Trang

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Cảm tác nhân chuyến thăm Tây thiên cổ tự





*
Sớm mai - tâm sáng, tới Tây thiên
Mây che ngang núi, nắng chưa lên.
Sương giăng giăng trắng, mờ thung vắng
Sườn dốc thông reo, ấy cõi thiền!


 

*
Chập chùng núi biếc, chập chùng mây
Đường lên cõi Phật, gió chừng say.
Dòng thác hư không, ru hư ảo
Chập chờn cổ tự giữa xanh cây.




*
Tâm linh hiển thánh giữa đất thiêng
Ngưng tụ ngàn năm, khí rồng tiên
Thâm u đất tổ che huyền tích
Phổ độ chúng nhân-Bát nhã tuyền


*
Quốc mẫu độ nhân, nhân hữu duyên.
Lòng trong như nước trì Hồng liên.
Chính quả ắt nên công nghiệp lớn.

Tu thân, tích đức ấy là tiên .

6-2012


"... Danh thắng Tây Thiên thuộc xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, cách thủ đô Hà Nội khoảng 65 km về phía Tây Bắc. Với diện tích khoảng 148ha, quần thể di tích Tây Thiên nằm trong một vùng đa dạng sinh học với gần 500 loài thực vật và 300 loài động vật. Tây Thiên cũng là nơi hiếm hoi ở khu vực phía Bắc nơi du khách có thể trải nghiệm cả 4 mùa trong một ngày. Đặc biệt, những nét riêng của Tây Thiên như Thác Bạc đổ nước trắng xóa, đầm Sen ngát hương hoa nở bốn mùa, ao Dứa, núi Rùng Rình, khe Giải Oan với nhiều hòn đá hình dáng kỳ lạ… luôn đủ sức hút níu chân bất kì du khách nào.
Theo nhiều tư liệu, thì Tây Thiên được coi là chốn tổ Phật giáo Việt Nam. Nhiều đình chùa đã được xây dựng từ rất sớm, khoảng 2300 năm TCN. Tại chùa “Tây Thiên cổ tự” hiện còn lưu giữ ba ngôi mộ cổ ghi danh hiệu các thiền sư: Giác Linh Ngã Thiền Sư, Võng Sơn Thiền Sư, Cúc Khê Thiền sư. Tên gọi Tây Thiên (đại để là đi đến từ phía tây) cũng được đặt để ghi nhớ lần đầu tiên các nhà tu hành Ấn Độ đến Việt Nam truyền đạo. Các di tích ngày nay như suối Giải Oan, suối Trường Sinh, chùa Đồng Cổ,… đều từng là nơi các cao tăng tu tập, hành trì và viên tịch. Năm 2004, Thiền Viện Trúc Lâm được xây dựng trên nền chùa cổ Thiên Ân, mỗi năm đón hàng nghìn Phật tử và du khách tới đây.
Cùng với tín ngưỡng thờ Phật, Tây Thiên còn là chốn để du khách “về với Mẫu”. Tương truyền rằng vua Hùng Vương thứ 7 khi tới Tây Thiên thỉnh Phật đã gặp gỡ và kết duyên cùng thiếu nữ Lăng Thị Tiêu. Từ đó, Hùng Vương cùng hoàng phi đã dần mở mang bờ cõi, dạy dân trồng lúa, xây dựng đất nước thái bình thịnh trị. Với công lao đó, Hoàng phi được sắc phong là Quốc Mẫu Tây Thiên và thờ tự chính tại đền Thượng trên đỉnh núi Thạch Bàn. Bà chính là hiện thân của Mẫu Thượng Ngàn (một trong Thánh Mẫu Tứ Phủ chuyên trách cai quản, sáng tạo vũ trụ). Hàng năm, cứ vào ngày 15/2 Âm lịch, hàng ngàn du khách không ngại vượt đường xa, vượt núi trèo đèo lên đền để mong được hưởng sự may mắn, chở che của Quốc Mẫu"
"... Bước vào khu di tích du khách bắt gặp cây đa chín cội ngả bóng mát xuống Hữu Huyền Cung (nhân dân vẫn quen gọi là đền Thõng). Phía sau là dòng suối Giải Oan (còn gọi là Bát Nhã Tuyền). Ngược lên phía trên là Thác Bạc - dòng nước thơm của núi rừng Tây Thiên, với độ cao hơn 40m nước đổ xuống trắng xoá như giát bạc, chảy ra hợp lưu với suối vàng ở Hồ Sen rồi chảy ra khe Giải Oan. Ngược lên Đầm Sen,   Ao Dứa, núi Rùng Rình, nơi đây còn lưu giữ một hệ động thực vật rất có giá trị. Từ đây ngược lên khoảng 3 cây số nữa sẽ tới chùa Đồng Cổ, đúc toàn bằng đồng tốt. Trong chùa thờ hai tượng Phật, cho tới nay niên đại và lai lịch về hai pho tượng này vẫn là một bí ẩn mà các nhà khảo cổ học vẫn chưa tìm ra lời giải.
Rừng Tây Thiên có những cây thông đã sống đến ngàn năm tuổi. Hệ động vật Tây Thiên cũng khá phong phú, có 4 lớp, 26 bộ, 86 họ và 281 loài, trong đó có những loài động vật quý hiếm như rùa vàng, gà lôi trắng, voọc đen má trắng, voọc mũi hếch, cá cóc Tam Đảo… Sự đa dạng sinh học cùng với hệ thống các đình chùa có giá trị văn hóa và khảo cổ khiến Tây Thiên có sức hấp dẫn lớn với khách du lịch và các nhà nghiên cứu.
Lê Quý Đôn trong "Kiến văn tiểu lục" đã nói về Tây Thiên: "…bên dưới sắc nước như chàm, sâu thẳm không thấy đáy; sườn núi có chùa Tây Thiên Cổ Tự, tre xanh, thông tốt, cảnh sắc thanh nhã, rộng rãi, trên đỉnh núi cao lại có chùa Đồng Cổ, vừa lên vừa xuống phải mất hai ngày, từ phía tả khe Giải Oan trèo lên núi đến hồ sen, nước xanh biếc, trong hồ có thứ đá lạ và có sen đỏ ( trì Hồng Liên), hoa nở bốn mùa".

Từ ghi chép về Vương Thúy Kiều trong Minh sử đến Truyện Kiều của Nguyễn Du

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Thơ và vợ

Minh họa: DAD

TNO In được hơn chục bài thơ trên báo địa phương, anh thôi chân nhân viên văn hóa xã, làm một cuộc… đại nhảy vọt vào Hội Văn học - nghệ thuật tỉnh. Dân làng rỉ tai nhau: “Xã mình có một nhà thơ”.

Tấm thẻ… nhà thơ
Hôm nhận thẻ hội viên, anh mừng quýnh. Nâng tấm thẻ trước mặt vợ, anh nói: “Nè, coi đi, đã lắm!”. Vợ nheo mắt nhìn, hỏi: “Thẻ này có lãnh được tiền hằng tháng như thẻ thương binh hông anh?”. Anh nói: “Cái này thuộc phạm trù thơ ca nên hương hoa là chủ yếu thôi em...”.

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2012

Hoa Iris- danh họa Van Gogh và bức tranh Hoa Diên vĩ


Vincent Van Gogh là một họa sỹ nổi tiếng người Hà Lan. Sống trong lòng châu Âu vào thế kỷ 19 nhưng sinh thời, tranh của ông không bán được, phải sống trong cảnh nghèo túng. Điều nghịch lý là một thế kỷ sau khi ông qua đời, trong một cuộc bán đấu giá tranh tại New York, bức "Hoa diên vĩ" của ông đã được bán với giá 53.900.000 USD, bức "Hoa hướng dương" với giá 40.000.000 USD. Hai bức tranh này đã xếp hàng thứ ba và thứ bảy trong danh sách những bức tranh đắt giá nhất thế giới!
Van Gogh là nghệ sĩ tiên phong của
trường phái biểu hiện và có ảnh hưởng rất lớn tới mỹ thuật hiện đại, đặc biệt là tới trường phái dã thú (Fauvism) và trường phái biểu hiện tại Đức.
Cách mà Van Gogh vẽ tranh có lẽ không có họa sỹ nào có bút pháp tương tự, có cái gì đó ma thuật, ảo diệu mà sau này có người đánh giá là chỉ có từ những người ...tâm thần! Dù gì thì nếu còn sống, với cái giá người ta sẵn sàng trả cho những bức họa của ông thì hẳn là Van Gogh đã có một cuộc sống không đến nỗi phải giận dữ đến độ cắt phăng đi cái tai của mình!!!

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

Hoa Poppy- Sự mê hoặc Anh Túc








Hoa Poppy cùng họ với hoa Anh túc, loài hoa sản sinh ra thứ quả có nhựa dùng để chế biến thuốc phiện, tuy nhiên chỉ ở loài hoa Anh túc được trồng ở khu vực Đông Nam Á - Apganistan và một số nơi khác mới là loài hoa có quả sản sinh ra thứ ma túy này. Hoa Poppy trồng ở Âu- Mỹ đơn thuần là loại hoa cảnh, đem đến cho con người những sắc màu rực rỡ mỗi khi mùa hoa nở rộ trên những cánh đồng. Giống như hàng triệu đàn bướm muôn màu đang dập dờn khoe sắc.

Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012

Hoa giai nhân- hoa của bình yên và cái chết!

Hoa giai nhân (Poppy) là loài hoa cánh mỏng như cánh bướm, nhiều màu sắc, hoa có nhiều màu rực rỡ như trắng, cam, vàng đỏ. Poppy có chừng 4 đến 6 cánh, nở rộ vào tháng 3, tháng 4 cho đến cuối tháng 6.
  Người ta cho rằng loài hoa này tượng trưng cho giấc ngủ, sự bình yên và cả… cái chết, vì nó có họ với hoa anh túc. Khi chưa nở, nụ hoa e ấp, đến lúc bung cánh cũng nhẹ nhàng, dáng yểu điệu như một giai nhân tuyệt sắc làm mê mẩn lòng người!
 Poppy là thực vật thân thảo, tuổi thọ khoảng 2 năm. Tháng 4, 5 nở hoa màu tím, trắng, đỏ và phớt hồng, rất đẹp. Nó có nguồn gốc từ Châu Âu và Bắc Châu Á, các nguồn Internet cho rằng người Bỉ rất thích và coi là biểu trưng của nước mình.
Cây Poppy họ anh túc (Papaveraceae), trong vỏ quả có nhựa thuốc phiện, gây nghiện. Người Châu Âu gọi là "anh túc bánh mì" (Cornpoppy).

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Bài viết "Hội chứng mê thơ..." của VQP

Đăng trên trang Lê Thiếu Nhơn

Hội chứng mê thơ cuồng nhiệt và phong trào bốc thơm lẫn nhau
VŨ QUẦN PHƯƠNG

Không biết từ bao giờ lưu hành cái nhận định rất tự hào rằng dân tộc ta là dân tộc yêu thơ (Đúng ra là yêu cách nói giàu vần, giàu nhịp điệu) rồi bà con ta cứ thể nô nức rủ nhau đi làm thơ. Từ khi việc in sách dễ dàng thì thể loại thơ được in ra tràn ngập chứ chất thơ trong tư duy, trong cảm xúc trong các cuốn gọi là thơ hiện nay thì quả thật chưa dám đảm bảo. Loại có vần thì ưu điểm là có vần, loại không có vần thì ưu điểm là rất giống văn xuôi mà không ra văn xuôi, nghĩa là không biết nó nói gì. Sự bội thu của các loại thơ ấy dẫn đến nghịch lý:

Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012

Quán quân America Idol 2012



Jessica Sanchez




Phillip Phillips giành quán quân American Idol 2012

(TNO) Cuộc thi American Idol 2012 đã tìm ra giọng ca xuất sắc nhất giành ngôi vị quán quân: chàng trai 21 tuổi đến từ Georgia - Phillip Phillips. Kết quả chung cuộc được công bố vào tối 23.5 (giờ địa phương, tức sáng 24.5 giờ Việt Nam), tại Nhà hát Nokia (Los Angeles, Mỹ).
Sau phần trình diễn ấn tượng với ba ca khúc Stand By Me, Movin’ Out, Home, Phillip Phillips đã giành phần thắng thuyết phục trước giọng ca 16 tuổi Jessica Sanchez. Anh cũng trở thành giọng ca nam thứ 5 giành danh hiệu Thần tượng âm nhạc Mỹ trong 5 mùa giải liên tiếp. Xem tiếp

Thư giãn cuối tuần

 Khách quen
*


Muốn gây một bất ngờ nho nhỏ, một cô vợ quyết định đưa chồng tới một câu lạc bộ thoát y vũ nhân ngày sinh nhật của anh chồng. Khi họ tới câu lạc bộ, người gác cổng nói:
- Chào Dave! Anh khoẻ không?
Cô vợ ngạc nhiên lắm và hỏi xem anh chồng đã bao giờ tới câu lạc bộ này chưa.
- Ồ không! – Dave nói. – Anh ta ở trong đội bowling của anh mà.
Khi hai vợ chồng ngồi yên vị, một cô hầu bàn tới và hỏi Dave xem anh có thích đồ uống như thường lệ không và mang tới một chai Budweiser. Cô vợ càng cảm thấy không thoải mái và vặn:
- Làm sao cô ta biết là anh uống Budweiser?
- Cô ấy trong Liên đoàn Bowling cho phụ nữ, em yêu ạ. Bọn anh cùng chơi trên một làn với họ.
Một vũ nữ thoát y tới bàn họ, vòng tay choàng qua cổ Dave tình tứ:
- Chào Davey. Muốn một màn nhảy ở bàn như thường lệ không?
Vợ của Dave điên tiết, vớ ngay ví và chạy khỏi câu lạc bộ. Dave chạy theo và thấy cô vợ đang chuẩn bị lên xe taxi. Trước khi cô đóng sầm cửa, anh kịp nhảy vào ngồi cạnh vợ. Anh ta cố gắng một cách tuyệt vọng để giải thích làm sao cô vũ nữ thoát y nhận nhầm mình với người nào đó, nhưng cô vợ chẳng thèm nghe một câu. Cô ta la hét ầm ĩ, gọi anh ta bằng đủ những câu bậy bạ nhất. Người lái xe taxi quay đầu lại, lắc đầu tỏ vẻ thông cảm:
- Dave à! Có vẻ như tối nay anh vớ phải một ả cave xỉn đến phát điên rồi!

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2012

Hoài niệm Bằng lăng

*
Những con đường một sớm mai, đổi sắc.
Trưa nắng hè gặp nỗi nhớ không tên
Xuân qua rồi, để hạ thắm phố quen.
Sao hôm nay anh ngỡ ngàng đến thế !

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Có một dòng sông trong ta

*
Có một ngày, em đi cùng anh
Thả bước trên con đê, ngắm dòng sông vào mùa nước cạn
Có những mùa bão dông, nước tràn lên lai láng.
Cũng có những ngày khô cạn, cát trải, bụi mênh mông.

Bởi đánh phèn nên đục lại hóa trong
Nghe chua chát vị nồng trong từng ngụm nước.
Ơi những con thuyền đang ngày đêm xuôi ngược.
Có nhớ bến sông quê mà buông mái cắm sào.

Con sông quê mình bên thấp bên cao
Bên lở bên bồi cho sông uốn khúc.
Bởi nặng phù sa, nên nước trong thành đục
Cho từng bãi bồi ngô mía lên xanh.

Để hát mãi về những ước mơ cuộc sống yên lành

*
Ôi! Dòng sông quê mình, chẳng bao giờ phẳng lặng
Vẫn từ bao đời cuộn xoáy, dữ dằn trôi!
Thương tấm áo mẹ già, qua bao cuộc đổi đời
Vẫn một mầu nâu sồng vá vai, gánh đôi quang về chợ.
Mà vẫn mộng mơ đưa con mình bay vào vũ trụ.
Ơi một miền quê nghèo mà mơ ước thật bao la

Bên con sông quê mình- từng thế hệ đi qua.
Sông vô tình thành chứng nhân lịch sử
Mỗi thời đại trôi qua là những dòng máu ứa
Nhuộm dòng sông thành màu đỏ phù sa.

Mỗi khi ta gọi Người bằng tên cũ: Nhị Hà
Lại nghe máu cha ông quật cường- sục sôi trong huyết quản.
Bốn ngàn năm- tính bằng bao năm tháng
Và nước mắt-máu xương của các bậc tiền nhân.

Hôm nay ta đi, thong thả những bước chân
Hạnh phúc đơn sơ bên dòng sông cuộn chảy
Đã qua đi những tháng năm mê mải
Những ngày thanh bình, sao vẫn trăn trở những nghĩ suy!

1979

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

Tiễn bạn vào An giang

Biết bạn đi Biên giới.
Chẳng xa mấy đoạn đường,
Mà mình không đưa tiễn.
Cho khỏi lòng vấn vương.

Đời lính vẫn đoạn trường
Công danh? Là mang nợ
Thôi bạn đi, mình ở
Biết lòng ai nhớ thương?

Mỗi đứa giờ một phương,
Chân trời nào xa vợi
Cánh bay không biết mỏi
Chở bạn về Tiền phương



Mình đứng bên phi trường
Thương đường băng lóa nắng.
Đoàn quân đi, trĩu nặng
Bước hành quân xôn xao.
Từng chuyến, bay bay lên
Nỗi nhớ cứ triền miên
Thanh bình mà ly loạn
Thù còn đó, sao quên?

Chỉ mong đi, lại về.
Mình còn cả trời quê
Còn những em gái nhỏ
Mong người vẹn câu thề.
ĐỜI trước mắt mênh mông
Chân trời rạng mây hồng
Đừng vấn vương chi nhé!
Mẹ chờ, và em trông.



Cam ranh 1978    Những thời khắc nghiệt ngã, Khơme Đỏ trở mặt, tấn công biên giới Tây Nam, rất nhiều người dân Việt vô tội bị giết hại.
 Lữ đoàn 126 Hải quân đánh bộ nhận lệnh vào An giang bảo vệ dân, và chuẩn bị phản công xóa bỏ chế độ diệt chủng  Pôn pốt.

 Chưa cần đến Pháo binh, nên mình ngậm ngùi tiễn đưa anh em đơn vị cũ lên đường, máy bay  C130 sẽ không vận họ vào sát biên giới ngay trong đêm.  Vậy mà có lẽ một ngày rất gần mình cũng sẽ lên đường theo hướng ngược lại, những ngày con tim giằng xé giữa những tâm tư của người lính, nghĩa vụ của người chiến binh với những sự thật không như mong muốn, tôi sẽ trở về, và các bạn đi vào guồng quay ác liệt của cuộc chiến, chỉ còn biết chúc lành, và may mắn cho các bạn, những người đồng đội mới của tôi.

Chủ Nhật, 6 tháng 5, 2012

Trăng lửa



Đêm nay mưa không rơi
Sương giăng giăng, trăng lạnh
Ánh Trăng, vàng sóng sánh
Dát ngọc vào màn đêm

Trăng mật, ngọt tình em
Dịu thơm, hương dâng lên.
Khách thơ, lòng như nước
Mơ trăng em, kề bên

Trăng nào? Của tuổi thơ
Vời vợi cao, huyền bí
Trăng nào, trong tâm ý
Đưa hồn bay, bay xa!

Trăng đêm nay, đêm qua
Vương vương làn khói mỏng.
Quê mình hoài lửa bỏng,
Cháy hết niềm khát khao!

1978   Những ngày Lửa cháy Biên giới Tây nam

Thất vọng

Người lữ hành bất tử
   ***
Hồi 1

Ta đi mãi trong mịt mù trời đất
Khói sương lam, mờ ảo gió mây bay
Đâu hòang hôn, chỉ bóng tối đêm dày
Đem băng tuyết lạnh thêm mùa đông giá.

Mùa đông ấy, khi nhớ về mùa hạ.
Ta như cánh chim trời, bay mãi về hư vô
Cứ lầm lũi đi, chẳng biết đến bao giờ
Một tầm với tay sao đi hoài chưa thấy đến.

Mộng ước nhỏ nhoi, chốc về rồi tan biến
Như một cơn mưa chiều giữa hạ bỏng khô
Khát vọng bùng lên như chưa có bao giờ
Ta bắt gặp trong những đêm dài mộng mị



Hồi 2

Thật hài hước, khi gần bốn chục năm sau đọc lại những dằn vặt, đớn đau thời trai trẻ thể hiện bằng những vần thơ không ít những thất vọng, bi quan của một giai đoạn mất phương hướng trong đời. Xem lại để cười, nhưng cũng để nhớ, để buồn cho một thời lưu lạc, loay hoay tìm lối thoát.
*
Dễ gì hàn gắn những vết thương
Nhức nhối trong ta, những đêm trường.
Dễ gì cất nổi lòng vương vấn.
Gánh nặng trên vai vạn dặm đường.

Ai biết hồn thơ đã chết rồi!
Từ thuở tâm hồn sống nổi trôi.
Lòng như mưa lạnh về bên núi.
Chân theo dòng đời bước chơi vơi!

Chồng chất trên lưng món nợ đời.
Thân còng, phiêu dạt chốn cùng nơi
Đi mãi, đi hoài, đi nữa nữa!
Không mộng, không tình, không buồn vui!


1976

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Chỉ còn lại





*
Từng phút nhớ, chiều xưa bên đảo nhỏ
Chập chờn mơ, ngày ấy biết yêu em
Sóng biển xa, xa mãi , nhớ thành quên
Ân tình cũ, xưa quá thành món nợ.

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Tình em

Nhớ lại một thời tuổi trẻ, quá nhiều lửa, máu,  mồ hôi, và cả nước mắt. Một cuộc đời khác thường cho ta những hồi ức khác thường. Dẫu vậy, ta đâu phải là người sắt đá? Và hình như còn quá mơ mộng và yếu đuối, có phải cả trong tình yêu?
   Hôm nay lục lại mớ giấy tờ xưa cũ, bắt gặp những dòng tâm tư đã quá xa trong ký ức, bao kỷ niệm tràn về làm xao xuyến cả con tim già cỗi này. Ôi những năm tháng thơ ngây, vụng dại và thật thà như những dòng ghi chép trên trang giấy cũ mốc, đưa lên blog như một vật chứng. Để nếu có thể, cứ thương, cứ nhớ , cứ yêu như những ngày xa xưa ấy.


*

Có phải tình yêu làm con tim rung động
Và tâm hồn phút chốc chắp cánh bay.
Nào đâu men nồng, sao cứ ngất ngây say
Vốn không phải nhà thơ mà ngôn từ chứa chất!

Suy ngẫm !

Chuyện kể về Hạt giống Tâm hồn: Cây Táo & Hạt giống Bình an
Chuyện xưa truyền lại, thời Thánh Mohamed trị vì, tại một xứ Hồi giáo nọ, có người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ bởi tội ăn cắp thực phẩm của một ông quan lớn ở trong làng.
Như lệ thường của luật pháp, trước khi bị treo cổ, phạm nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn thỉnh cầu với nhà vua một nguyện vọng như sau: "Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Ðây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế".
Nhà vua truyền lệnh cho bộ hạ chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. Ðúng giờ hẹn, trước mặt nhà vua và các quan văn võ trong triều đình, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói: "Chỉ có người nào chưa hề ăn cắp mới trồng được hạt giống táo này. Vì đã từng ăn trộm, nên tôi không thể trồng được nó. Vậy muốn có nó, xin mời một người khả kính trong quý vị hãy lại đây".

Kitaro - Matsuri (喜多郎-祭り)

Kitaro, Heaven and Earth

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

Tiếng Việt


Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm
Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về
Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm
Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng
Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya
Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng
Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa
Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi
Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ

Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.





"Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt..."
Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương
Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót
Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói
Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ
Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa  *
Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát
Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh
Như gió nước không thể nào nắm bắt
Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy
Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn
Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối
Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ xa xôi ngoài biển rộng
Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta
Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất
Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng
Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi
Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán
Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi
Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người
Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.

Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ
Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay
Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay
Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết
Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi
Như vị muối chung lòng biển mặn

Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.




Ai thuở trước nói những lời thứ nhất
Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu
Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt
Ai người sau nói tiếp những lời yêu ?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển
Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya ?
Ai ở phía bên kia cầm súng khác
Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ
Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn
Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt ân tình...

Lưu Quang Vũ

xem thêm: 
http://nld.com.vn/van-hoa-van-nghe/dat-cay-hay-bun-trong-tho-luu-quang-vu-20160705220316107.htm

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Câu chuyện về chú chó Faith

LTS: "Một con chó có thể không hiểu được đạo lý làm người nhưng con người có thể lấy bài học từ con chó để nghiền ngẫm lại chính họ...". Đây là thông điệp từ câu chuyện thú vị về chú chó Faith, từng lên hình bìa tạp chí People, được cộng đồng mạng truyền tay nhau những ngày qua. Qua đó, Báo NLĐO muốn chia sẻ với quý độc giả rằng hãy sống nhân ái và đừng bao giờ đầu hàng số phận!



Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

Thiên nhiên, con người, và những hoài niệm


Đôi khi trong đời, ta bắt gặp những khoảnh khắc còn ghi đậm lại trong ký ức. Những kỷ niệm, hay những phút bất chợt gặp gỡ làm ta bâng khuâng. Đôi khi có thể lý giải, nhưng có những lúc hoàn toàn không thể giải thích. Nếu bạn là người ưa thích thiên nhiên, nếu bạn từng trải lòng với những phong cảnh tuyệt vời của miền sơn cước, bạn đã từng gặp gỡ những người dân mộc mạc, hiền lành, chân chất và tất cả những điều đó làm tâm hồn bạn lắng dịu sau những lo toan đời thường thì bạn thật may mắn. Bởi bạn đã gặp được những điều tuyệt vời mà thiên nhiên, con người ở đất nước này mang lại. Bạn sẽ gặp lại ở đó bản chất thật sự của đất nước sinh ra mình, đất nước đó có Thiên nhiên tươi đẹp, con người hiền lành, nhân hậu, rất xứng đáng để thương yêu và quyết tâm để giữ gìn, thật đáng tiếc nếu một ngày nào đó, đất nước này, với những người dân trung hậu thật thà lại một phen bị giày xéo bởi quân xâm lược.

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt: Dùng từ gốc Hán

Tác giả: Tống Văn Công

Trong tiếng Việt có nhiều từ gốc Hán đã Việt hóa rất lâu, tuy vậy vẫn thường bị dùng sai. Cách đây nhiều năm, trên diễn đàn này, tôi có đánh động việc dùng sai từ “quyết liệt”. Từ này Từ điển Hán- Việt của Đào duy Anh định nghĩa: “thật ra mặt xung đột”. Từ điển Tiếng Việt 1992 do Hoàng Phê chủ biên định nghĩa “Quyết liệt: tính từ. Hết sức mạnh mẽ, tỏ ra kiên quyết đến cùng trong hoạt động đấu tranh, chống đối. Cuộc chiến đấu quyết liệt. Chống cự quyết liệt. Thái độ rất quyết liệt.” Hồi đó tôi cho rằng không thể nói “ Chỉ đạo quyết liệt”, mà “chỉ đạo kịp thời, chỉ đạo cụ thể, chỉ đạo rành mạch”. Nhưng ngày nay cách nói thiếu chính xác này đã trở thành phổ biến trên các phương tiện truyền thông, bởi đó là cách nói của các vị lãnh đạo cấp cao!

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

Một trăm năm ngày sinh nhà thơ Hàn Mặc Tử (1912-2012) và bảy thập kỷ bài thơ " Đây thôn Vĩ dạ"

(Bài của tác giả Đặng Tiến đăng trên Văn chương Plus)
Có lẽ nếu không có bài thơ "Đây thôn Vỹ Giạ" thì vùng đất xinh xắn kia cũng không nhiều tao nhân mặc khách ghé thăm đến vậy. Nhắc đến bài thơ này người ta sẽ nhớ ngay đến một mối tình điển hình cho sự nuối tiếc bâng khuâng và dường như nó là phông nền của cái đẹp. Bây giờ người thiếu nữ áo trắng xưa vẫn được sương khói của thôn Vỹ giăng phủ khiến bài thơ bản mệnh của Hàn thi sĩ vẫn miên man trong tâm thức của nhiều thế hệ yêu thơ.Nhân hướng tới 100 năm ngày sinh Hàn Mạc Tử (1912-2012) và 7 thập kỷ bài thơ "Đây thôn Vỹ Giạ", Sông Hương xin trân trọng giới thiệu góc nhìn rất tinh tế của nhà phê bình Đặng Tiến.


Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

Thăm Ông Gióng


Mấy ngày 'ơn Đảng ơn chính phủ' cho nghỉ Giỗ Tổ. Chú em đưa lên thăm cụ Gióng, nghe nói người ta thấy Mẫu gốc tượng cụ vừa bị  đập phá. Kỳ này rủ nhau lên thăm tý không vài bữa nữa Quân tham tàn nào đó nó lại phá mất thì lại tiếc không được xem!
 Tiện đường ghé thăm Phủ Thành Chương, tay này giỏi, bán tranh mà xây được cơ đồ khá lắm, được cái có tâm với Đồ cổ, nhà cổ vườn cổ ao cổ gác cổ, đủ các loại cổ, may có được người lo giữ hồn dân tộc để nay mai con cháu nó còn biết chút ít về gốc gác ông cha, chứ cái đà phá thế này vài năm nữa chắc đất nước thành sa mạc Gobi.

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

Dã Qùy


Dã Qùy

Chiều nay đi giữa lòng Hà nội.
Bỗng cồn cào thương nhớ đến nôn nao!
Dã Qùy! Dã Qùy! Tàn thu, nắng xôn xao.
Con đường đỏ để em vàng đồi cỏ cháy.


Nỗi nhớ cứ triền miên, về một miền đất ấy,
Đêm hành quân le lói ánh hỏa châu.
Phía trước có bóng thù - Vầng trăng sáng trên cao
Em lại ngả nghiêng, theo chân anh về trận địa.


Khói lửa vô tình, mà em lưu luyến thế!
Để anh mãi bồi hồi, trong một sớm xuân nay.
Nhớ về em, như một mối tình say.
Đời chinh chiến lãng du, tình anh không bến đậu.


Một thoáng tình em, sao nỡ đành che dấu.
Cứ nhớ, cứ thương cho đời mãi nở hoa.
Để một mai khi bóng xế, trăng tà.
Lòng thanh thản thêm yêu đời tri kỉ.


Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Mùa hoa sưa nở

Hà nội vào dịp tháng ba, tiết trời se se lạnh, điểm thêm vài ngày nắng xua đi tiết nồm ẩm ướt. Đó là điều kiện thuận lợi cho muôn hoa khoe sắc. Hoa sưa đang nở trắng những góc trời riêng tư. Những cánh hoa trắng nhỏ, mong manh rụng đầy vỉa hè. Đủ cho những tâm hồn lãng mạn phiêu du trong cõi mộng mơ về một khung trời xưa và nay đầy ắp những kỷ niệm.

Gửi đến bạn bè những tấm ảnh hoa sưa nở trên phố quen, có ai đi xa sẽ gặp lại hoa sưa mà ấm lòng khi nhớ về Tổ quốc. Ảnh hoa được gửi trên trang bạn bè, đánh thức nhiều hoài niệm, thêm vào đây vài lời trao đổi nhân dịp kỳ thưởng hoa qua mạng. Đưa về trang riêng như một sự tôn trọng bạn bè. "Cảm ơn rất nhiều người đã chụp ảnh cây hoa tuyệt đẹp của tháng ba Hà nội. Ừm, toàn các bác trai tranh luận về hoa mà sôi nổi thiệt (hìhì). Bác nào bảo hoa này có mùi kinh dị ? - Tôi đi qua cạnh Bách thảo mùa này thường xuyên - hoa chỉ nhè nhè thơm thôi - thế cho nên tôi tin là hoa thơm, nhưng còn quả nướng mùi thế nào thì tôi không biết :"Cảm ơn QT ! Đêm trước ngồi uống rượu với bạn bè dưới gốc sưa mà thấy hoa rụng trắng bàn , nhớ thằng bạn mới đi quá (HPK) ! Mấy cánh hoa rơi vào cốc rượu mình , cứ nghĩ nó về uống với mình , cứ thế nâng li uống cạn , nghẹn ngào không nói được lời nào ! Chắc không có mùa hoa sưa nào buồn như mùa này ! QT thông cảm tớ nhé ! "
Cảm thông với tâm tư của Hoàng Giang, tặng anh một tứ tuyệt:
 
Hoa Sưa thoang thoảng rụng trắng bàn.
Đầy vơi ly rượu, cuộc hợp tan.
Chén cạn, để thương người khuất núi.
Giật mình, ừ nhỉ! mộng Thiều quang! 


Hoàng Giang gửi tặng lại:

Chín chục thiều quang chửa sáu mươi
Nâng ly rượu ướp cánh sưa rơi
Trắng cả màu tang lòng nhớ bạn
Ngàn ly đâu đã cạn chơi vơi .


Cạn chén cùng ta , bạn ta ơi !
Để hồn bạn cũ khỏi bùi ngùi
Để nhớ khúc Nghê thường trần thế
Trắng tuyệt trong ngàn cánh sưa rơi .


Gió bấc thoáng về cánh sưa rơi
Se se ly rượu nặng tình đời
Hồn quẩn quanh về say cùng bạn
Xin hỏi trần gian được mấy người !


Tính bỡn cợt như một cứu cánh cho đời thêm tươi, nói lại với HG nhưng cũng là tự răn mình vậy:

Nàng Bân đưa ngọn gió lả lơi.
Não lòng 'Thi sỹ' chót quên đời!
Trăm năm trong cõi người ta nhỉ!
Thân để cõi trần- hồn chơi vơi!

Mấy ai thương hoa, tiếc ngọc rơi
Mà không đau đớn cảnh chia bôi
Hoa trắng, rượu thơm là cõi mộng
Tỉnh ra mới thấy, chẳng phải chơi!

Hoa tàn, người cũng đã đi rồi,
Còn lại thân ta- đời vẫn trôi.
Bạn bè còn đó, hoa còn đó
Say, tỉnh, tỉnh, say, tỉnh lại thôi!!!

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

Vô đề

Từ rừng núi Em về nơi phố thị
Chút hương rừng tỏa sắc giữa Thủ đô
Nơi bon chen, chật chội lẫn xô bồ
Em trinh trắng, làm phố phường lắng dịu.

Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012

"Just Dance: The Artist - Official Trailer 2011 (HD)"



Bản Trailer HD chính thức cho bộ phim được trao giải Oscars "the Artist" . Ngày phát hành - 23, 2011 Giám đốc / Writer - Michel Hazanavicius Biên đạo múa - Fabien Ruiz Diễn viên - Jean Dujardin, Berenice Bejo, James Cromwell và John Goodman.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

Những điều còn ít biết về bức tượng vàng Oscars

Phim câm "The Artist" thắng lớn với 5 giải Oscar
VietnamPlus : Chỉ cao có 13,5 cm và nặng 3,85kg, nhưng tượng vàng Oscar đã được xem là “chén thánh” của Hollywood. Và trong buổi lễ trao giải của Viện Hàn lâm Khoa học và Nghệ thuật điện ảnh Mỹ được tổ chức vào sáng mai theo giờ Việt Nam, những bức tượng vàng Oscar sẽ tìm được chủ nhân xứng đáng cho những đóng góp cho nghệ thuật thứ 7 trong năm qua.
Bức tượng nổi tiếng này được tạo ra vào năm 1929 (tức hai năm sau khi Viện Hàn ra đời), bởi lãnh đạo của studio Metro-Goldwyn-Mayer (MGM), ông Louis Mayer.


Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Lại.....ngẫu hứng!



Quê hương ơi !

Lời  hẹn ước sẽ có một ngày
Anh đưa em về
thăm lại chốn thung mây!

Nơi chúng mình một thời tự tình
tìm hồn xưa trinh nữ.

Còn gì đâu em ơi!
Suối xanh giờ máu ứa

Còn đâu Động hoa vàng, Từ Thức lạc Đào nguyên ?

Thác u huyền
thác hóa chốn u linh

Chỉ còn gió gầm gào qua đại ngàn hoang vắng
Rừng xưa ấy, rừng khóc lời thầm lặng

Núi trọc đầu
núi khóc giọng Sơn tinh.

Quê hương ơi, bao sâu nặng ân tình
Từ thuở nguyên sơ
ông cha ta kiên cường giữ nước.

Đất đai này 
 nuôi sống vạn đời con.

Biển mặn mà, in dấu tích Long quân
Rừng hào phóng 
chở che mẹ Âu cơ dựng nước.


Đất nước tôi bây giờ
Những ngọn núi,
những cánh đồng
Và những dòng sông!
có lúc nào
Người thê thảm…… thế này không?
Rừng trụi lá, đá về xây đường phố.
Đất nham nhở
đất oằn mình than thở!
Núi còng lưng,gánh nặng trĩu thân gầy.
Biển réo gào 
mỗi bận gió mưa bay!
Sóng gió, bão dông đến từ giặc thù phương Bắc.

Hãy hy vọng đi em
vào một ngày hoan lạc
Anh đưa em về, tìm lại chốn thung mây
Với giấc mơ ngày nào
thân ái những vòng tay!


Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

Tìm hiểu thể loại thơ Haiku- Nhật bản

Nhật bản là một trong những nước có nền văn hóa gần gũi với nước ta. Trong lịch sử, nền văn hóa lâu đời , độc đáo của họ có sự giao luu, ảnh hưởng qua lại nhất định đến văn học, nghệ thuật Việt nam. Rất nhiều người biết đến Kịch No, đến nghệ thuật trà đạo. Lễ hội hoa anh đào v.v. Và họ cũng có những ảnh hưởng từ văn hóa Hoa hạ như ta mà có điểm chung như dùng chữ tượng hình( chữ Hán) trong văn tự, một điều thuận lợi trong giao lưu văn học Việt Nhật từ những thế kỷ trước.

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2012

Hoàng hôn trung du.

*

Anh hằng mơ, 
một lần thôi tìm lại
Dải đồi hoang, 
biêng biếc sắc sim mua.

Nơi có một ngày

chống chếnh buổi chớm thu 
bất chợt gặp em,
đường ngập nắng,
nhuộm má em, bừng đỏ.
Anh ngẩn ngơ: sao chiều vi vút gió
quá nhiều, quá nhiều, cho những sợi tóc em bay


Sơn nữ ơi!
Anh đã đi tìm
suốt cả một đời trai
Chỉ để gặp lại thoáng em 

một chiều tàn nắng ấy.
Một chiều hoàng hôn
một chiều hoang dại.
Một chiều trung du, con đường nhỏ quanh co.
Sao em một mình

chiều muộn
đường xa!
Để kỉ niệm vỡ òa, đêm rực đèn đô thị
Để tiếc nuối 

đến từng chiều mộng mị
Lặng lẽ, 

lặng lẽ đi tìm, 
ngày ấy ...trung du...

Thứ Hai, 13 tháng 2, 2012

Nhân đọc lại....(tiếp)

Khái niệm 'Tục' 'Thanh'  có ranh giới thật mong manh, lấy ví dụ ở câu chuyện cười sau đây :
 " Trong giảng đường đại học Y, giáo sư đang giảng bài " Cấu tạo cơ thể người". Hai cô sinh viên làm việc riêng không nghe giảng, giáo sư bực mình gọi kiểm tra :" Hai cô kia, đề nghị cho tôi biết, bộ phận nào trong cơ thể khi cần có thể nở gấp hai lần bình thường" hai cô sinh viên lúng túng ấp úng không dám trả lời. Ông giáo sư bèn nói : " Đó là Phổi, nghe rõ chưa? khi hít vào, phổi có thể tăng thể tích gấp hai lần bình thường", sau đó ông nói tiếp: " Còn cái đó hả? Khi cần nó có thể tăng gấp ba, bốn lần bình thường, hiểu chưa? Không chịu học, suốt ngày chỉ ngồi nghĩ bậy! "
 Vậy thì, tục thanh có giá trị gì ở đây? Ông giáo sư hỏi như vậy là tục hay thanh? hai cô gái lúng túng vì nghĩ gì? và câu cuối cùng ông giáo sư nói cái gì vậy, tục hay thanh đây? Có lẽ nên để cho các nhà đạo đức rởm trả lời, nhưng chắc họ sẽ lảng tránh thôi!!!
 Tiếng Việt ta rất phong phú, dòng văn học dân gian, hay là các câu chuyện, thơ ca lưu truyền trong xã hội đều vô tình hay cố ý sử dụng hình thức rất đời thường này, vì chính nó là một trong những cách để người dân tự trào lộng, tự động viên mình vượt qua những gian nan của cuộc sống. Cách đó có thể không được chấp nhận trong một tầng lớp nào đó, tự cho rằng có văn hóa, họ tự đẩy mình xa rời quảng đại quần chúng.
 Tôi có ông bạn, nói đến chuyện câu đối, anh ấy bảo, có câu này đố ông đối được. Câu ra đối ấy thế này:
 " Cô gái hơ mông bên bếp lửa"
hơi tục phải không ạ? nhưng khi tôi viết lại " Cô gái H' Mông bên bếp lửa" thì mọi người chắc sẽ hiểu ra câu đó ngụ ý : "Cô gái (người dân tộc H'Mông) ngồi bên bếp lửa" chứ đâu còn là có cô gái dở hơi cởi quần hơ mông bên bếp lửa nữa!!!
 Tôi biết bên Liên xô cũ có thành phố Bacu nên đối lại: " Chàng trai Ba cu đứng giữa đài " hehehe!!! Không chuẩn lắm nhưng không sao, cốt yếu là nghe ra có đối và không có cái gọi là 'tục', nhưng thực ra nó tục đấy, nếu nói lái, hihi!
 Nói chuyện cho vui ! Nếu Bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương sống lại, thế nào bà cũng nói" Mày chấp làm gì, cái quân rởm đời ấy!!!"   Ý bà mắng cái bọn "đạo đực" đấy mà!!! Hehehe.

Nhân đọc lại thơ Hồ Xuân Hương

..."Tiểu sử của Hồ Xuân Hương đến nay vẫn còn nhiều điểm gây tranh cãi. Thậm chí có một vài ý kiến còn cho rằng những bài thơ được xem là của Hồ Xuân Hương hiện nay do nhiều người sáng tác, nghĩa là không có ai thực sự là Hồ Xuân Hương. Dựa vào một số tài liệu lưu truyền, những bài thơ được khẳng định là của Hồ Xuân Hương, các nhà nghiên cứu đã tạm thừa nhận một số kết luận bước đầu về tiểu sử của nữ sĩ:
Hồ Xuân Hương thuộc dòng dõi họ Hồ ở làng Quỳnh Đôi, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Đây là một dòng họ lớn có nhiều người đỗ đạt và làm quan nhưng đến đời Hồ Phi Diễn - thân sinh của bà - thì dòng họ này đã suy tàn.'
Theo các nhà nghiên cứu đầu tiên về Hồ Xuân Hương như Nguyễn Hữu Tiến, Dương Quảng Hàm thì bà là con ông Hồ Phi Diễn (sinh 1704) ở làng Quỳnh Ðôi, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An . Ông thi đậu tú tài năm 24 tuổi dưới triều Lê Bảo Thái. Nhà nghèo không thể tiếp tục học, ông ra dạy học ở Hải Hưng, Hà Bắc, để kiếm sống. Tại đây ông đã lấy cô gái Bắc Ninh, họ Hà, làm vợ lẽ - Hồ Xuân Hương ra đời là kết quả của mối tình duyên đó . Bà sống vào thời kỳ cuối nhà Lê, đầu nhà Nguyễn, tức 1772-1822. Do đó bà có điều kiện tiếp thu ảnh hưởng của phong trào đấu tranh của quần chúng và chứng kiến tận mắt sự đổ nát của nhà nước phong kiến.
Bà xuất thân trong một gia đình phong kiến suy tàn, song hoàn cảnh cuộc sống đã giúp nữ sĩ có điều kiện sống gần gũi với quần chúng lao động nghèo, lăn lộn và tiếp xúc nhiều với những người phụ nữ bị áp bức trong xã hội.
Hồ Xuân Hương ít chịu ảnh hưởng của Nho giáo, vậy tại sao lại có chuyện "cổ nguyệt đình"?. Bà không dùng chữ nho cũng đâu thể cho rằng bà ít chịu ảnh hưởng của nho giáo, mà phải xem lại xã hội thời đó, bà là một nhà thơ nên cũng là một minh chứng cho xã hội thời đó về mặt nhân sinh quan cũng như về phương diện văn chương.
Bà là một phụ nữ thông minh, có học nhưng học hành cũng không được nhiều lắm, bà giao du rộng rãi với bạn bè nhất là đối với những bạn bè ở làng thơ văn, các nhà nho. Nữ sĩ còn là người từng đi du lãm nhiều danh lam thắng cảnh của đất nước.
Là một phụ nữ tài hoa có cá tính mạnh mẽ nhưng đời tư lại có nhiều bất hạnh. Hồ Xuân Hương lấy chồng muộn mà đến hai lần đi lấy chồng, hai lần đều làm lẽ, cả hai đều ngắn ngủi và không có hạnh phúc. (Nhưng theo tài liệu của GS Hoàng Xuân Hãn và ông Lê Xuân Giáo thì nữ sĩ có tới 3 đời chồng chứ không phải hai: Tổng Cóc, Ông Phủ Vĩnh – tường, và cuối cùng là quan Tham hiệp trấn Yên Quảng Trần Phúc Hiến).
Có thể thấy Hồ Xuân Hương không phải là một phụ nữ bình thường của thời phong kiến mà bà đã có một cuộc sống đầy sóng gió..."
 Những dòng trên đây là trích từ tiểu sử của bà trên Wiki.. đọc lại để hiểu một phần thân thế bà chúa thơ Nôm, tuy nhiên điều tôi muốn là tìm hiểu một số bài thơ bà viết với phong cách đặc biệt của mình, những bài thơ mà người ta cho là chứa nhiều "Ẩn ý".

" Hai bên thì núi, giữa thì sông
Có phải đây là Kẽm Trống không
Gió đập cành cây khua lắc cắc
Sóng dồn mặt nước vỗ long bong
Ở trong hang đá hơi còn hẹp
Ra khỏi đầu non đã rộng thùng
Qua cửa mình ơi, nên ngắm lại
Nào ai có biết nỗi bưng bồng"


Trước tiên, tôi khuyên những kẻ tự cho mình "đứng đắn" đừng nên đọc những dòng thơ này, bởi nếu với một cách suy nghĩ trần tục, họ sẽ liên tưởng đến một cái gì khác hẳn điều mà bà Chúa thơ Nôm muốn nói tới, đó là bà tả cảnh hòn Kẽm Trống, một địa danh ở Ninh Bình, một nơi đã từng có phong cảnh Hữu tình gắn với nhiều giai thoại.
  Là người yêu thơ văn, người ta sẽ vô cùng thích thú khi đọc một bài thơ thuần từ Việt, "gió đập cành cây khua lắc cắc. Sóng dồn mặt nước vỗ long bong", một cách tả hình tượng không có gì sống động hơn, điều rất thiếu trong các vị làm thơ theo Nho giáo, người đọc bình dân cảm thấy gần gũi hơn với những tiếng 'lắc cắc' 'long bong' mà tôi thề rằng họ sẽ cảm nhận một cách như nó có mà không suy diễn ra cái hành động mà các nhà 'văn hóa đứng đắn, (tôi tạm gọi thế)' tưởng' thế!!!  Thôi khoan hãy nói thêm về những đoạn tiếp theo mà bà tả rất chính xác nhưng cũng rất dí dỏm, để nói rằng bài thơ của Hồ Xuân Hương, theo phong cách riêng của bà đã để lại cho chúng ta một tác phẩm nghiêm túc tả cảnh chân thực, làm tôn vẻ đẹp đất nước lên nhiều lần, bà là một người yêu nước chân chính vậy.

 " Thân em như quả mít trên cây,
Vỏ nó xù xì, múi nó dày
 Quân tử có thương thì đóng cọc
Xin đừng mân mó, nhựa ra tay"

Đây là bài thư hai tôi muốn nói tới, ta đều biết bà còn nhiều bài thơ nữa theo phong cách HXH, xin lấy bài 'Qủa mít' này để bàn thêm về điều tôi muốn nói.
Bài thơ tả thực về quả mít, trong dân gian, quả mít đúng là có vỏ xù xì, múi dày, muốn ép chín sớm người ta thường đóng cọc vào cuống mít, phơi nắng hoặc vỗ, vài hôm là chín, ăn được. Và quả thật mít có nhựa, chạm vào, hay như bà nói 'mân mó' vào, nhựa dính tay hơi khó chịu. Đọc qua lời lẽ như vậy nhưng không thiếu gì người suy luận sang một vế thứ hai, vế 'tục'. Thật là đạo đức!!! người ta chê bai cái 'tục' đó nhưng lại lao vào nó như điên, như một loài thú khi đêm xuống để sáng ra lên giọng với thiên hạ về cái đạo đức giả rởm đời của mình!!!
 Thật ra, khi viết bài thơ này, Hồ thi sĩ muốn qua việc tả quả mít để lên án chế độ phong kiến, nho lại, nơi thân phận người phụ nữ bị coi thường. Người phụ nữ trong chế độ phong kiến bị gò ép trong "Tam tòng ,tư đức" thân phận bị rẻ rúng, làm trò chơi cho đám người có tiền của chức vị, bài thơ cũng là tiếng kêu ai oán về số phận riêng của HXH, mà thế hệ sau, những người khâm phục tài năng và khiếu hài hước của bà không khỏi thương xót cho một tài hoa không được may mắn.
 Tuy nhiên, là một người làm thơ Nôm tài ba, có lẽ bà không nên dùng từ 'Quân tử'(từ Hán) mà nên thay bằng một từ thuần Việt, ví dụ như 'Anh giai' hoặc Chú Tèo' chẳng hạn, thì đậm chất Việt hơn, " Anh giai có thương thì đóng cọc" hoặc : "Tèo ơi! có thương thì đóng cọc,"  hihihi! Rất chuẩn!
 Tóm lại, Từ ngữ, chữ nghĩa không có tội, không có khái niệm tục, hay thanh. Tục tĩu, hay thanh cao là do cách nhìn nhận của con người, đầu óc u tối thì thanh cũng thành tục, con người lịch duyệt, biết nhìn nhận cái đẹp thì điều gọi là "tục" thật sự lại là thanh. Điều đó không phải ai cũng nhận thấy, sống đến tóc bạc, răng long mà tâm đục, trí tàn thì đâu còn biết phải trái nữa, Ôi! người đời!!!
 

Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2012

'Whitney Houston đột tử ở tuổi 48'

(Dân trí) - Nữ ca sĩ sở hữu giọng ca vàng và gắn liền với nhiều tình khúc bất tử như I will always love you, When you believe.. đã qua đời vào rạng sáng ngày 12/2 (giờ Việt Nam) ở tuổi 48. Khi còn sống, Whitney từng “vật lộn” với chứng nghiện ma túy, rượu…
 Người đại diện của Whitney đã xác nhận với kênh truyền hình ABC thông tin về cái chết của cô. Tuy nhiên, cho tới hiện tại, nguyên nhân và địa điểm Whitney trút hơi thở cuối đời vẫn chưa được công bố. 6 cảnh sát đã có mặt tại cổng khách sạn Beverly Hilton, nơi nữ ca sĩ đoản mệnh này “nhắm mắt xuôi tay”, vào sáng nay 12/2. Đọc tin trên báo Dân trí, và nghe lại những bài hát Diva da mầu này tại đây

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

Tình lính đảo xa


*

Anh gửi cho em 
từ miền san hô 
những lời tự tình đắm say của biển.
mang theo cả tình anh,
tình người lính đảo giữa trùng khơi bao la.
Gửi về em 

tình yêu thương, 
tha thiết không phai nhòa