Trang

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

Bé 2 tuổi 'không còn đau nữa'

Bé gái hai tuổi bị xe đâm và bỏ mặc trên phố ở Trung Quốc, vừa qua đời sau một tuần điều trị, giữa lúc người dân nước này vẫn sục sôi bàn về đạo đức.

Thứ Ba, 18 tháng 10, 2011

May mắn? : bé Yue Yue còn sống .

Theo tờ Shanghaiist, bé gái Yue Yue (Duyệt Duyệt) nạn nhân vụ tai nạn giao thông (Xem clip bài "Tình người ở đâu" )khiến nhiều cư dân mạng bức xúc vẫn còn sống. Dù vẫn đang trong tình trạng nguy kịch nhưng bé đã có cảm giác ở tứ chi.

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2011

Chuyện "Mẹ hy sinh cứu con" làm Internet nóng ran


Một phụ nữ trẻ đã hy sinh thân mình để che chở và bảo vệ đứa con nhỏ của cô trong trận động đất kinh hoàng ở Nhật Bản hồi tháng 3. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: "Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con".

Câu chuyện xúc động này đang lan truyền khắp thế giới mạng, khiến nhiều người phải thán phục trước tình mẫu tử thiêng liêng và tinh thần dũng cảm của người Nhật.

Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Đội "Cựu binh tình nguyện" làm sạch nhà máy điện hạt nhân Fukushima -Nhật bản

Hàng chục người Nhật về hưu đang chuẩn bị hy sinh thân mình một cách anh hùng nhằm làm sạch nhà máy nhiễm xạ Fukushima Dai-ichi.



Đội những cựu binh điêu luyện - như cách những người tình nguyện tự gọi họ, đã tuyển khoảng 180 thành viên, từ 54 đến 78 tuổi cho "sứ mệnh" trên. Đội quân xung phong trên sẽ được các nhân viên nhà máy Fukushima hoan nghênh nhiệt liệt khi họ đang cố làm mát lò phản ứng kể từ khi động đất và sóng thần tấn công nước này hồi tháng 3.
Các tân binh vị tha, gồm cả nam và nữ, đều đã về hưu, sẽ chịu trách nhiệm xây dựng lại hệ thống làm lạnh tại nhà máy điện. Những người tình nguyện sẽ phải chịu rủi ro nhiễm phóng xạ nguy hiểm song họ  không sợ và cho rằng vì đã gần đất xa trời nên không còn nhiều thời gian để sống như những người trẻ hơn họ.
Những người tình nguyện có thể nộp đơn giúp đỡ thông qua một trang web đa ngôn ngữ do kỹ sư về hưu 72 tuổi Yasuteru Yamada lập nên. Kỹ sư này nói: "Rõ ràng, Fukushima cần tới hoạt động của con người. Nhà máy đã bị nhiễm xạ và phóng xạ rất mạnh. Việc người lớn tuổi được ưu tiên làm việc tại nhà máy là hợp lý".
Trong số những người tình nguyện có các học giả về hưu, người điều khiển cần trục và máy ủi, công nhân xây dựng, kỹ sư và thợ hàn. Ngoài ra, các cựu nhân viên lực lượng phòng vệ Nhật cũng tham gia sứ mệnh làm sạch Fukushima.
Trước khi tuyển dụng những người tình nguyện, hơn 100 người đã làm việc tại nhà máy bị phá huỷ. Tuy nhiên, lực lượng tiếp viện đang cạn dần, công ty điện lực Tokyo (TEPCO) cho hay.
Đầu tháng này, một nam giới được TEPCO thuê đã phàn nàn là bị rủi ro nhiễm độc phóng xạ khi được phái đi cung cấp nước cho lò phản ứng.
Hôm qua, TEPCO cũng thừa nhận, 3 lò phản ứng tại nhà máy thực tế đã tan chảy sau khi động đất, sóng thần xảy ra làm hệ thống làm lạnh bị hỏng.
  • Hoài Linh (Theo DailyMail)

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Ứng xử

Kể hầu các bọ một câu chuyện:

Một cậu bé bước vào cửa hàng kem và ngồi cạnh một cái bàn nhỏ. Cô phục vụ đến gần cậu bé và hỏi cậu cần gì.
- Bao nhiêu tiền một đĩa kem hoa quả ạ ? - 50 xu! - Cô phục vụ lạnh lùng.
Cậu bé lôi trong túi ra mấy đồng xu và bắt đầu đếm. - Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?
Lúc đó khách trong cửa hàng kem rất đông và đang đợi. Cô phục vụ trở nên mất kiên nhẫn. - 30 xu . Cô trả lời vẻ cáu kỉnh.
Cậu bé tiếp tục đếm những đồng xu. - Thế thì cho cháu một đĩa kem bình thường - Cậu bé nói.
Cô phục vụ mang lại một đĩa kem, quăng luôn cái phiếu thanh toán lên bàn và bỏ đi. Cậu bé ăn xong kem, để tiền trên bàn và đi ra. Khi cô phục vụ quay lại, cô đứng im nhìn những gì còn lại trên bàn. Bên cạnh cái đĩa kem đã ăn hết, là hai đồng 15 xu được xếp cẩn thận sang một bên cùng với hai đồng 10 xu khác cũng được xếp cẩn thận bên cạnh.
Cậu bé không ăn kem hoa quả, vì cậu muốn có đủ tiền để lại cho người phục vụ.

Chuyện nước ngoài nghe kể lại, vậy mà xem ra có nhiều điều cần ngẫm nghĩ và suy ra:
-Đôi khi người ta nghi ngờ tấm lòng của người muốn mang lại điều tốt cho mình
-Đôi khi người ta bỗng dưng hồ đồ, ganh gét một cách vô lối
-Đôi khi người lớn nhưng hành xử không bằng đứa trẻ con

Ý nghĩa câu chuyện thật sâu sắc

Thứ Sáu, 18 tháng 3, 2011

Chuyện 50 người đi vào cõi chết


SGTT.VN - Báo Asahi ngày 15.3 đã đăng một bài viết đầy xúc động kể về những nhân viên điện lực tại Nhà máy điện hạt nhân số 1 ở thành phố Fukushima (đông bắc Nhật Bản). Họ thực sự là những người anh hùng đang hy sinh thầm lặng để bảo vệ tính mạng và sức khỏe của hàng chục triệu con người bên ngoài nhà máy.

Hai trong những người hùng thầm lặng của đất nước Nhật Bản.
Trong bóng đêm của nhà máy, trước nỗi lo nhiễm xạ và động đất, những nhân viên Nhà máy điện hạt nhân số 1 ở Fukushima vẫn không rời bỏ vị trí. Có lẽ họ cũng hiểu rằng chỉ một phút yếu lòng, bỏ mặc các thanh nhiên liệu đang nóng lên từng phút trong lò ấy để bảo toàn mạng sống thì hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Bất chấp nồng độ phóng xạ đã tới mức nguy hiểm cho tính mạng con người, Nhà máy điện hạt nhân số 1 vẫn gắng gượng vượt qua những thời khắc hiểm nguy.
Sau những nỗ lực bất thành đổ nước làm mát lò, 800 nhân viên nhà máy đã bất lực với những thanh nhiên liệu “bất kham” và lò đã phát nổ. Nhà máy để lại 50 người, số người ít nhất còn lại nhằm đảm bảo hoạt động cần thiết. 750 người khác tạm thời phải rời khỏi nhà máy do nguy cơ phơi nhiễm phóng xạ đã vượt quá khả năng chịu đựng của con người.
Sáng 15.3, các nhân viên cuối cùng phải làm việc trong điều kiện nồng độ phóng xạ đo được trong nhà máy là 400 milisievert. Thời gian làm việc của mỗi người chỉ được tối đa 15 phút. Sóng thần tấn công sau dư chấn, điện mất, toàn bộ nhân viên nhà máy phải dò dẫm trong đêm tối. Dư chấn vẫn liên tục làm rung chuyển nhà máy trong khi loa phóng thanh tại nhà máy luôn vang lên rằng các nhân viên không được rời bỏ vị trí làm việc. Thiết bị đo nồng độ phóng xạ mang bên người các nhân viên liên tục duy trì ở con số 400 milisievert.
Từ chiều ngày 12.3, nhà máy mở van giữ hơi nước trong bể chứa lò phản ứng số 1 để hạ áp suất. Một nhân viên nam, người chịu trách nhiệm mở van nhà máy để xả bớt hơi nước ra khỏi lò, đã bị phơi nhiễm phóng xạ ở mức 100 milisievert và xuất hiện tình trạng nôn mửa nên được chuyển đến bệnh viện lập tức.
Do nồng độ phóng xạ lên rất cao và không phải ai cũng thực hiện được thao tác mở van nên người thực hiện nhiệm vụ hiểm nguy kể trên phải là người có kinh nghiệm và cũng là người trực tiếp phụ trách công tác này, hiểu rõ những ngóc ngách của lò phản ứng số 1.
Để bước vào công việc đầy khó khăn đó, người mở van phải trang bị áo chì phòng hộ đặc biệt bao bọc toàn bộ cơ thể kèm mặt nạ dành cho người làm việc trong môi trường độc hại. Tuy nhiên, chỉ sau 10 phút vặn van, toàn cơ thể của người này đã phơi nhiễm một lượng tia phóng xạ có cường độ gấp 100 lần lượng phóng xạ mà một người bình thường phơi nhiễm trong vòng 1 năm.
Âm thầm làm việc, âm thầm vượt qua nỗi sợ hãi
Nhiều chức năng của hệ thống điều khiển từ xa ở nhà máy điện hạt nhân bị tê liệt khiến các công nhân phải làm việc bằng tay.
Theo Viện an toàn năng lượng hạt nhân Nhật Bản (NISA), các nhân viên điện lực tham gia đổ nước tại nhà máy điện gồm khoảng 70 người. Máy đo giám sát tình trạng phóng xạ tại phòng điều khiển trung tâm sau sự cố hạt nhân đã bị hỏng và không còn hoạt động nữa. Khả năng điều hành từ xa của nhà máy cũng không còn hoạt động được, vì vậy mọi thao tác làm lạnh lò phản ứng chỉ có thể làm bằng tay. Lò phản ứng tại nhà máy điện hạt nhân số 1 Fukushima là loại lò cũ, vận hành từ năm 1971 nên đường đi rất hẹp và chân cũng rất khó đứng.
Nguy cơ nổ lò rất lớn sau khi đổ nước vào lò, vì lúc đó áp suất lên thành bể chứa trong lò sẽ tăng lên rất cao, nên bắt buộc phải mở van thông khí để đẩy hơi nước và khí hydro ra ngoài. Vì khí này có chứa chất phóng xạ nên việc giải phóng hơi nước phải ở mức giới hạn tối thiểu.
Trong những ngày qua, các nhân viên nhà máy vẫn âm thầm làm việc và âm thầm vượt qua nỗi sợ hãi phơi nhiễm phóng xạ để bảo vệ sự an nguy của hàng chục triệu sinh mạng ở bên ngoài bức tường nhà máy. Trong cái tăm tối của nhà máy, “những chú lính chì” dũng cảm của nhà máy Fukushima số 1  vẫn không chịu khuất phục trước những thanh nhiên liệu bất trị như muốn nuốt chửng họ.
CAO PHONG (TTX)

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2011

Động đất tại Nhật Bản


Tin BBC
Động đất mạnh 8,9 độ Richter xảy ra ở miền bắc Nhật Bản gây thiệt hại lớn và gây ra sóng thần quanh Thái Bình Dương.

Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2011

Trực ba ca để chờ đưa Rùa Hồ Gươm lên cạn chữa trị

Một số động tác chuẩn bị cứu chữa cho Rùa Hồ Gươm đang được tiến hành, hy vọng các nỗ lực này sẽ thành công, xem thêm tin tại đây
Theo bảng phân công nhiệm vụ mà thành phố Hà Nội đưa ra hôm qua, các nhân công được giao túc trực cả ngày đêm ở hồ Gươm để trực cụ Rùa, đưa Rùa lên cạn chữa trị vết thương.
Tại gò Rùa, cát đã được chở đến và tạo thành bãi để tạo điều kiện cho cụ Rùa bò lên. Trong trường hợp Rùa không tự lên, nhân viên của Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn sẽ sử dụng lưới mềm để giữ chân "cụ" Rùa và dẫn lên cạn.
Trước đó việc nạo vét bùn đất, dọn vệ sinh, chướng ngại vật dưới lòng hồ trong khoảng cách từ bờ ra xa 10 mét đã dược thực hiện. Quanh chân gò Rùa và đền Ngọc Sơn cũng được dọn dẹp.
Giới chức đã bố trí 5 bẫy rùa tai đỏ quanh đền và bắt được hàng chục con. Việc đặt bẫy sẽ được tiếp tục nhằm quét sạch loài sinh vật ngoại lai này.
Một hội đồng trị thương cho Rùa mới được thành lập, gồm đại diện các bên thú y, y tế và nông nghiệp.
Theo VnExpress, nguồn ảnh Internet

Tìm hậu duệ cho Rùa hồ Gươm

Bên cạnh việc chữa trị vết thương trên mình cụ Rùa hồ Gươm, cần có những nghiên cứu sâu hơn về giống rùa này nhằm duy trì nòi giống và bảo tồn quỹ gene, các nhà khoa học đề xuất.

Rùa ở hồ Gươm được cho là cùng loài với một con khác ở hồ Đồng Mô (Hà Nội), và từng tồn tại ở Yên Bái, Phú Thọ, Hòa Bình. Nếu điều này được chứng minh, các nhà khoa học cho rằng có khả năng lai tạo chúng để nhân giống. Tuy nhiên cũng có một số ý kiến khác cho rằng rùa ở hồ Gươm là loài hoàn toàn mới, khác biệt.
Theo tài liệu của chương trình bảo tồn rùa châu Á (Asia Turle Propram), thế giới ghi nhận còn bốn con rùa Hoàn Kiếm (tên khoa học là Rafetus swinhoei). Trong đó, ở Việt Nam có hai cá thể, một sống ở hồ Gươm và một ở hồ Đồng Mô, hai con còn lại ở Trung Quốc.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

Chuyện vặt

*
* *


Mấy hôm nay Hà Nội chuyển mùa, tiếng Việt mình ít dùng hình tượng chỉ mùa, nên gọi là mùa thu mà chẳng biết các cụ có ý gì. Có nơi người ta thấy mùa thu là mùa cây thay lá nên họ gọi là mùa lá rụng. Hẳn là cũng đẹp lắm. Con cháu người Việt thì cứ nghe đến mùa thu là sướng vì từ bao đời nay cứ mùa thu là phải mát mẻ, dễ chịu. Biết bao nhiêu thi nhân đã cảm hoài về một mùa thu đất Việt mà sáng tác nên những áng văn thơ bất hủ còn lưu lại cho hậu thế, để mỗi khi cháu con đọc lại không khỏi cảm phục các cụ đã có những nhận xét thật tinh tế. Có vẻ như mấy năm gần đây, không biết vì lí do gì mà thời tiết cứ lộn tùng phèo lên hết cả. Xuân chẳng ra Xuân, Hạ chẳng ra Hạ, Đông không hẳn là Đông và nhất là mùa thu thì đặc biệt thay đổi. Nóng lạnh, nắng mưa, bão lụt thôi thì thi nhau hành hạ dân Việt. Làm cứ như không có những cái đó thì chưa đủ khổ hay sao ấy. Nói vậy là vì nhiều người kêu ca khó chịu với thời tiết lắm, mấy cái ông có bệnh lý về tim mạch lại càng khốn khổ, như cái thằng tôi lúc nào cũng phải kè kè cái túi đo huyết áp, nhỡ nó có bất ngờ tăng tốc thì cũng biết mà xử lí kịp thời. Thuốc thì dùng như ăn bắp rang bơ, thấy xanh đỏ tím vàng tưởng ngon nhưng không ngon đâu, như kiểu ăn bánh xà phòng, mất tiền mua ăn cho hết khỏi phí ấy. Nói loanh quanh từ nãy đến giờ chưa ra đâu vào đâu chắc mọi người nghĩ mình điên, mà đúng là điên thật, không điên cũng phải điên cho hợp thời. Thời buổi láo nháo, từ nhà ra đến cửa là bắt đầu điên rồi. Người đâu mà lắm thế, xe cộ nối nhau chạy dài như cục mỳ vằn thắn bị khuấy lộn xà ngầu. Chả trách Tây nó sang Việt Nam chỉ một lần là sợ chạy một lèo không dám quay trở lại, là vì nó sợ cái đoạn giao thông hỗn loạn đấy! Hôm nay có việc phải đi. Liếc ra ngoài đường thấy đông người nên nghĩ bụng vác cái xe đạp đi cho nó oách, chắc là an toàn hơn, lại đỡ tốn tiền mua xăng. Đi được một đoạn chợt nghe tiếng ké....et…et rợn cả người. Một cái bánh xe máy dừng cách xe mình hơn một micro met một tý. Hú hồn, tý vào bệnh viện “Mẹ mày, đi thế à.” Không phải mình chửi mà là hai thằng bé, nó chửi xong mới nhìn mình, thấy cái mặt già câng thì nó tắt cái miệng đang há to đang định chửi tiếp. Lại hú hồn vì nó chửi thêm câu nữa chắc mình nổi máu quá. Mà gấu lên với chúng nó thì chắc toi. Hai thằng nó ăn gì to vật vã. Cứ kêu sữa nhiễm Mêlamin rồi này kia. Nhưng chắc hai thằng này bú nhiều quá cái loại sữa mang về từ bên kia biên giới nên tẩu hỏa nhập ma, nó giơ cái đùi lên cái là hơi gió đủ thổi mình bay rồi. Đành nuốt cục nghẹn xuống rồi bảo:” Đi đường va chạm là chuyện thường, chưa cần nói đúng sai nhưng các cháu đừng nên chửi mới phải” Hai thằng giương mắt lên nhìn rồi nổ máy đi. Một thằng còn ngoái lại bảo: "chửi đấy, thì đã làm sao?” Nó cười hê hê rồi vù ga thững thững đi. Đan Mạch nó chứ, tức quá, bọn này láo, mình nghĩ bụng. Lại tự an ủi, ông bắt chước tay AQ người Tầu vậy. Mày chửi ông bằng mày chửi ông cụ tổ mày, tự phong mình lên làm cụ tổ chúng nó thì sướng quá, vừa đi vừa tủm tỉm. Chỉ thiếu "tay nhặt lá, chân đá ống bơ" nữa là người ta cho đi Châu Qùy. Là tự nghĩ trong bụng thôi, thấy nó đi rồi thì cũng vớt vát tý sĩ diện, giơ nắm đấm lên lẩm bẩm : “Đồ có dạy, chúng mày cứ dờ hồn, ông mà gọi bạn Quang xèng của ông về thì, ông ấy cho chúng mày dừ xương “ Cáo mượn oai hùm" tý cho nó oách, Bạn mình có về, rồi có ý định giúp mình thật thì cũng kéo bạn chạy cho nhanh. Ai mà biết chúng nó lận cái gì ở dưới yên xe máy ấy. Hàng nóng hàng lạnh, bây giờ chả thiếu, lên biên giới có mà loạn, người Tầu anh em cung ứng đầy đủ. Mấy cái thân “trẻ đã qua già đã tới “như tụi mình thôi đành dẹp cái vinh quang một thời đã qua lại mà “tránh voi chả xấu mặt nào” vậy. Mình mắng chúng nó là đồ có dạy chứ không phải đồ mất dạy chắc mọi người thấy lạ. Bởi vì nếu mắng chúng là đồ mất dạy không khéo nó đi kiện thì mình thua. Bây giờ thằng nào chả có bằng cấp đầy mình, bằng cấp thì có lỗi gì? Bây giờ người ta đang đòi phổ cập tiến sỹ. Đi mua thịt chó về nhậu gặp ông chân đất đứng cạnh mình cũng đừng có khinh. Có khi là tiến sỹ, giáo sư này kia đủ cả đấy. Ấy chết lại lạc đề, là tại vì cái sự học cả thôi. Học hành nhiều nhưng không chú trọng đến việc giáo dục nhân cách mới sản sinh ra loại người quái đản như vậy.
Bông phèng tý cho vui vậy nhưng thực sự đau lòng lắm. Trong chúng ta không ít thì nhiều chắc cũng có gặp phải những tình huống tương tự. Mà biết đâu lại chính là con cháu chúng ta cũng không biết chừng. Thôi thì việc xã hội chỉ dám cầu mong những người cầm cân nảy mực có phương kế gì mà giải quyết được cái vấn nạn này. Còn tôi, bạn và chúng ta cũng không phải là vô can, ít nhất là trong gia đình, chắc chắn là phải giáo dục, bảo ban con cháu hành xử sao cho phải đạo, mới biết các cụ ngày xưa giỏi lắm thay!