Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện triết lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện triết lý. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Câu chuyện thần Shiva - Ấn độ


Cái lẽ của Vũ trụ, đất trời và con người qua câu chuyện thần thoại Ấn độ

Shiva - Vị thần của năng lượng dục, sinh-tử-tái sinh
Ngày nọ Indra, Vua của các vị Thần (nhưng lại là đệ tử của Phật trong hệ thống biểu tượng Phật Giáo), gặp một người đàn bà khóc lóc thảm thiết. Hỏi : « có chuyện chi ? » Bà nọ dắt Indra lên Hy Mã Lạp Sơn. Nơi đây Indra thấy một người trẻ tuổi, trông có vẻ giang hồ lãng tử, ngồi chơi súc sắc giữa chốn hoang vu. Thấy lạ, Indra gọi chàng trai trẻ. Không trả lời. Indra tuyên bố : «Ta là Vua các vị Thần». Chàng trai tiếp tục chơi. Lập lại : « Ta là Indra, Vua của chư Thần, Chúa Tể Vũ Trụ !». Tỉnh bơ. Indra lập lại vài lần nữa, có vẻ nạt nộ. Chàng trai quay lại, nở một nụ cười : nụ cười của Shiva. Không ổn ! Thoáng một cái, Indra bị thộp cổ quẳng vào một hang động. Nơi đó đã có sẵn bốn Indra khác, cũng bị Shiva trừng trị vì tội ngạo mạn …

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

Câu chuyện xử án của Salomon

Salomon xử án
Dưới đây là một câu chuyện từng lưu truyền rộng khắp trong cộng đồng người Do Thái:
Vào một ngày Sabbath (ngày thứ bảy, ngày nghỉ ngơi và thờ phụng Chúa theo đạo Do Thái) ở thời Solomon, có ba người Do Thái cùng đến Jerusalem. Dọc đường, do thấy bất tiện vì mang theo quá nhiều tiền, nên họ ngồi lại bàn bạc và nhất trí chôn tiền của mình chung một chỗ, rồi tiếp tục lên đường. Thế nhưng, một trong số họ đã lén ở lại và đào tiền mang đi mất.

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

Suy ngẫm !

Chuyện kể về Hạt giống Tâm hồn: Cây Táo & Hạt giống Bình an
Chuyện xưa truyền lại, thời Thánh Mohamed trị vì, tại một xứ Hồi giáo nọ, có người đàn ông bị vua truyền lệnh treo cổ bởi tội ăn cắp thực phẩm của một ông quan lớn ở trong làng.
Như lệ thường của luật pháp, trước khi bị treo cổ, phạm nhân được nhà vua cho phép xin một ân huệ. Kẻ tử tội bèn thỉnh cầu với nhà vua một nguyện vọng như sau: "Tâu bệ hạ, xin cho thần được trồng một cây táo. Chỉ trong một đêm thôi, hạt giống sẽ nảy mầm, thành cây và có trái ăn ngay tức khắc. Ðây là một bí quyết mà cha thần đã truyền lại cho thần. Thần tiếc là bí quyết này không được truyền lại cho hậu thế".
Nhà vua truyền lệnh cho bộ hạ chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để sáng hôm sau người tử tội sẽ biểu diễn cách trồng táo. Ðúng giờ hẹn, trước mặt nhà vua và các quan văn võ trong triều đình, tên trộm đào một cái lỗ nhỏ và nói: "Chỉ có người nào chưa hề ăn cắp mới trồng được hạt giống táo này. Vì đã từng ăn trộm, nên tôi không thể trồng được nó. Vậy muốn có nó, xin mời một người khả kính trong quý vị hãy lại đây".

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

Câu chuyện về chú chó Faith

LTS: "Một con chó có thể không hiểu được đạo lý làm người nhưng con người có thể lấy bài học từ con chó để nghiền ngẫm lại chính họ...". Đây là thông điệp từ câu chuyện thú vị về chú chó Faith, từng lên hình bìa tạp chí People, được cộng đồng mạng truyền tay nhau những ngày qua. Qua đó, Báo NLĐO muốn chia sẻ với quý độc giả rằng hãy sống nhân ái và đừng bao giờ đầu hàng số phận!



Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Ứng xử

Kể hầu các bọ một câu chuyện:

Một cậu bé bước vào cửa hàng kem và ngồi cạnh một cái bàn nhỏ. Cô phục vụ đến gần cậu bé và hỏi cậu cần gì.
- Bao nhiêu tiền một đĩa kem hoa quả ạ ? - 50 xu! - Cô phục vụ lạnh lùng.
Cậu bé lôi trong túi ra mấy đồng xu và bắt đầu đếm. - Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?
Lúc đó khách trong cửa hàng kem rất đông và đang đợi. Cô phục vụ trở nên mất kiên nhẫn. - 30 xu . Cô trả lời vẻ cáu kỉnh.
Cậu bé tiếp tục đếm những đồng xu. - Thế thì cho cháu một đĩa kem bình thường - Cậu bé nói.
Cô phục vụ mang lại một đĩa kem, quăng luôn cái phiếu thanh toán lên bàn và bỏ đi. Cậu bé ăn xong kem, để tiền trên bàn và đi ra. Khi cô phục vụ quay lại, cô đứng im nhìn những gì còn lại trên bàn. Bên cạnh cái đĩa kem đã ăn hết, là hai đồng 15 xu được xếp cẩn thận sang một bên cùng với hai đồng 10 xu khác cũng được xếp cẩn thận bên cạnh.
Cậu bé không ăn kem hoa quả, vì cậu muốn có đủ tiền để lại cho người phục vụ.

Chuyện nước ngoài nghe kể lại, vậy mà xem ra có nhiều điều cần ngẫm nghĩ và suy ra:
-Đôi khi người ta nghi ngờ tấm lòng của người muốn mang lại điều tốt cho mình
-Đôi khi người ta bỗng dưng hồ đồ, ganh gét một cách vô lối
-Đôi khi người lớn nhưng hành xử không bằng đứa trẻ con

Ý nghĩa câu chuyện thật sâu sắc

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Triết lý về sự bình yên

*

    Đôi khi tôi suy ngẫm đôi chút về sự bình yên. Thuở thanh xuân nay đây mai đó, chúng ta sống trong một thời đại sôi động và dấn thân với một niềm tin vì lý tưởng. Có đôi lúc trong một khoảng lặng, ta tìm thấy sự bình yên nhỏ nhoi rồi số phận lại cuốn ta đi, lại lao vào cuộc đời với trăm vạn những suy tư, những nhọc nhằn bon chen và tranh đấu. Tranh đấu với chính bản thân mình và tranh đấu với ngoại cảnh, như con đại bàng trong bão dông, cố gắng để vượt qua khoảng không gian đầy cạm bẫy, cố vươn tới một tầm cao mới có sự bình yên vĩnh cửu.
 Ở một đỉnh cao nào đó mà thượng đế ban cho tuổi tác của chúng ta, có phải đột nhiên ta muốn tìm kiếm lại sự bình yên? Nhưng thế nào là bình yên cho đúng nghĩa thì tôi vẫn cho rằng, rất có thể mỗi người tìm kiếm một sự bình yên khác nhau, do cách nghĩ và quan niệm mà người có bản tính sôi nổi, năng động sẽ không tìm kiếm một sự bình yên thụ động. Nhưng có người thể chất mềm yếu, hoặc giả thấm nhuần triết lý Phật giáo, thủ tiêu đấu tranh thì có thể hướng đến sự bình yên hướng nội. Có người tìm sự bình yên trong hoạt động nhân đạo hoặc môi trường, nhưng cũng có người lấy kinh kệ, giáo lý .. v.v làm cách mà mình theo đuổi sự bình yên.


Có một câu chuyện xưa, xin kể lại để mọi người cùng suy ngẫm
  Một vị hoàng đế, khi tìm kiếm cách giải thích về một quan niệm về sự Bình yên đúng đắn, ông ta bèn treo một giải thưởng lớn cho họa sĩ nào trong vương quốc của ông vẽ được một bức tranh đẹp, và chuẩn nhất mô tả về "sự bình yên". 


Rất nhiều họa sĩ đã cố gắng dùng tài năng và trí tuệ để thực hiện theo ý hoàng đế. 
Ngài ngắm tất cả các bức tranh được mang đến ,nhưng cuối cùng chỉ chọn ra được hai bức tranh và suy nghĩ để chọn lấy một
Bức tranh thứ nhất vẽ một hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ phản chiếu đậm nét những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả quần thần cùng hoàng đế ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật toàn hảo .
Bức tranh còn lại kia cũng có những ngọn núi, nhưng những ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá như trong một sa mạc hoang vu. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua nhìn sâu vào bức tranh, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ cho những con chim con. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình.
Bình yên thật sự.
"Ta đồng ý chọn bức tranh này !" Hoàng đế nói. "Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa là ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp người ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong tâm hồn mình. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên.
Vậy theo bạn, bạn sẽ chọn sự bình yên nào?




Còn tôi thì tôi chọn hai bức tranh này vì mình đã là phó thường dân. Đâu phải là Hoàng đế mà triết lý cao siêu. Xem mấy chú mèo này cũng đủ bình yên!

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Suy nghĩ về "Cái vòng phấn"

Vài hôm trước ông bạn nối khố Kỳ Nghĩa kể cho tôi nghe một câu chuyện, nội dung đơn giản thôi nhưng ý nghĩa của nó để lại làm cho người ta phải suy nghĩ nhiều. Cuộc đời thật rông lớn, cách ứng xử với nó có vô vàn phương cách khác nhau, biết thế nào cho đúng đây?
 Ngũ thập tri thiên mệnh, lục thập là đã ra ngoài cõi vô vi rồi, đừng chờ đến thất thập cổ lai hy mới biết mệnh trời. Con người cả đời phấn đấu bon chen, đến khi  tóc bạc răng rung cũng có lúc nghĩ về  việc đối nhân xử thế trong thời hoa niên mà chậc lưỡi: biết thế nào là đúng, là sai nhỉ?
 Thôi thì tôi kể lại câu chuyện cho chúng ta cùng nghe đã vậy:  
  Chuyện thế này:

Thứ Sáu, 11 tháng 2, 2011

"Thác đao điền" và Đô thống Thượng tướng quân Lê Phụng Hiểu

Mấy hôm Tết đi thăm bạn bè. Có dịp thăm lại phố xưa của một thời cắp sách tới trường, với những buổi lang thang về qua một con phố khá khiêm tốn. Hà nội có nhiều con phố nhỏ, con phố này vừa nhỏ lại vừa ngắn, nhưng lại nằm ở một vị trí khá trang trọng ngay giữa thủ đô, cũng xứng với sự nghiệp của người mà nó mang tên: Phố Lê Phụng Hiểu.

Thứ Bảy, 29 tháng 1, 2011

Thiên đường, Địa ngục

Adam và Eva được Diêm Vương dẫn đi thăm quan địa ngục. Họ phát hiện ra ở đó mọi người đang cãi nhau. Vốn là ở địa ngục có một cái bàn lớn, trên bàn bày vô số của ngon vật lạ. Chỉ có điều mỗi người phải cầm một cái thìa rất dài để ăn. Do thìa quá dài nên không có cách nào đưa thức ăn vào miệng, mà dùng tay thì không với tới nên mỗi người đều hí hoáy nghĩ cách đưa thức ăn vào miệng với cái thìa dài trong tay. Nguyên nhân cãi nhau là thao tác chiếc thìa quá dài mà va chạm với nhau.
Tiếp theo, Adam và Eva lại lên thăm viếng cõi cực lạc. Thật kỳ lạ, quang cảnh nơi đây không khác gì địa ngục, cũng một chiếc bàn lớn, với các món ăn và những chiếc thìa rất dài. Điểm duy nhất khác nhau là mọi người ở đây ăn uống với nhau một cách vui vẻ. Mọi người dùng chiếc thìa rất dài đó để xúc thức ăn cho nhau, người bên này xúc thức ăn cho người đối diện, do đó, mọi người đều có thể ăn được, không ai tranh chấp hay gây khó dễ.
Ông bà thủy tổ loài người bỗng nhiên tỉnh ngộ. Vốn cực lạc và địa ngục không có sai biệt, sai biệt chính là ở tâm, ở cách nghĩ và phương thức của mỗi người. Có người cả ngày ở trong trạng thái lo sợ và nghi hoặc, tự mình giới hạn để bảo vệ mình, chỉ sợ có người khác làm hại mình nhưng lại muốn đi tìm một cõi hoà lạc yên vui. Kỳ thực chỉ cần xả bỏ tâm ma, bao dung mọi người, một lòng hướng thiện, luôn giữ cho trong tâm thanh thản, thì có thể khiến cho địa ngục biến thành thiên đường, ngược lại, một lòng tự tư tự lợi có thể khiến cho thiên đường cực lạc yên vui biến thành địa ngục đau khổ.
Đâu là Thiên đường? Đâu là Địa ngục? Thiên đường, địa ngục đều là ảo ảnh biến hoá của tâm mà thôi. Chỉ cần tâm sạch lòng trong, một lòng hướng thiện, mình vì mọi người thì Thiên đường thật gần, cần gì phải tìm kiếm đâu xa.
(Phóng tác từ Internet)