Trang

Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

BIẾT NÓI GÌ ĐÂY EM

*
B
iết nói gì với em! ngày mây về bên gió
biết nói gì đây! khi bầu trời mờ tỏ
bỗng nắng lên mát ngọt một ngày đông.

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Quê mình


Rạng đông
Biển sớm nay bình lặng đến nao lòng
Trời xanh biếc như mắt em sâu thẳm quá
biển yên bình, tím hết ngày mùa hạ
Qua đông rồi mới thấy nhớ bến bờ xa.

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

" Cầm lòng vậy "

 
"...Trăm (i) năm (i) chỉ có (í ơ ơ) một ngày
Đàn(i)cầm, ai ơi ai rằng là ai nỡ (hừ hội hư)
Chúng() tôi, chúng tôi rầu lòng vậy cầm lòng vậy (hử hội hừ)
Dứt dây, dứt dây sao cho đành, quan họ nghỉ chúng em ra về

(Hử hội hừ là hư hội hừ.) "                  
dân ca quan họ Bắc Ninh
*
Nếu kiếp này anh không có em
Thì cũng cũng thể như mình không duyên số
đành vậy thôi em, 
coi như là món nợ
Để muôn đời anh không trả hết tình em.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Quê mình 2

Có một ngày


*

Có một ngày về lại Trường sơn xanh
Bầu trời biếc, tím những ngày nhung nhớ
Dòng sông xưa, đau một thời cách trở
Để bây giờ thanh thản, ngắm mây trôi

Quê mình 1


Cửa biển Nhật lệ




Có một mùa sen nở
bên trùng khơi biển biếc dạt dào
Biển mặn mòi  

em thật thanh tao
hồng xanh tím, cho đời hương sắc mới

Anh đi tìm em, 

những tháng ngày vời vợi
trong mênh mông biển rộng đến khôn cùng
Bỗng bắt gặp nơi quê mình gần lắm
Bình dị hương em, 

trong trắng đến mông lung!  



Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Hà Nội phố ! 2013

( 'Em ơi! Hà nội phố' Phan Vũ )



*

Em ơi! Hà nội phố
ta còn em phút giây đầu bỡ ngỡ
chiều Halle vi vút gió heo may
hoa sữa rơi vương lên áo ai gầy
lời ước hẹn, ngẹn đầu môi chưa dám tỏ.

Đứa bé ngoại ô tần ngần hè phố
nghe tiếng còi tầu
mơ một chuyến đi xa

Ta còn em
bãi nặng phù sa
Sông Hồng nắng mỗi chiều tan học
lặn ngụp
Nhuộm tuổi thơ sắc đỏ Bạch đằng giang

Ta còn em nỗi nhớ mênh mang
ngày ra trận thương phố phường ở lại
gác Khuê văn có còn ai mê mải
ngắm trăng xưa mà nhớ tích Thăng long

Ta còn em nỗi nhớ mùa Đông
khăn ai bay thoảng như sương khói
ngẩn ngơ
ngõ nhỏ
còn vương mùi dạ lan

Em ơi Hà nội phố
ta còn em lắng đọng một tiếng đàn
khúc dương cầm dặt dìu nỗi nhớ
em trải lòng vào sâu thẳm không gian
điệu nhớ, cung thương
đêm khuy vắng lửng lơ bên vòm sấu.

Ta còn em tuổi thơ yêu dấu
tầu điện leng keng, khê đặc giọng xẩm xoan
lơ đỏ lơ xanh, gánh gồng rau cỏ, hàn nồi hàn xoong, khắc bút vỉa hè
ta còn em những khế với me
bánh gối, bi don cay xè cóc ổi

Ta còn em những ngày nước nổi
sóng sông Hồng giận dữ cuộn sôi
cầu Long biên tần tảo những mảnh đời
gồng gánh nhau qua một thời gian khó

Ta còn em
vầng trăng sáng tỏ
đêm trung thu xóm nhỏ rộn tiếng cười
trống ếch rộn ràng
hương bưởi chơi vơi
mâm cỗ nhỏ, lớn một thời thơ trẻ

Ta còn em
Ngoại ô mới mẻ
làng hoa xưa dấu tích đã mờ phai
nhà cửa nguy nga, đồ sộ hình hài, đèn cao áp sáng bừng không gian mới

Ta còn em những bàn chân bước vội
tiếng động cơ vật vã sớm chiều
hối hả, liêu xiêu
những khuôn mặt đăm chiêu kiếm tìm không mỏi mệt
bóng phù hoa ám ảnh những đời người

Hà nội ơi
Ta đi tìm trong nỗi nhớ đầy vơi,
từng góc phố bóng em tan buổi học
ngõ nhỏ xôn xao, lá bàng rơi thầm nhắc
những hò hẹn buổi ban đầu, ngượng ngập phút giây yêu
ngày xa nhau có nói được gì nhiều
mà nỗi nhớ, niềm yêu lắng đọng lòng người xa xứ

Em ơi! Hà nội phố
ta còn em
ngày trở về chìm trong nỗi nhớ
thời quân đi phấp phới những ngọn cờ,
đội ngũ điệp trùng tiếng hát lời thơ, nghe náo nức đường vào cuộc chiến.
những khuôn mặt hào hoa hăm hở lên đường, coi cái chết như không hề hiển hiện,
tiếng gọi non sông nặng trĩu mũ tai bèo,
nhẹ bỗng khẩu AK trên đường trèo dốc đứng.
Đồng đội tôi
Viên đạn thù găm giữa bờ môi, 
sắc hồng tươi vẫn chưa hề biết mùi hương con gái.

Ta còn em
những nấm mồ hoang dại
lính thủ đô chết giữa vòng thép gai
chẳng thằng nào giữ nguyên vẹn hình hài
để trở về đất mẹ bằng cái tên chưa biết.

Ta còn em những thở than tha thiết, bà mẹ già mong mỏi đứa con thơ
hãy trở về bên hương khói ban thờ, 
để mẹ nhớ, mẹ thương khỏi mỏi mòn chờ đợi.
Lính Hà nội trở về, tâm tình diệu vợi, trăn trở xót xa như mắc tội với bạn bè
Sao tao còn sống? mà mày lại không về ?
Ly rượu quê
rót ra rồi không bao giờ uống cạn, 
để lại một phần cho chúng nó cùng vui!

Em ơi!
Hà nội phố
Có còn không? những trăn trở đời thường
khi yêu thương
bị bạc tiền đè chết, gian dối đê hèn được ngụy trang bằng những lời đạo đức, 
bã hư danh nhuộm đục tình người.

Hà nội ơi
sao ta mãi vấn vương
những hoài niệm về em lâu đến thế
Như Hồ Gươm một ngày không thể
vắng mây trời bay tô thắm mặt gương trong !

2010-2013



Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

Chuyện "tình" em gái sông Dinh


*
Đã có lần anh đến với sông Dinh
Mùa nước cạn
đường đi không thành lối
áo lính nhuốm bụi đường, nhịp hành quân bước vội
để đến mùa bình yên.

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2013

Nghe em hát "Giận mà thương"



Ngày tàn đông
trời Hà nội hồng lên trong nắng.
Yên lặng, 
nơi những áng mây vàng bay về phía tà dương
dường như đang có một mùa lạnh bất thường, 
để ta nghe trong hiu quạnh thời gian,
tha thiết, 
nồng nàn
câu dân ca em hát:
" Giận, 
mà thương"

Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

Sắc màu hoàng hôn


*
L ầm lũi đi tìm sắc mầu hoàng hôn
thưở nguyên sơ mầu mây trời xanh tím.

Lấp lánh bình minh một ngày đi vô định
tìm phía này thời gian, lại gặp phía bên kia!

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

"Đôi bờ", "doctors Zhivago" và Art Nude photos từ nước Nga


   Nước Nga, trong tiềm thức của một người Việt như tôi là một đất nước của chủ nghĩa Cộng sản, đâu đó từ ấu thơ, câu hát: " Dân Liên xô, vui múa trên đồng hoa" cứ vướng víu như một hình mẫu của cuộc sống thiên đường. Ám ảnh trong trí nhớ là những hình ảnh người lính Hồng quân ngã xuống như rạ và cũng oai hùng trên những chiếc xe tăng công phá Berlin, trở thành những người chiến thắng trong chiến tranh thế giới thứ hai, và điều đó cũng gắn liền với sự chiến thắng cũng như tính ưu việt của chủ nghĩa cộng sản.

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2013

Biển tím

*

Biển mơ

Đừng ví anh là núi
bởi núi lạnh lùng, là đá đứng chơ vơ
Nếu tình em là sóng, 

ngàn năm mãi xô bờ
Có buồn không? 

khi núi vẫn hững hờ 
muôn thuở đứng
lặng trơ

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

Về Hà Nội nhé em!

*
Về Hà Nội đi em
về với nắng, với lá thu vàng xạc xào hè phố
về đi em, mùa này đêm như mơ
ngày mùa đổi như những lời than thở, 
chầm chậm bước chân người nhớ người đầy vơi.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Tàn lụi


*
Có phải là em đấy không
Loài hoa mà anh đã từng chiêm ngưỡng ?


Một ngày nắng rực hồng sắc phượng
Em rực rỡ Tây Hồ
ngát hương đời đau đáu....giấc mơ anh 

Có một nàng tiên sen
từ ao tù nước đọng hóa kiếp làm người
Chúm chím nụ hồng xinh tươi
mang lại cho đời hương tình nồng tha thiết!
mùa tiếp mùa
những vần thơ nối tiếp
kể về em sức sống mới căng tràn
mỗi tháng sáu về lắng đọng góc nhân gian.

Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

Khúc ru tình từ biển


*
Anh lại về để nghe biển hát
khúc ru tình.
Từ thuở hồng hoang
sóng biển xanh, từ dạo biết lang thang
bến bờ xa
lạc hoài vào ảo vọng.

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2013

Chúc mừng ngày phụ nữ Việt nam 20 - 10


Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam, xin thân ái gửi đến các bạn nữ trường Văn hóa quân đội Nguyễn Văn Trỗi. Các bạn đọc của TQtrung lời chúc mừng nhiệt liêt, chúc các bạn luôn trẻ trung, yêu đời, xinh tươi và hạnh phúc. 

Thứ Ba, 15 tháng 10, 2013

Đoàn thân nhân các tướng lĩnh BTTM về Quảng bình dự lễ an táng Bác Văn

 Đoàn thân nhân gia đình các tướng lĩnh BTTM( có thành phần mở rộng, trong đó có rất nhiều Bạn Trỗi các khóa) về Quảng bình dự lễ An táng Bác Văn xuất phát tại 30 Hoàng Diệu, Bộ tổng Tham mưu bố trí ba xe Hyundai và vài xe bảy chỗ, để đảm bảo an toàn và thông suốt cho hành trình về Quảng bình, BTTM bố trí 1 xe Kiểm sát quân sự dẫn đường, có còi có đèn, nói chung chuyến đi cả vào và ra đều thông suốt, an toàn, chúng tôi xuất phát lúc 9 h và đến Khách sạn Sao Mai dọc đường ven sông Nhật lệ lúc19h30, nhận phòng và chuẩn bị để hôm sau hành quân ra khu vực an táng Bác Văn.


Chuẩn bị xuất phát tại 30 Hoàng Diệu

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

Thêm một tuổi

*
"Lục thập nhi nhĩ thuận"
Sớm thu nay nghe lời người xưa giáo huấn.
trong hương sữa buông lơi, vương nắng giữa đô thành
Cuộc sống quanh ta, cây đời mãi tươi xanh
mới thấy lời cổ nhân thấm sâu bao chân lý,
Trong sâu thẳm hồn ta,
chỉ còn những thương yêu bình dị
với những con người chân thành quá quanh ta
cả với những ai kia vừa mới hôm qua
còn thân thiết rồi bỗng nhiên trở mặt.

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2013

Về thăm Lệ thủy

Năm 2012, Như tin đã đưa, sau kỳ bão lũ, mình  tháp tùng hai cách cách về thăm quê Bác Văn, HP có kế hoạch kiểm tra tu bổ khu từ đường bị ngập sau lụt, và lên viếng mộ các cụ. Khu vực này cũng rất đẹp, và tôi cho rằng phong thủy cũng tuyệt vời, vì đã sinh ra khá nhiều người nổi tiếng. Mời các bạn xem lại mấy chiếc ảnh chụp bằng cái máy còi.

Con sông Kiến Giang hiền hòa và thơ mộng- đường lên khu mộ

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Có một thời hoa nở giữa vần thơ


*
Có những lúc con tim ta lỗi nhịp
mệt mỏi, cô đơn, muốn trốn chạy tình yêu
Ta lẻ loi như mây xám cuối đường chiều
Đời không lối trong một ngày đầy nắng


Thì tôi ơi, đừng để trái tim mình trĩu nặng
đừng trở về với những ngày trời hoang mạc không mưa
Trái tim yêu - đập mãi, mấy cho vừa
ta không thể dấu đi niềm thổn thức?

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Huyền hoặc tháng mười

Thu tháng mười,
bên nhau đêm Hà nội
phố vắng mờ sương, hương sữa ngát không gian.
Em nghiêng về phía anh,
tóc ngắn, gió mơn man
Ngọt lịm bờ môi em
lời nồng nàn, lắng sâu bao tình ý
" Lại một mùa hoa sữa về, anh nhỉ?"
trong mờ ảo ánh đèn 
đêm đô thị
huyền hoặc màn đêm dấu kín tâm tư
trong hương sữa đầu mùa vừa mới thoảng qua
đã ngây ngất một đêm dài em ngập ngừng tìm hương thu tươi mới.

Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Bản song tấu 3: Chiều rơi bến vắng


… “Khi anh trở về 
với dòng chảy miên man
với bất tận hồn thơ, 

“Gloomy Sunday” - Bản nhạc tử thần

Bản nhạc 'tử thần' 
   Tháng 12/1936, cảnh sát Buđapét bắt đầu điều tra vụ tự tử của một thợ giày là Joseph Keller. Trước khi chết, Keller để lại một thư tuyệt mệnh, trong đó trích dẫn vài câu trong một ca khúc mới được biết đến thời gian đó. Bài hát có tên “Szomorú Vasárnap” (“Gloomy Sunday” - Ngày chủ nhật u sầu)
Việc một người tự tử chọn cách trích dẫn lời của một bài hát trong thư tuyệt mệnh có thể không phải là lạ. Điều kỳ lạ là cũng ca khúc ấy, trong nhiều năm sau đó, đã liên quan trực tiếp đến cái chết của hơn 100 người, trong đó có chính tác giả và người yêu cũ của ông.

Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Bản song tấu 2: Kí ức Hoa gạo đỏ



“Có những ngày nghe tiếng gió lan man
muốn tắt lửa sao không thể nào tắt nổi
Hoa gạo cháy hết một thời nóng vội
anh ngập ngừng, gom lại xác hoa rơi.

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Trăng tà Tháp cổ


"...Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi..." 

Ôn Như Hầu- Nguyễn Gia Thiều

*
Đêm Nguyệt tận, trăng treo nghiêng tháp cổ
Trầm mặc dáng xưa, u tịch góc trời Chiêm
Huyền hoặc những Quân vương, phi, thiếp bóng vương thềm
Đâu rồi nhỉ thuở vàng son tán lọng bay phơ phất.

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2013

Tiếng Thu rơi góc phố

Góc phố! dường như nghiêng xuống phía Trăng mơ
 *
Em có nghe!
góc vườn thu xao xác
nắng tắt rồi, đường phố bỗng lung linh
gió lả lướt, thì thầm qua cửa sổ
rằng có ai, phía cuối phố đợi mình?

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

"Khập khiễng đi tìm, một thế giới mông lung"


...”Chiếc đò ngang, chới với một con sào
trong tĩnh lặng, hoàng hôn chìm cuối xóm
Một cánh chim, chập chờn trong ảo mộng
mỏi mệt cánh bay, ai oán tiếng hót buồn
Những tia nắng dài, vời vợi phía hoàng hôn
nơi êm ấm những mái nhà hạnh phúc
lẻ loi em, lẻ loi anh trong chiều vàng trong, đục
khập khiễng đi tìm, một thế giới mông lung “. Trích QTr


Nguyentrinh

Mỗi đêm về khắc khoải nỗi nhớ mong
Từng hơi thở vương theo làn gió thoảng
những kỷ niệm mênh mang bay vào trong giấc mộng
có con đò rẽ nước, mái chèo khua thong thả nhịp hát vui

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Mặt trời đỏ

*
Con đò nhỏ
lẻ loi chiều vàng nắng
ngắm cánh bay bên trời
như thương phận hồng nhan.

Anh thương nàng

thương thế, tiếng thở than
bay phần phật tiếng gió nào tơi tả
thương câu thơ
nửa chừng
dang dở
Có tiếng sấm nào 
vừa nổ giữa Mùa Thu !


Mặt trời đỏ hay trái tim rớm máu
đang rã rời chìm đắm cuối hoàng hôn?

Chao chát vầng dương
lặng lẽ khúc thơ buồn
khao khát gọi
giọt mưa tuôn
như lòng ta chờ đợi
cho ướt đẫm không gian, cho dòng sông vời vợi
cho mặt trời
đừng đỏ nữa...
cho lặng thầm, nóng ran dòng máu ứa
từ con tim mình, mệt mỏi mùa hanh hao

Chiếc đò ngang, chới với một con sào
trong tĩnh lặng
hoàng hôn chìm cuối xóm
Cánh chim chiều chập chờn ảo mộng
mỏi mệt cánh bay
ai oán tiếng hót buồn

Những tia nắng dài
vời vợi phía hoàng hôn
nơi êm ấm những mái nhà hạnh phúc
Cô đơn em, lẻ loi anh trong chiều vàng trong đục
khập khiễng đi tìm
một thế giới mông lung

Tìm yêu thương trong thế giới hãi hùng
mà chỉ thấy lòng người
Như biển động.

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Kỳ nữ Kim Cương và mối tình với thi nhân điên Bùi Gíáng


 Chuyện đời của nghệ sĩ Kim Cương, lưu lại trong lòng người hâm mộ ở hai điều: Một là duyên số bà lận đận long đong, hai - bà chính là mối tình chung cả đời của thi nhân “điên” Bùi Giáng.
Duyên số long đong
Thời điểm những năm trước 1975, cùng với Thẩm Thúy Hằng, Thanh Nga..., tên tuổi Kim Cương tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu cải lương. Bà đến với sân khấu từ lúc mới sinh được 10 ngày tuổi trong vai con của Quan Âm thị Kính.
Kim Cương thời trẻ
Lớn lên một chút, Kim Cương trở thành cô đào nhí trong đoàn hát Đại Phước Cương, cùng cha mẹ và các thành viên trong gia đình. Với nhiều biến cố của thời cuộc, gánh hát phải di tản, Kim Cương bị mẹ, các dì, những nghệ sĩ lớn

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Anh lại ru Em ngủ


À ơi câu hát mùa thu,
ngàn xưa vọng lại tiếng ru ơi à.
"Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
năm canh dài thức đủ vừa năm..."
.
Lời ru xưa khắc khoải mỗi tuần trăng
Câu yêu thương từ ngàn đời trải dài theo dáng hình đất nước
trưa hè nóng nực
kẽo kẹt võng đưa, quạt mo khe khẽ
chum nước đầu hè, hoa cau mới hé
tiếng hời ru của Mẹ
nuôi lớn những chàng trai đóng khố cởi trần
vươn lớn hình hài, mạnh mẽ những bàn chân
ra trận.
đập tan những đội quân hung ác của kẻ thù.

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

Lá Thu rơi



Con đường trải nắng ban trưa
Hàng cây lá đổ, chiều xưa em về
Lá vàng rụng dưới đường quê
tiễn em lòng những nặng nề chơi vơi

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Ngủ đi em


Từ nơi ấy 
dường như em chưa ngủ
Em vẫn thức cùng lời thơ anh, 
lặng lẽ, 
ảo mờ ?
ta đang sống trong những ngày giông bão
mà sao bóng hình ai vẫn khắc khoải mỗi giấc mơ?

Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Ngày em đến

*
A
nh cứ ngỡ

Trái tim mình đã an bình từ lâu
không đập nữa, 
những nhịp sâu, 
hối hả
không còn đắn đo, 
trước nhộn nhịp sắc mầu lơi lả, 
với nồng nàn những mời gọi đam mê.

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

Ngôi nhà ảo cho em

*
Anh tạo dựng 
một ngôi nhà tưởng tượng
Trong thế giới ồn ào 

những mã số xôn xao
Để những khi sóng lòng em dao động
Đó sẽ là nơi em có thể dấu mình vào.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Mưa thu



Hà nội mùa này, mưa dài như nức nở
Như nước mắt ai nhuộm trắng cả bầu trời
Phố lặng lẽ vì tình người cách trở.
người yêu người, thương nhớ đến chơi vơi

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Chỉ còn lại yêu thương


*
Có thể nào không emlời nhớ lời thương
lời tình yêu nồng nàn như lửa
lại dễ dàng bày tỏ như một thời xuân sắc đã qua?

Có còn nữa không
thời tình như giông bão
ngỡ mưa xuân mát lành cho cây lá đơm hoa.

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Lời thu thì thầm


Em có nghe thấy không?
Lời thì thầm của mùa thu Hà nội
Hồ Gươm trở mình trong lãng du sương khói
bóng liễu nhạt mờ, lướt thướt cuối bờ xa.

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

Tháng tám, nắng có hồng?.



Nơi em về có không mùa lá úa ?
vì anh vẫn nhớ có một câu thơ cũ
phố xưa ơi !  hàng cây me cùng vỉa hè tâm sự
lá nói câu gì mà trút hết ưu tư.



Thứ Hai, 2 tháng 9, 2013

Đừng xa anh đêm nay



*
"Đừng xa anh đêm nay...."
không có em sẽ không còn thơ nữa
như những đêm dài mùa đông không lửa
cũng như thơ tình thiếu vắng dáng hình em.