễn - thân sinh của bà - thì dòng họ này đã suy tàn.'
Theo các nhà nghiên cứu đầu tiên về Hồ Xuân Hương như Nguyễn Hữu Tiến, Dương Quảng Hàm thì bà là con ông Hồ Phi Diễn (sinh 1704) ở làng Quỳnh Ðôi, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An . Ông thi đậu tú tài năm 24 tuổi dưới triều Lê Bảo Thái. Nhà nghèo không thể tiếp tục học, ông ra dạy học ở Hải Hưng, Hà Bắc, để kiếm sống. Tại đây ông đã lấy cô gái Bắc Ninh, họ Hà, làm vợ lẽ - Hồ Xuân Hương ra đời là kết quả của mối tình duyên đó . Bà sống vào thời kỳ cuối nhà Lê, đầu nhà Nguyễn, tức 1772-1822. Do đó bà có điều kiện tiếp thu ảnh hưởng của phong trào đấu tranh của quần chúng và chứng kiến tận mắt sự đổ nát của nhà nước phong kiến.
Bà xuất thân trong một gia đình phong kiến suy tàn, song hoàn cảnh cuộc sống đã giúp nữ sĩ có điều kiện sống gần gũi với quần chúng lao động nghèo, lăn lộn và tiếp xúc nhiều với những người phụ nữ bị áp bức trong xã hội.
Hồ Xuân Hương ít chịu ảnh hưởng của Nho giáo, vậy tại sao lại có chuyện "cổ nguyệt đình"?. Bà không dùng chữ nho cũng đâu thể cho rằng bà ít chịu ảnh hưởng của nho giáo, mà phải xem lại xã hội thời đó, bà là một nhà thơ nên cũng là một minh chứng cho xã hội thời đó về mặt nhân sinh quan cũng như về phương diện văn chương.
Bà là một phụ nữ thông minh, có học nhưng học hành cũng không được nhiều lắm, bà giao du rộng rãi với bạn bè nhất là đối với những bạn bè ở làng thơ văn, các nhà nho. Nữ sĩ còn là người từng đi du lãm nhiều danh lam thắng cảnh của đất nước.
Là một phụ nữ tài hoa có cá tính mạnh mẽ nhưng đời tư lại có nhiều bất hạnh. Hồ Xuân Hương lấy chồng muộn mà đến hai lần đi lấy chồng, hai lần đều làm lẽ, cả hai đều ngắn ngủi và không có hạnh phúc. (Nhưng theo tài liệu của GS Hoàng Xuân Hãn và ông Lê Xuân Giáo thì nữ sĩ có tới 3 đời chồng chứ không phải hai: Tổng Cóc, Ông Phủ Vĩnh – tường, và cuối cùng là quan Tham hiệp trấn Yên Quảng Trần Phúc Hiến).
Có thể thấy Hồ Xuân Hương không phải là một phụ nữ bình thường của thời phong kiến mà bà đã có một cuộc sống đầy sóng gió..."
 Những dòng trên đây là trích từ tiểu sử của bà trên Wiki.. đọc lại để hiểu một phần thân thế bà chúa thơ Nôm, tuy nhiên điều tôi muốn là tìm hiểu một số bài thơ bà viết với phong cách đặc biệt của mình, những bài thơ mà người ta cho là chứa nhiều "Ẩn ý".

" Hai bên thì núi, giữa thì sông
Có phải đây là Kẽm Trống không
Gió đập cành cây khua lắc cắc
Sóng dồn mặt nước vỗ long bong
Ở trong hang đá hơi còn hẹp
Ra khỏi đầu non đã rộng thùng
Qua cửa mình ơi, nên ngắm lại
Nào ai có biết nỗi bưng bồng"


Trước tiên, tôi khuyên những kẻ tự cho mình "đứng đắn" đừng nên đọc những dòng thơ này, bởi nếu với một cách suy nghĩ trần tục, họ sẽ liên tưởng đến một cái gì khác hẳn điều mà bà Chúa thơ Nôm muốn nói tới, đó là bà tả cảnh hòn Kẽm Trống, một địa danh ở Ninh Bình, một nơi đã từng có phong cảnh Hữu tình gắn với nhiều giai thoại.
  Là người yêu thơ văn, người ta sẽ vô cùng thích thú khi đọc một bài thơ thuần từ Việt, "gió đập cành cây khua lắc cắc. Sóng dồn mặt nước vỗ long bong", một cách tả hình tượng không có gì sống động hơn, điều rất thiếu trong các vị làm thơ theo Nho giáo, người đọc bình dân cảm thấy gần gũi hơn với những tiếng 'lắc cắc' 'long bong' mà tôi thề rằng họ sẽ cảm nhận một cách như nó có mà không suy diễn ra cái hành động mà các nhà 'văn hóa đứng đắn, (tôi tạm gọi thế)' tưởng' thế!!!  Thôi khoan hãy nói thêm về những đoạn tiếp theo mà bà tả rất chính xác nhưng cũng rất dí dỏm, để nói rằng bài thơ của Hồ Xuân Hương, theo phong cách riêng của bà đã để lại cho chúng ta một tác phẩm nghiêm túc tả cảnh chân thực, làm tôn vẻ đẹp đất nước lên nhiều lần, bà là một người yêu nước chân chính vậy.

 " Thân em như quả mít trên cây,
Vỏ nó xù xì, múi nó dày
 Quân tử có thương thì đóng cọc
Xin đừng mân mó, nhựa ra tay"

Đây là bài thư hai tôi muốn nói tới, ta đều biết bà còn nhiều bài thơ nữa theo phong cách HXH, xin lấy bài 'Qủa mít' này để bàn thêm về điều tôi muốn nói.
Bài thơ tả thực về quả mít, trong dân gian, quả mít đúng là có vỏ xù xì, múi dày, muốn ép chín sớm người ta thường đóng cọc vào cuống mít, phơi nắng hoặc vỗ, vài hôm là chín, ăn được. Và quả thật mít có nhựa, chạm vào, hay như bà nói 'mân mó' vào, nhựa dính tay hơi khó chịu. Đọc qua lời lẽ như vậy nhưng không thiếu gì người suy luận sang một vế thứ hai, vế 'tục'. Thật là đạo đức!!! người ta chê bai cái 'tục' đó nhưng lại lao vào nó như điên, như một loài thú khi đêm xuống để sáng ra lên giọng với thiên hạ về cái đạo đức giả rởm đời của mình!!!
 Thật ra, khi viết bài thơ này, Hồ thi sĩ muốn qua việc tả quả mít để lên án chế độ phong kiến, nho lại, nơi thân phận người phụ nữ bị coi thường. Người phụ nữ trong chế độ phong kiến bị gò ép trong "Tam tòng ,tư đức" thân phận bị rẻ rúng, làm trò chơi cho đám người có tiền của chức vị, bài thơ cũng là tiếng kêu ai oán về số phận riêng của HXH, mà thế hệ sau, những người khâm phục tài năng và khiếu hài hước của bà không khỏi thương xót cho một tài hoa không được may mắn.
 Tuy nhiên, là một người làm thơ Nôm tài ba, có lẽ bà không nên dùng từ 'Quân tử'(từ Hán) mà nên thay bằng một từ thuần Việt, ví dụ như 'Anh giai' hoặc Chú Tèo' chẳng hạn, thì đậm chất Việt hơn, " Anh giai có thương thì đóng cọc" hoặc : "Tèo ơi! có thương thì đóng cọc,"  hihihi! Rất chuẩn!
 Tóm lại, Từ ngữ, chữ nghĩa không có tội, không có khái niệm tục, hay thanh. Tục tĩu, hay thanh cao là do cách nhìn nhận của con người, đầu óc u tối thì thanh cũng thành tục, con người lịch duyệt, biết nhìn nhận cái đẹp thì điều gọi là "tục" thật sự lại là thanh. Điều đó không phải ai cũng nhận thấy, sống đến tóc bạc, răng long mà tâm đục, trí tàn thì đâu còn biết phải trái nữa, Ôi! người đời!!!
 

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Cảm nghĩ (tiếp)

Như đã nói, văn thơ cổ Trung quốc có ảnh hưởng nhất định đến tâm tư tình cảm của một tầng lớp thanh niên có Tây hoặc Nho học như TT. Bối cảnh những năm tháng bắt đầu cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp thời đó, từ bỏ cuộc sống cũ để lên đường tham gia kháng chiến, tầng lớp học sinh sinh viên, thanh niên mang trong mình những hoài vọng lớn lao. Họ ví mình với những hảo hớn xả thân diệt bạo, cứu khốn phò nguy. Họ tự đẩy mình lên thành những nhân vật đầy khí phách, sẵn sàng từ bỏ cuộc sống nhung lụa với những thứ tầm thường. Họ từ biệt mẹ cha, từ biệt người thân với những gì thuộc cuộc sống cũ một cách rất hảo hán kiểu Lục Vân Tiên "giữa đàng thấy việc bất bình chẳng tha", cho những tình cảm ủy mị là tầm thường nhỏ bé, so với cái lớn hơn nhiều là được phụng sự cho một lý tưởng vĩ đại là giải phóng đất nước, giải phóng dân tộc.
 Nếu là một anh nông dân tạm biệt ruộng đồng lên đường làm Vệ "túm" Anh ta đơn giản là muốn có thêm đất để cày. Theo cách mạng thì được đánh đổ địa chủ, đánh đổ thằng Tây- cái thằng nó bắt mình đóng nhiều sưu thuế ( Và có thể, thỉnh thoảng nó hiếp vợ mình mà không dám kêu!!!). Có gì nữa không nhỉ? Chắc hết, khái niệm tự do dân chủ độc lập  không ảnh hưởng đến anh ta bao nhiêu. Khi dứt áo ra đi hầu như không cần vướng bận gì, khỏi có chuyện lăn tăn ly với chẳng biệt.
 Những bác kiểu TT mang trong mình đủ thứ. Do "trí tuệ" đã được "khai phá" mà họ có nhiều tâm tư tình cảm hơn, nhiều đắn đo hơn, nhiều hoài bão hơn, và cũng nhiều tính phiêu lưu hơn, nhiều điều tự huyễn hoặc mình hơn. Bạn hãy tự đặt mình vào họ trong bối cảnh đó, lại nghe được những bài ca kiểu như:
".... Này anh em ơi tiến lên đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng nhau ra đi sá gì thân sống
Cùng nhau ta tuốt gươm, cùng nhau ta đứng lên...."
 

  (Tiếng gọi Thanh niên- Lưu Hữu Phước)
Hoặc các bài như : Gò Đống Đa,  Thăng Long hành khúc ca, Ải Chi Lăng, Bạch Đằng Giang, Người xưa đâu tá, Lên đàng, Tiếng gọi thanh niên, Diệt phát xít. v..v của các ông Văn Cao, Nguyễn Đình Thi, LHP còn có một loạt những "Bạch Đằng Giang", "Ải Chi Lăng","Hát giang trường hận" (đổi thành Hồn tử sỹ)"Hờn sông Gianh", "Người xưa đâu tá" và "Hội nghị Diên Hồng" thì " Râu tóc dựng ngược, mắt đỏ tay nắm đấm" dễ hiểu quá!!!
Và khi bạn cất lên lời hát: ...
"..Tiến lên đường tới sa trường ta xứng danh là cảm tử quân.
Tiến lên đường tới sa trường trong súng gươm chúng ta coi thường.
A! Ta nguyện đồng tâm giết tan quân thù
Tươi cười xông pha ở nơi chiến khu ta cùng nhau tiến khó khăn không lùi.
Da ngựa bọc thây lòng ta vẫn vui..."

Thì thật cũng dễ hiểu là rất cảm khái mà quyết ra đi, nhưng có ngoảnh đầu nhìn lại hay không thì lại là chuyện khác. Nói lan man tý nhưng những vần thơ, những bài ca được sử dụng vào đúng thời điểm có một tác dụng rất lớn. Năm Sáu tám, mình đi bộ đội. Thường có những đêm hành quân mưa gió bão bùng, đoàn quân bì bõm qua những bờ ruộng trơn nhẫy. Bàn chân lính cày đường nhựa lê trên con đường mòn chạy hút vào những cánh rừng dường như không có điểm dừng. Đôi lúc bước chân đi mà tai vẫn lắng nghe tiếng gà eo óc gáy, vài tiếng trẻ thơ khóc trong đêm và lấp ló qua khe cửa ánh đèn dầu ấm cúng của nhà ai đó. Lòng người lính chùng lại, nỗi buồn không tên len lỏi qua cái bụng lép kẹp, rất khó tả cái nổi buồn da diết đó, bởi lời lẽ đâu có đủ năng lực để miêu tả một trạng thái tình cảm cao siêu ấy!!! Nhưng mà, cái nhưng mà này mới là quan trọng, khi ông Chính trị viên vặn to âm lượng chiếc đài Orionton đang phát ra câu hát: Việt nam! trên đường chúng ta đi, nghe sóng biển ầm vang xa tận đến chân trời....Lời ca của cái ông Xuân Sách cà chớn ấy loang trong không gian đặc quánh sương đêm có một tác dụng cực kì lớn lao, đó là làm cho những đôi chân mỏi mệt vì đường xa thêm phần hăng hái, lũ lính trẻ như được tiếp thêm sức mạnh bước đi ào ào như sắp thấy cờ đỏ vinh quang phấp phới bay trên đồn thù, mà chí trai cũng như được vuốt ve, mũi phổng lên to như quả cà chua giữa vụ,  hehe!
  Ờ, loanh quanh thế để chứng minh rằng thì là mà văn học văn hóa văn nghệ có tầm ảnh hường to lớn đến tâm tư tình cảm của người thường như mấy thằng lính quèn như thế, huống gì mấy ông văn nghệ sỹ như pác TT ấy. Từ là những ông mang nặng tâm tư với ảnh hưởng văn hóa cổ lên đường kháng chiến, ắt là sẽ có những cảm khái, những trạng thái tình cảm khác thường, để sinh ra những vần thơ ly biệt cũng khác thường, như TT đã thể hiện.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Cảm nghĩ về một số phê bình bài thơ Tống biệt hành

   Bình luận về một bài thơ hay, dở,  đúng, sai là do trình độ, nhận thức của người phê bình, thực ra là còn do kinh nghiệm sống, sự lịch duyệt và từng trải của anh ta nữa. Mình đọc nhiều bài phê bình về bài thơ này của TT, thấy rất nhiều ý kiến trái chiều, khen chê đủ cả, tiếng khen chả bàn đến, mình thích nói về người chê hơn
 Nhà thơ Vũ Quần Phương chê thẳng thừng: "Cái chí nhớn, một đi không trở lại ở trên, nó chẳng có gì là đáng tự hào, nó là việc bất đắc dĩ. Ở lại thì bế tắc, nhưng ra đi chưa thấy gì là tươi sáng, nó tự nhủ bằng cái vẻ bi hùng của Kinh Kha bên sông Dịch thì cũng chẳng lừa được chính mình" (sách "Thơ với lời bình", NXB Giáo dục, 1990) Mình đọc loanh quanh cũng có nhiều người lăn tăn về tư tưởng chủ đạo của bài thơ, ở trang này có đoạn: "Chí nhớn mà đường nhỏ, cuộc đi chưa thấy có căn cứ gì cho nghiệp lớn ngoài sự hăng hái tinh thần... ở lại thì bế tắc nhưng ra đi thì chưa thấy gì là tươi sáng, nó tự nhủ bằng cái vẻ bi hùng của Kinh Kha bên sông Dịch thì cũng chẳng lừa được chính mình. Mấy câu thơ kết, lòng người như sụp xuống, cả kẻ tiễn lẫn người đi, tuyệt vọng đến hư vô..."

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Đọc"Tống biệt hành" của Thâm Tâm

Gõ từ khóa: "Tống biệt hành" hoặc "Thâm Tâm" lên khung tìm kiếm của Google, ta có rất nhiều trang tin viết về bài thơ này của tác giả TT, nhiều bàn luận, nhiều đánh giá. Có cái hay cái dở, nhưng mình đọc qua vài bài, chẳng thấy đọng lại cái gì, có khi tìm đọc mấy bài viết của các cháu cấp ba hoặc bài thi Đại học mà có nói đến văn thơ của nhà bác Trình này còn thú vị hơn, ở chỗ mới mẻ, vô tư và ngây thơ nữa, cái bác TT này trùng tên với mình mới bỏ mạ chứ! chắc thế mà mình cũng thích vài bài thơ của ông, đọc bài Tống biệt hành này cái đã, ngẫm ngợi tý để xem mình nghĩ gì về cái bài có hơi hướng  cổ kính này!.

 Tống biệt hành


Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở
trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọ
t
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong? 
Đưa người, ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình, một dửng dư
ng…
- Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí nhớn chưa v
bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lạ
i!
Ba năm, mẹ già cũng đừng mong. 
Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nố
t
Một chị, hai chị cũng như
sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót. 
Ta biết người buồn sáng hôm nay:
Giời chưa mùa thu, tươi l
m thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biế
c
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay… 
Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiế
c lá bay
Chị thà coi như là hạt bụ
i
Em thà coi như hơi rượu say.

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Văn hóa thơ - Lan man...hoang mang...huênh hoang!

Thêm cái từ huênh hoang vào cho nó ...sát  thủ đầu mưng mủ, chứ tiêu đề chả dính dáng gì đến huênh hoang, chưa kể viết từ huênh hoang suýt nữa thì sai chính tả !!!
  Vốn là lan man nghĩ ngợi về thơ, mình thích thơ nên hay quan tâm đến đề tài này. Nhưng thực ra cũng chẳng biết thơ là cái gì. Rất nhiều khái niệm về thơ khác nhau, nhiều nhà Văn nhà Thơ đã tìm cách định nghĩa THƠ là gì, xem ra mỗi ông mỗi phách, đâu có giống nhau, nên trên văn đàn, người ta hay tranh cãi về điều này, không ai chịu ai, theo mình, thơ là một hình thức thể hiện tình cảm của con người bằng từ ngữ dưới dạng truyền khẩu, hoặc viết tay để thỏa mãn ý thích của  mình, trước tiên là để thỏa mãn cái nhu cầu tự thể hiện của một cá nhân, sau đó chia sẻ với cộng đồng. Cho nên cần gì phải rạch ròi, định nghĩa ra thơ là gì cho mệt, chỉ cần xem xét xem nó được thể hiện trước nay thế nào mà thôi.
  Không biết thơ có thể hiện trình độ văn hóa của người viết hay không? Nếu nói có thì giải thích thế nào về những áng văn thơ bất hủ cố kính tổ tiên còn để lại cho chúng ta? Nói theo tiêu chí hiện đại, các cụ ngày xưa học Nho( mà không phải ai cũng có thể học đâu) Trình độ hiểu biết khoa học kỹ thuật khéo chỉ ngang lớp hai lớp ba bây giờ. Chủ yếu các cụ học chữ Nho, đạo Khổng, tích sử thuộc lòng như cháo chảy, chẳng biết phân tử, nguyên tử là gì. Vậy mà các cụ làm ra những bài thơ tuyệt cú mèo. Người sáng tác Chuyện Kiều, cụ Nguyễn Du đảm bảo không biết "Kinh tế học chính trị" "Duy vật biện chứng" ! hoặc cụ Chiểu với "Lục vân Tiên" chẳng hiểu khái niệm "Vũ trụ zãn nở" hay " Big bang" là cái quái gì. Bà Hồ Xuân Hương chẳng cần đòi Nam nữ bình quyền mà vẫn chê: "Học thì dốt ngồi nhe răng chó, thấy gái đi qua ngển cổ cò" được như thường, hehehe!!! Nói đâu xa, đi đâu trên đất nước này mà không thấy mấy ông mấy bà dân cày chính hiệu, cuốc đất toát mồ hôi dái mà vẫn hăng say đối đáp hò vè- toàn bằng thơ lục bát cả đấy, mà sáng tác tại chỗ nha! Thời mình, mấy ông bộ đội hay chữ, thi hứng cứ chực chờ tuôn ra ào ào, vậy mà khi đối đáp hò vè với các chị em Thanh hóa cứ như ngậm hột thị, làm sao mà ứng đối kịp?  không đối kịp thì lập tức bị " Ơhò! Mồm anh như thể mồm bò, mồm ăn thì có, mồm hò thì không " ngay! Đắng nghét! hehe.
Như vậy là vẫn có một quan niệm không đồng tình với ý kiến cho rằng phải có trình độ văn hóa cao mới có thể làm thơ, mà thơ là một nhu cầu, một sở thích của người dân lao động, không phải là đặc quyền của một tầng lớp, giai cấp nào, nó tồn tại trông dân gian bất chấp những ràng buộc, nói vậy để tức cười cho mấy ông "Nghị gật văn hóa cao", đòi làm luật để xử lý "thơ ca trái phép". Không đâu như ở Việt nam, lại đòi có "luật nhà văn". Thế giới này văn minh thêm bởi người Việt đi đầu trong phong trào đưa văn thơ vào chịu sự quản chế của pháp luật! hơhơ!
  Ở mặt thứ hai đặt ra là vậy làm THƠ có cần văn hóa không? Vì sao mà phải đặt ra câu hỏi đó chứ? Là tại vì Người Việt bây giờ thành nhà thơ hết cả rồi, vậy mà có ông vẫn đăng đàn hò hét, rằng thơ ca xuống cấp trầm trọng. Luôn mồm đòi tìm một hướng đi mới cho thơ ca, nhưng nói thật là thơ bây giờ phổ cập đến từng con virus bám trên tế bào của mỗi cá nhân rồi. Nói thế hơi phóng đại nhưng đúng là người Việt bây giờ nhà nhà làm thơ, người người làm thơ. Đất nước cho đến khu tỉnh, xuống đến quận huyện phường xã, mặt trận tổ quốc rồi đến Đảng Đoàn Đội, đến lượt tổ hưu, chi bộ, hội cựu chiến binh, hội cờ, hội phỏm. 98,98% các cụ hưu trí lột xác thành nhà thơ, in ấn bây giờ dễ dàng, chỉ cần có tiền in lấy dăm ngàn cuốn để lại cho con cháu biết cái tài kinh bang tế thế một thời! Xin lỗi các cụ không biết làm thơ nha, nhưng có đúng là các cụ thường phải dỏng tai nghe các cụ khác đọc cái mà các cụ khác ấy gọi là thơ không ạ? Thế nhưng còn chưa bằng cái cách người ta thể hiện "THƠ" trên các trang thông tin điện tử đâu, tức là các Web site, hay các Blog mà các nhà mạng đang cho phát triển miễn phí ấy, chịu khó tìm kiếm, ta bắt gặp đủ loại, đủ hình thức thể hiện. Có nhiều trang nghiêm túc, thể hiện sự đầu tư trí tuệ rất ấn tượng, nhưng cũng có nhiều trang để lại cho ta cảm nghĩ chán ngán, chẳng khác gì một cái chợ, chen lẫn những tác phẩm thơ hay đã được công nhận, hoặc những tìm tòi thơ của cá nhân thể hiện được sự xuất thần, những cảm nhận nghiêm túc và có đầu tư trí tuệ thì ta bắt gặp những sự khoe mẽ tầm thường, hay sự hời hợt trong tác phẩm mà người viết tưởng rằng mình xuất chúng. Những điều đó xuất phát từ những nhận thức sai về thơ ca, sự phóng túng trong suy nghĩ, hay sự hiểu biết về kỹ năng làm thơ hạn hẹp, và đâu đó còn có những ảo vọng, tự huyễn hoặc mình, chính những điều đó đã làm cho người viết thơ, người sáng tác thơ mất đi sự trong sáng, mất đi tâm hồn thánh thiện để đến với một Nàng thơ đích thực. Những điều  đó lại nói với ta rằng, làm thơ cũng phải cần Văn hóa vậy.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Tản mạn....Hai sắc hoa Tigon



 "Ai tác giả thật sự của bài thơ ?" đã làm dậy sóng giang hồ trong giới nhà văn nhà báo nhà thơ nhà nghiên cứu, và các nhà yêu bài thơ này như mình, mình sẽ trích đăng vài bài viết để đọc  Riêng mình, cảm nhận thán phục nhất ở Thâm Tâm không phải là do ý thơ, hay tứ thơ mang lại, không phải tại nó không hay, hay không nổi tiếng, mà do nhiều người khen và thích quá rồi, mình có khen thêm một câu cũng chẳng được cái vị gì.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

Tản mạn vài điều vớ vẩn về thơ ca.


Vào cái hồi ở tầm tuổi như thằng bé trong ảnh đang treo làm Avatar. Do ham thích văn học và thơ ca mà mình  tìm đọc rất nhiều loại báo chí, sách vở. Ham đọc là một thú vui có lẽ bây giờ không còn hợp nữa. Nhưng hồi mình còn nhỏ ham đọc lắm, sống trong môi trường Xã hội chủ nghĩa miền Bắc, văn học nghệ thuật phải có định hướng. Rất khó để tiếp thu những nền văn hóa khác khối Dân chủ, (tên gọi của những người Cộng sản tự đặt cho những nước trong khối Comecon). Thời đó mình cũng khăng khăng là  đang được vinh dự sống trong môi trường dân chủ thật, dân chủ trăm phần trăm hehe! Cái thời đó bạn có thể tìm cho mình những tác phẩm văn học của Nga, Trung quốc thật dễ dàng. Không hề, hay chưa bao giờ biết rằng thế giới còn có những giải Nobel Văn học, hay những tác phẩm văn học nổi tiếng mà mãi sau này mới giật mình ngã ngửa rằng sao nó lại tồn tại ngoài tầm hiểu biết của mình nhỉ? Oài!

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Yếm Đào

Yếm đơn giản chỉ là một mảnh vải quây quanh ngực phụ nữ thời xưa,cốt để hai cái bầu thiêng liêng khỏi làm phiền các quý bà, ngày nay chẳng còn ai dùng, tuy nhiên nhìn lại cũng hiểu vì sao các cụ ngày xưa quay quắt vì hai cái dải yếm đến như vậy.Yếm cũng có nhiều màu nhưng tại sao lại quen gọi là "yếm đào" nhỉ?