Trang

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Đôi mắt trẻ thơ




Khi nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ.
Ta sẽ thấy 

trời xanh đến không ngờ.
Mây rất trắng, 

và mặt trời rất đỏ.
Nắng mai hồng, 

chiều tím mầu thủy chung.

Khi nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ.
Người với người

 không gét nhau bao giờ.
Chỉ tình thương yêu như sinh cùng một mẹ.
Một gốc sinh ra, 

chẳng chia rẽ đôi bờ.

Nếu nhìn đời bằng đôi mắt trẻ thơ.
Cha sẽ thấy 

cuộc đời chỉ là một giấc mơ.
Mẹ sẽ biết 

tình thương vô bến bờ.
Anh sẽ thấy 

Công Danh là mang nợ.
Em sẽ biết: 

Bon chen !  
thật ra rất đáng ngờ!



Nào là anh, nào là em.
Nào là ông nào là bà.
Nào là mẹ, nào là cha.
Nào là mình nào là ta.
Ai là người nước Việt.
Ai con cháu Lạc Hồng.
Ai còn đang ngủ mơ.
Ai đã tỉnh giấc nồng.

Hãy nhìn đời 

bằng đôi mắt trẻ thơ!
Hãy nhìn đời 

bằng đôi mắt trẻ thơ!
Hãy nhìn đời 

bằng đôi mắt trẻ thơ!


Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Chuyện tình Sóng, và bờ cát


*
Anh muốn ví tình ta
Như sóng và bờ cát
Sóng muôn đời dào dạt
Xô mãi vào bờ thôi !


Cũng có khi sóng hát
Lời tự tình biển khơi
Dịu êm như lời gió
Lướt nhẹ qua vành môi

Bờ cát vẫn vậy thôi.
Đã bao đời đợi sóng.
Đôi khi bờ vô vọng.
Sóng mãi đi không về.
Bờ âm thầm ngóng đợi.
Dù tháng ngày lê thê.

Vì tình yêu là thế
Khao khát và đam mê
Sóng mãi là lãng tử
Đi đâu, rồi cũng về!

em sẽ là bến đợi.
Thủy chung từ ngàn đời.
Anh sẽ là con sóng
Yêu mãi bờ em thôi !



Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2012

Ngẫu hứng Xuân

Xuân đến, mưa xuân lất phất bay
Hà nội vào xuân, Hà nội say
Khách thơ nghe xuân lùa khe cửa
Mà ngỡ tình xuân trong tầm tay!
Tiếng lòng ai ngỏ sớm xuân nay
Để hoa xuân nở giữa vườn cây
Cứ tưởng xuân thì, xuân đến sớm
Ai biết tình xuân cũng vơi đầy!

Nhủ lòng thanh thản với trời mây,
xuân tình còn lại một chút này.
Vấn vương gửi hết vào lòng gió
Cho cái Xuân Xuân hết đắng cay...
Hôm qua nhặt được bông cỏ may
Ngẩn ngơ theo gió bay, bay, bay!!!!

Thứ Ba, 24 tháng 1, 2012

Walk off the Earth: biểu diễn "Somebody That I Used to Know"

Một Guitar năm người chơi. Nhóm"Walk off the Earth" trình bày ,Biểu diễn từ trái sang phải: Joel Cassady, Sarah Blackwood, Gianni Luminati, Marshall, Taylor.

Ngẫu hứng quán Cóc



Quán cóc! Vỉa hè phố nhỏ
đơn sơ bên dòng đời trôi
người đi, người đi tiếp nối
Ai ngồi vẫn ngồi thảnh thơi

Bàn chân em tôi bước vội
Ngoài trời vẫn còn mưa rơi
Có ai đang chờ đang đợi
Mà em vui thế em ơi

Quán cóc! mẹ già ngồi chơi
Sao ánh mắt còn ngấn lệ
Mỏi mòn ngóng đợi đàn con
Mải mê theo mùa chiến dịch
Lâu quá chưa về con ơi!

Quán cóc một chiều phố tôi
Bác già tóc bạc màu vôi
Dấu thời gian in khuôn mặt
Một thời chinh chiến xa rồi

Bây giờ mỗi chiều buồn rơi
Chén trà hết đầy lại vơi
Xót thương bao người đồng đội
Bỏ thân rừng núi xa vời

Quán cóc, cậu trai chưa già
Âm thầm nhìn người lại qua
Đăm chiêu như người trăm tuổi
Thương mình nhọc nhằn bôn ba

Quán cóc! Chỉ còn một mình
Phố buồn, đời người phiêu linh
Quán cóc, còn trong kỉ niệm
Ân tình giấu mãi trong tim.

Thứ Hai, 16 tháng 1, 2012

Tin quân sự: Hải quân Nga 'ganh tị' với Hải quân Việt Nam

Tờ Pravda của Nga cho biết, giới chức quân sự Việt Nam rất hài lòng với 2 tàu chiến hiện đại Gepard và quyết định mua thêm 2 chiếc nữa.

(ĐVO) Tuy nhiên, trong bối cảnh như vậy các chỉ trích nhắm vào các công ty công nghiệp quốc phòng Nga vẫn không ngừng gia tăng khi mà các phương tiện quân sự sản xuất cho nước ngoài tốt hơn các đơn hàng của Quân đội Nga.
Năm năm trước Việt Nam quyết định mua của Nga 2 chiếc Gepard loại mới với giá trị hơn 200 triệu USD/chiếc và sẽ tiếp tục đặt mua thêm 2 chiếc nữa nếu như lô hàng đầu tiên đáp ứng được các yêu cầu.
Hai chiếc Frigate Gepard-3.9 đầu tiên được thiết kế cho nhiệm vụ bảo vệ lãnh hải và bảo đảm thông tin, có khả năng tác chiến chống mục tiêu trên biển, trên bờ và trên không, trong đó có các mục tiêu bay thấp. Chúng có tốc độ tối đa lên tới 28 hải lý/giờ.
Đây không phải là những tàu chiến đơn thuần mà là những con mãnh thú thực sự. Rõ ràng các nhà thiết kế có ẩn ý của mình khi lấy tên của một loài thú săn mồi mạnh mẽ và lợi hại nhất của hệ sinh thái châu Phi là báo gấm để đặt cho chiến thuyền của mình.

Thứ Năm, 12 tháng 1, 2012

Những khoảnh khắc đối diện với tử thần

HOA BAN TRẮNG



*
      Chuyện đã lâu lắm, có đến hơn bốn mươi năm trước, và ở một xó rừng mà chỉ nghe tên đã thấy xa vời vợi. Có lần tôi bị ốm, phải đi nằm viện. Cùng đi với tôi có một anh cùng đơn vị, người Sơn tây, làm cấp dưỡng cho trạm xá tiểu đoàn, nấu ăn giỏi và hát khá hay. Đặc biệt là hát nhạc vàng, mỗi khi anh ta cất giọng: "người mà tôi yêu, có đôi bàn tay diễm kiều, người mà tôi yêu, lấy chồng để phụ lòng tôi, vì tôi say thuốc lào...". Biết là anh ta bịa nhưng nghe cái chất giọng đặc biệt của anh thì ai nấy đều cười lăn lóc. Lần ấy ra bệnh viện, ở đó có một đoàn dân công Nghệ an phục vụ việc vận tải, chị em phần lớn người Hưng nguyên, anh ta mê mệt một cô gái trong đoàn dân công đó và đêm nào cũng mò sang tán tỉnh nàng. Anh hát cho họ nghe và chị em rất cảm động, anh không được đẹp "chai" lắm nên chừng đó vẫn chưa đủ cho cô gái bằng lòng.

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2012

Bài thơ tặng bạn


*
C
ó những tuổi xuân trôi qua trong lửa đạn.
Có những cuộc đời
không tính bằng năm, tháng.
Mà chỉ tính bằng số lượng bom rơi trên những mái đầu xanh.

Có những cuộc hành quân đi suốt cuộc đời anh.
cuộc đời tôi và bạn bè cùng đội ngũ.
Có tính toán gì đâu! những ngày qua máu ứa,
trên những cơ thể gầy nhom, bạc 
mặt  những đêm mưa.

Cả cuộc đời có được mấy giấc mơ?
Ta dành cả cho những điều to tát.
cứ ngỡ rằng, đời là thơ với nhạc!
Chỉ để lại cho mình một chút, những vu vơ.

Để một ngày kia bỗng thấy thật hững hờ.
Với tất cả - chỉ là cơn mộng mị.
Một chút nhớ, để thương thêm một tý!
Cho một chút lửa đời, ấm cõi tạm hư vô.

Lục bát ĐÔI MẮT MÀU THIÊN THANH


*
M
ình anh trở lại lối xưa.
Thoảng nghe lá rụng, nắng mưa vườn hồng.
Nơi này em có nhớ không?
Còn bao kỷ niệm đôi lòng vấn vương.
ngày xuân vẫn đẹp vô thường
Lối xưa dạo bước uyên ương đôi mình

Nhớ sao là mắt em nhìn,
Dịu dàng êm ái bóng hình mờ sương.
Làn môi tươi, ngọt lịm đường
thốt lời châu ngọc, suối nguồn trong veo.

Nhớ em ! nhớ biết bao nhiêu
cho vừa nỗi nhớ em ơi! cách vời!
Chia xa là bởi tại trời.
Lòng anh nào muốn xa rời người thương.

Còn không ánh mắt xanh dương?
Ngây thơ thắm biếc anh thường nhớ mong.
Riêng lòng 
anh vẫn nhủ lòng
Mong em trở lại, đêm đông đôi mình.

Trở về em nhé người tình
Cho anh chìm giữa mắt mình, thiên thanh!

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2012

Đôi mắt mầu thiên thanh

*
Anh nhẹ bước
vườn thu chiều phai nắng
Mong manh giọt sương, chiếc lá rụng đường xưa.

Em có nhớ ngày nào, mình dạo bước dưới mưa
Bởi xuân sớm nên cỏ hoa bừng nở
Em xinh tươi, ánh mắt nhìn rạng rỡ
Cho anh ngỡ ngàng! Ôi đôi mắt mầu thiên thanh!

Đôi môi em
như Anh đào vừa chín,  mọng trĩu cành              
Trong nắng sớm ngọt ngào,
lắng sâu, ôi! cám dỗ
Em cất tiếng, mà anh thì cứ ngỡ
Những âm thanh nồng nàn, êm dịu cõi mơ tiên

Có nhớ không em?
hãy nhớ mãi đừng quên
Như sâu thẳm lòng anh !
có phút nào nguôi nhung nhớ?
Hình bóng em yêu, của ngày xa xưa đó
Với ánh mắt dịu hiền mang cả khoảng trời xanh

Trở về bên anh! Hãy trở lại với anh
Dù ngày tháng cách xa và núi sông vời vợi
Anh vẫn đợi! em ơi anh vẫn đợi
Ngày em về bên anh, với đôi mắt mầu xanh.
Như bầu trời vẫn thắm sắc thiên thanh.

Hà Nội 2-1-2012

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012

21 Danh thắng bạn phải đến thăm trước khi từ bỏ thế giới này

No matter how advanced our cities and technology is, eventually we get tired of all the noise, stress and crowd of the city and want to be in the nature.
Humans have transformed Earth beyond recovery, but luckily not everything is lost yet. Beautiful mountains, blue water lakes, magnificent oceans with fabulous islands – our planet has many breathtaking places and awe-inspiring sceneries  just waiting for you to discover them.
However, life is short, and the funds are limited, so we have to narrow down the selection. Knowing that you are just another lazy panda, we’ve done it for you!
We’ve picked 21 most amazing places in the world, however it is said that “beauty is in the eye of the beholder”,  so you may as well have your very own personal list of places to see before you die.
"...Con người đã tàn phá  môi trường sống trên Trái đất đến mức độ khó phục hồi, nhưng may mắn tất cả mọi thứ chưa bị mất đi hết . Ngọn núi đẹp, hồ nước trong xanh, đại dương tuyệt đẹp với những hòn đảo tuyệt vời - hành tinh của chúng ta nhiều nơi tuyệt đẹp phong cảnh đầy cảm hứng chỉ cần chờ đợi cho bạn để khám phá chúng..." 

1. Antelope Canyon, USA







Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Persian market : Phiên chợ Ba tư

Chuyện khoe con trên mạng- cũng ra tiền

Video những em bé cười nắc nẻ, những câu nói ngộ nghĩnh... với mục đích ban đầu là để lưu giữ khoảnh khắc thú vị về con cái lại đang giúp nhiều bậc phụ huynh thu về cả trăm nghìn USD.

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Vẽ đẹp như chụp

Cùng thưởng thức những tác phẩm của 3 họa sĩ Roberto Bernardi, Steve Mills và Erich Christensen.


Steve MillsSinh năm 1959 tại Boston, Mỹ, Steve Mills bắt đầu vẽ và kiếm tiền nhờ những tác phẩm của mình ngay từ năm 11 tuổi. Ông luôn nhận được lời nhận xét về "giá trị phi thường từ những thứ bình thường" ở các tác phẩm của mình.






Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Tơ Trời Với Tơ Lòng ( Thanh Tịnh)



Còn nhớ hôm xưa độ tháng này

Cánh đồng xào xạc gió đùa cây .
Vô tình thiếu nữ cùng ta ngắm
 Một đoạn tơ trời lững thững bay .

Tơ trời theo gió vướng mình ta ,
 Mỗi khắc bên nàng nhẹ bỏ qua
Nghiêng nón nàng cười, đôi má thắm ,
 Ta nhìn vơ vẩn áng mây xa .

 Tìm dấu hoa xưa giữa cánh đồng.
 Bên mình chỉ nhận lúa đầy bông
 Tơ trời lơ lững vươn mình uốn
Đến nối duyên mình với… cõi không .

(đăng trên Phong Hóa)

Nhà thơ Thanh Tịnh 100 năm tình vẫn đong đầy
 VIETNAM +       Sáng ngày 16/12, tại Hà Nội, Hội Nhà văn Việt Nam đã tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của nhà thơ Thanh Tịnh (1911-2011).
Thanh Tịnh, trước hết được biết đến là một nhà Thơ Mới, tác giả tập thơ “Hận chiến trường” (1936) với hai bài “Mòn mỏi” và “Tơ trời với tơ lòng” được Hoài Thanh chọn đưa vào “Thi nhân Việt Nam” với lời bình. Ông lọt vào 45 nhà thơ được chọn và thuộc trong số người được chọn hai bài bởi vậy Thanh Tịnh được xếp vào "dàn đồng ca" Thơ Mới trước năm 1945, cùng vị trí với Vũ Đình Liên, Nguyễn Nhược Pháp, Yến Lan, Huy Thông…
Ông còn nổi tiếng với các tập văn xuôi, trong đó, có tập truyện ngắn “Quê mẹ.”



Đất nước

Sáng mát trong như sáng năm xưa
Gió thổi mùa thu hương cốm mới
Tôi nhớ những ngày thu đã xa
Sáng chớm lạnh trong lòng Hà Nội
Những phố dài xao xác heo may
Người ra đi đầu không ngoảnh lại
Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy.

Mùa thu nay khác rồi
Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi
Gió thổi rừng tre phấp phới
Trời thu thay áo mới
Trong biếc nói cười thiết tha.

Trời xanh đây là của chúng ta
Núi rừng đây là của chúng ta
Những cánh đồng thơm mát
Những ngả đường bát ngát
Những dòng sông đỏ nặng phù sa
Nước chúng ta
Nước những người chưa bao giờ khuất
Ðêm đêm rì rầm trong tiếng đất
Những buổi ngày xưa vọng nói về

Ôi những cánh đồng quê chảy máu
Dây thép gai đâm nát trời chiều
Những đêm dài hành quân nung nấu
Bỗng bồn chồn nhớ mắt người yêu.

Từ những năm đau thương chiến đấu
Ðã ngời lên nét mặt quê hương
Từ gốc lúa bờ tre hồn hậu
Ðã bật lên những tiếng căm hờn

Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây thằng chúa đất
Ðứa đè cổ đứa lột da

Xiềng xích chúng bay không khoá được
Trời đầy chim và đất đầy hoa
Súng đạn chúng bay không bắn được
Lòng dân ta yêu nước, thương nhà.

Khói nhà máy cuộn trong sương núi
Kèn gọi quân văng vẳng cánh đồng
Ôm đất nước những người áo vải
Ðã đứng lên thành những anh hùng.

Ngày nắng đốt theo đêm mưa dội
Mỗi bước đường mỗi bước hy sinh
Trán cháy rực nghĩ trời đất mới
Lòng ta bát ngát ánh bình minh.

Súng nổ rung trời giận dữ
Người lên như nước vỡ bờ
Nước Việt Nam từ máu lửa
Rũ bùn đứng dậy sáng loà.


- Nguyễn Đình Thi

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

Những bài thơ có sức mạnh..........(tiếp)

ĐẤT NƯỚC TÌNH YÊU
                       
Khi anh nói yêu em
Vườn cây đầy hoa trái
Khi em nắm tay anh!
Mây trắng bay chỉ còn ánh trăng vàng
Và khi! Chúng ta yêu nhau!
Chẳng kẻ thù nào làm con tim ta yếu mềm!
Ôi Việt Nam!
Đất nước tình yêu
Anh đón em đi bên nhiều công trình
Giọng hò thiết tha
Tình yêu đất nước chan hoà
Khi em tiễn anh đi
Đồng quê đầy hương lúa
Yêu cây súng trên vai
Anh giữ yên ngọt ngào tiếng ru hời
Và khi! Chúng ta yêu nhau!
Chẳng kẻ thù nào làm con tim ta yếu mềm!
Ôi Việt Nam! Đất nước tình yêu
Bên luỹ tre xanh thêm nhiều công trình
Giọng hò thiết tha
Tình yêu đất nước chan hoà.
Đỗ Trung Quân

Những bài thơ có sức mạnh bằng cả binh đoàn.

-------------------------------------------------------------------------


Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi!

Đường dài đi giữa Trường Sơn
nghe vọng bài ca đất nước


Đất nước
Bốn ngàn năm không nghỉ
Những đạo quân song song cùng lịch sử
Đi suốt thời gian, đi suốt không gian
Sừng sững dưới trời, anh dũng hiên ngang


Đất nước
Của những câu chuyện đều làm ta rưng rưng nước mắt
Đã trở thành những bài ca không bao giờ tắt
Trên mỗi con đường, mỗi thôn xóm ta qua
Từ non ngàn cho tới biển xa


Đất nước
Của thơ ca
Của bốn mùa hoa nở
Đọc trang Kiều tưởng câu hát dân gian
Nghe xôn xao trong gió nội mây ngàn.


Đất nước
Của những dòng sông
Gọi tên nghe mát rượi tâm hồn
Ngọt lịm, những giọng hò xứ sở
Trong sáng như trời xanh, mượt mà như nhung lụa


Đất nước
Của những người mẹ
Mặc áo thay vai
Hạt lúa củ khoai
Bền bỉ nuôi con, nuôi chồng chiến đấu.


Đất nước
Của những người con gái, con trai
Đẹp như hoa hồng, cứng như sắt thép
Xa nhau không hề rơi nước mắt
Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt


Đất nước
Của Bác Hồ
Của óc thông minh và lòng dũng cảm
Của những đèn pha cách mạng
Soi sáng chân trời, xuyên suốt đại dương


Ôi tuổi thanh xuân
Mang bốn nghìn năm lịch sử trong tim
Ta sung sướng được làm người con đất nước
Ta băng tới trước quân thù như triều như thác
Ta làm bão làm giông
Ta lay chuyển trời đất
Ta trút hờn căm để làm nên những vinh quang bất diệt
Giáng xuống quân thù
Như sấm sét không nguôi
Sức mạnh bốn ngàn năm đã biến thành bão lửa ngút trời.


Đất nước
Ta hát mãi bài ca đất nước
Cho tuổi thanh xuân sáng bừng lên như ngọc
Cho mắt ta nhìn tận cùng trời
Và cho chân ta đi tới cuối đất
Ôi Tổ quốc mà ta yêu quý nhất
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi,
Việt Nam ơi!


Nam Hà
Đường Trường Sơn
Bình Thuận, 1966

---------------------------------------------------------

Bài học đầu cho con

Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm


Quê hương… là bàn tay mẹ
Dịu dàng hái lá mồng tơi
Bát canh ngọt ngào tỏa khói
Sau chiều tan học mưa rơi

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi

Quê hương… mỗi người đều có
Vừa khi mở mắt chào đời
Quê hương …là dòng sữa mẹ
Thơm thơm giọt xuống bên nôi

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ...
Sẽ không lớn nổi thành người.

Đỗ Trung Quân

Thứ Ba, 13 tháng 12, 2011

Chính phủ Mỹ đang hợp tác với người ngoài hành tinh?


Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2011

Xem ảnh chụp trẻ em của nhiếp ảnh gia Kelley Ryden




Kelley Ryden là nhà Nhiếp ảnh hàng đầu của Omaha Nebrasca. Cô chuyên về chụp em bé và trẻ sơ sinh bằng cách sử dụng ánh sáng tự nhiên 
"Tôi đã làm nhiếp ảnh từ năm 2003, và chủ yếu là với trẻ sơ sinh từ năm 2005. Tôi đã chụp ảnh tất cả các lứa tuổi, nhưng tình yêu của tôi là vẽ chân dung trẻ sơ sinh. Đó là một thách thức, với mỗi lần chụp có một  điểm độc đáo riêng biệt với mỗi trẻ, và một phong cách có nghĩa là mọi thay đổi  luôn luôn giữ cho tôi sự khám phá và phát triển. Tôi luôn luôn tự học hỏi, với một nền tảng trong công nghệ phần mềm và phát triển trẻ thơ. Tôi là một chút của một tính cách đam mê và tự hào về nó! Sự kết hợp làm việc với trẻ sơ sinh và cũng ở trong điều chỉnh với công nghệ sẽ xảy ra là hoàn toàn phù hợp cho tôi. " Cô nói đại ý, và xin mời chúng ta cùng xem một số ảnh của cô.

Bấm vào đây để xem tiếp.  Nếu chưa chán thì vào đây xem tiếp nữa.
Xem xong, chúng ta sẽ thấy thật thư thái, cám ơn tác giả.

Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Phát hiện mới trong tranh nàng Mona Lisa

Ảnh nguyên bản
Anh Ron Piccirillo (37 tuổi) đã phát hiện ra đầu của một con sư tử, một con khỉ và một con trâu nằm lơ lửng trong không khí, sau khi quay ngang bức tranh để xem. Bằng cách nghiên cứu những hướng dẫn nằm trong các tài liệu của danh hoạ Leonardo da Vinci, anh cũng phát hiện một con cá sấu hoặc một con rắn xuất hiện ở tay trái của nàng Mona Lisa
Ron Piccirillo phát hiện ra bí ẩn mới trong bức tranh Mona Lisa
Piccirillo tuyên bố phát hiện của mình đã giải mã thông điệp của bức tranh, khi cho rằng Mona Lisa thực sự là đại diện cho sự "đố kỵ". Anh nói rằng mình phát hiện ra điều này, sau khi áp dụng thủ thuật của một nghệ sĩ bằng việc đặt ngang bức tranh để có góc nhìn mới.
Đó là thời điểm anh phát hiện ra đầu của con sư tử nằm lơ lửng trong không khí, phía trên đầu nàng Mona Lisa. Theo Piccirillo, con sư tử này đồng thời đại diện cho sự "đố kỵ và dối trá".
“Sau đó tôi để ý thấy con trâu và không tin điều mình vừa nhìn thấy. Tôi nghĩ rằng đó là thứ mình đang tìm kiếm", Piccirillo nói. "Tôi mất 2 tháng tiếp theo để nghiên cứu các tài liệu của da Vinci và tình cờ phát hiện ý nghĩa đố kỵ ẩn trong bức tranh”.
“Bức tranh Mona Lisa là đại diện cho sự đố kỵ. Thật đáng kinh ngạc vì mọi người nghĩ rằng da Vinci không bao giờ viết về Mona Lisa nhưng giờ mọi chuyện đã sáng tỏ”, Piccirillo nói thêm.

Đầu sư tử trong tranh
Đầu khỉ
Đầu trâu
Theo Bình An (Bưu điện Việt Nam

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Cảm nghĩ (tiếp)

Như đã nói, văn thơ cổ Trung quốc có ảnh hưởng nhất định đến tâm tư tình cảm của một tầng lớp thanh niên có Tây hoặc Nho học như TT. Bối cảnh những năm tháng bắt đầu cuộc kháng chiến trường kỳ chống Pháp thời đó, từ bỏ cuộc sống cũ để lên đường tham gia kháng chiến, tầng lớp học sinh sinh viên, thanh niên mang trong mình những hoài vọng lớn lao. Họ ví mình với những hảo hớn xả thân diệt bạo, cứu khốn phò nguy. Họ tự đẩy mình lên thành những nhân vật đầy khí phách, sẵn sàng từ bỏ cuộc sống nhung lụa với những thứ tầm thường. Họ từ biệt mẹ cha, từ biệt người thân với những gì thuộc cuộc sống cũ một cách rất hảo hán kiểu Lục Vân Tiên "giữa đàng thấy việc bất bình chẳng tha", cho những tình cảm ủy mị là tầm thường nhỏ bé, so với cái lớn hơn nhiều là được phụng sự cho một lý tưởng vĩ đại là giải phóng đất nước, giải phóng dân tộc.
 Nếu là một anh nông dân tạm biệt ruộng đồng lên đường làm Vệ "túm" Anh ta đơn giản là muốn có thêm đất để cày. Theo cách mạng thì được đánh đổ địa chủ, đánh đổ thằng Tây- cái thằng nó bắt mình đóng nhiều sưu thuế ( Và có thể, thỉnh thoảng nó hiếp vợ mình mà không dám kêu!!!). Có gì nữa không nhỉ? Chắc hết, khái niệm tự do dân chủ độc lập  không ảnh hưởng đến anh ta bao nhiêu. Khi dứt áo ra đi hầu như không cần vướng bận gì, khỏi có chuyện lăn tăn ly với chẳng biệt.
 Những bác kiểu TT mang trong mình đủ thứ. Do "trí tuệ" đã được "khai phá" mà họ có nhiều tâm tư tình cảm hơn, nhiều đắn đo hơn, nhiều hoài bão hơn, và cũng nhiều tính phiêu lưu hơn, nhiều điều tự huyễn hoặc mình hơn. Bạn hãy tự đặt mình vào họ trong bối cảnh đó, lại nghe được những bài ca kiểu như:
".... Này anh em ơi tiến lên đến ngày giải phóng
Đồng lòng cùng nhau ra đi sá gì thân sống
Cùng nhau ta tuốt gươm, cùng nhau ta đứng lên...."
 

  (Tiếng gọi Thanh niên- Lưu Hữu Phước)
Hoặc các bài như : Gò Đống Đa,  Thăng Long hành khúc ca, Ải Chi Lăng, Bạch Đằng Giang, Người xưa đâu tá, Lên đàng, Tiếng gọi thanh niên, Diệt phát xít. v..v của các ông Văn Cao, Nguyễn Đình Thi, LHP còn có một loạt những "Bạch Đằng Giang", "Ải Chi Lăng","Hát giang trường hận" (đổi thành Hồn tử sỹ)"Hờn sông Gianh", "Người xưa đâu tá" và "Hội nghị Diên Hồng" thì " Râu tóc dựng ngược, mắt đỏ tay nắm đấm" dễ hiểu quá!!!
Và khi bạn cất lên lời hát: ...
"..Tiến lên đường tới sa trường ta xứng danh là cảm tử quân.
Tiến lên đường tới sa trường trong súng gươm chúng ta coi thường.
A! Ta nguyện đồng tâm giết tan quân thù
Tươi cười xông pha ở nơi chiến khu ta cùng nhau tiến khó khăn không lùi.
Da ngựa bọc thây lòng ta vẫn vui..."

Thì thật cũng dễ hiểu là rất cảm khái mà quyết ra đi, nhưng có ngoảnh đầu nhìn lại hay không thì lại là chuyện khác. Nói lan man tý nhưng những vần thơ, những bài ca được sử dụng vào đúng thời điểm có một tác dụng rất lớn. Năm Sáu tám, mình đi bộ đội. Thường có những đêm hành quân mưa gió bão bùng, đoàn quân bì bõm qua những bờ ruộng trơn nhẫy. Bàn chân lính cày đường nhựa lê trên con đường mòn chạy hút vào những cánh rừng dường như không có điểm dừng. Đôi lúc bước chân đi mà tai vẫn lắng nghe tiếng gà eo óc gáy, vài tiếng trẻ thơ khóc trong đêm và lấp ló qua khe cửa ánh đèn dầu ấm cúng của nhà ai đó. Lòng người lính chùng lại, nỗi buồn không tên len lỏi qua cái bụng lép kẹp, rất khó tả cái nổi buồn da diết đó, bởi lời lẽ đâu có đủ năng lực để miêu tả một trạng thái tình cảm cao siêu ấy!!! Nhưng mà, cái nhưng mà này mới là quan trọng, khi ông Chính trị viên vặn to âm lượng chiếc đài Orionton đang phát ra câu hát: Việt nam! trên đường chúng ta đi, nghe sóng biển ầm vang xa tận đến chân trời....Lời ca của cái ông Xuân Sách cà chớn ấy loang trong không gian đặc quánh sương đêm có một tác dụng cực kì lớn lao, đó là làm cho những đôi chân mỏi mệt vì đường xa thêm phần hăng hái, lũ lính trẻ như được tiếp thêm sức mạnh bước đi ào ào như sắp thấy cờ đỏ vinh quang phấp phới bay trên đồn thù, mà chí trai cũng như được vuốt ve, mũi phổng lên to như quả cà chua giữa vụ,  hehe!
  Ờ, loanh quanh thế để chứng minh rằng thì là mà văn học văn hóa văn nghệ có tầm ảnh hường to lớn đến tâm tư tình cảm của người thường như mấy thằng lính quèn như thế, huống gì mấy ông văn nghệ sỹ như pác TT ấy. Từ là những ông mang nặng tâm tư với ảnh hưởng văn hóa cổ lên đường kháng chiến, ắt là sẽ có những cảm khái, những trạng thái tình cảm khác thường, để sinh ra những vần thơ ly biệt cũng khác thường, như TT đã thể hiện.

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

Cảm nghĩ về một số phê bình bài thơ Tống biệt hành

   Bình luận về một bài thơ hay, dở,  đúng, sai là do trình độ, nhận thức của người phê bình, thực ra là còn do kinh nghiệm sống, sự lịch duyệt và từng trải của anh ta nữa. Mình đọc nhiều bài phê bình về bài thơ này của TT, thấy rất nhiều ý kiến trái chiều, khen chê đủ cả, tiếng khen chả bàn đến, mình thích nói về người chê hơn
 Nhà thơ Vũ Quần Phương chê thẳng thừng: "Cái chí nhớn, một đi không trở lại ở trên, nó chẳng có gì là đáng tự hào, nó là việc bất đắc dĩ. Ở lại thì bế tắc, nhưng ra đi chưa thấy gì là tươi sáng, nó tự nhủ bằng cái vẻ bi hùng của Kinh Kha bên sông Dịch thì cũng chẳng lừa được chính mình" (sách "Thơ với lời bình", NXB Giáo dục, 1990) Mình đọc loanh quanh cũng có nhiều người lăn tăn về tư tưởng chủ đạo của bài thơ, ở trang này có đoạn: "Chí nhớn mà đường nhỏ, cuộc đi chưa thấy có căn cứ gì cho nghiệp lớn ngoài sự hăng hái tinh thần... ở lại thì bế tắc nhưng ra đi thì chưa thấy gì là tươi sáng, nó tự nhủ bằng cái vẻ bi hùng của Kinh Kha bên sông Dịch thì cũng chẳng lừa được chính mình. Mấy câu thơ kết, lòng người như sụp xuống, cả kẻ tiễn lẫn người đi, tuyệt vọng đến hư vô..."

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2011

Đọc"Tống biệt hành" của Thâm Tâm

Gõ từ khóa: "Tống biệt hành" hoặc "Thâm Tâm" lên khung tìm kiếm của Google, ta có rất nhiều trang tin viết về bài thơ này của tác giả TT, nhiều bàn luận, nhiều đánh giá. Có cái hay cái dở, nhưng mình đọc qua vài bài, chẳng thấy đọng lại cái gì, có khi tìm đọc mấy bài viết của các cháu cấp ba hoặc bài thi Đại học mà có nói đến văn thơ của nhà bác Trình này còn thú vị hơn, ở chỗ mới mẻ, vô tư và ngây thơ nữa, cái bác TT này trùng tên với mình mới bỏ mạ chứ! chắc thế mà mình cũng thích vài bài thơ của ông, đọc bài Tống biệt hành này cái đã, ngẫm ngợi tý để xem mình nghĩ gì về cái bài có hơi hướng  cổ kính này!.

 Tống biệt hành


Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở
trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọ
t
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong? 
Đưa người, ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình, một dửng dư
ng…
- Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí nhớn chưa v
bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lạ
i!
Ba năm, mẹ già cũng đừng mong. 
Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nố
t
Một chị, hai chị cũng như
sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót. 
Ta biết người buồn sáng hôm nay:
Giời chưa mùa thu, tươi l
m thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biế
c
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay… 
Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiế
c lá bay
Chị thà coi như là hạt bụ
i
Em thà coi như hơi rượu say.

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

Văn hóa thơ - Lan man...hoang mang...huênh hoang!

Thêm cái từ huênh hoang vào cho nó ...sát  thủ đầu mưng mủ, chứ tiêu đề chả dính dáng gì đến huênh hoang, chưa kể viết từ huênh hoang suýt nữa thì sai chính tả !!!
  Vốn là lan man nghĩ ngợi về thơ, mình thích thơ nên hay quan tâm đến đề tài này. Nhưng thực ra cũng chẳng biết thơ là cái gì. Rất nhiều khái niệm về thơ khác nhau, nhiều nhà Văn nhà Thơ đã tìm cách định nghĩa THƠ là gì, xem ra mỗi ông mỗi phách, đâu có giống nhau, nên trên văn đàn, người ta hay tranh cãi về điều này, không ai chịu ai, theo mình, thơ là một hình thức thể hiện tình cảm của con người bằng từ ngữ dưới dạng truyền khẩu, hoặc viết tay để thỏa mãn ý thích của  mình, trước tiên là để thỏa mãn cái nhu cầu tự thể hiện của một cá nhân, sau đó chia sẻ với cộng đồng. Cho nên cần gì phải rạch ròi, định nghĩa ra thơ là gì cho mệt, chỉ cần xem xét xem nó được thể hiện trước nay thế nào mà thôi.
  Không biết thơ có thể hiện trình độ văn hóa của người viết hay không? Nếu nói có thì giải thích thế nào về những áng văn thơ bất hủ cố kính tổ tiên còn để lại cho chúng ta? Nói theo tiêu chí hiện đại, các cụ ngày xưa học Nho( mà không phải ai cũng có thể học đâu) Trình độ hiểu biết khoa học kỹ thuật khéo chỉ ngang lớp hai lớp ba bây giờ. Chủ yếu các cụ học chữ Nho, đạo Khổng, tích sử thuộc lòng như cháo chảy, chẳng biết phân tử, nguyên tử là gì. Vậy mà các cụ làm ra những bài thơ tuyệt cú mèo. Người sáng tác Chuyện Kiều, cụ Nguyễn Du đảm bảo không biết "Kinh tế học chính trị" "Duy vật biện chứng" ! hoặc cụ Chiểu với "Lục vân Tiên" chẳng hiểu khái niệm "Vũ trụ zãn nở" hay " Big bang" là cái quái gì. Bà Hồ Xuân Hương chẳng cần đòi Nam nữ bình quyền mà vẫn chê: "Học thì dốt ngồi nhe răng chó, thấy gái đi qua ngển cổ cò" được như thường, hehehe!!! Nói đâu xa, đi đâu trên đất nước này mà không thấy mấy ông mấy bà dân cày chính hiệu, cuốc đất toát mồ hôi dái mà vẫn hăng say đối đáp hò vè- toàn bằng thơ lục bát cả đấy, mà sáng tác tại chỗ nha! Thời mình, mấy ông bộ đội hay chữ, thi hứng cứ chực chờ tuôn ra ào ào, vậy mà khi đối đáp hò vè với các chị em Thanh hóa cứ như ngậm hột thị, làm sao mà ứng đối kịp?  không đối kịp thì lập tức bị " Ơhò! Mồm anh như thể mồm bò, mồm ăn thì có, mồm hò thì không " ngay! Đắng nghét! hehe.
Như vậy là vẫn có một quan niệm không đồng tình với ý kiến cho rằng phải có trình độ văn hóa cao mới có thể làm thơ, mà thơ là một nhu cầu, một sở thích của người dân lao động, không phải là đặc quyền của một tầng lớp, giai cấp nào, nó tồn tại trông dân gian bất chấp những ràng buộc, nói vậy để tức cười cho mấy ông "Nghị gật văn hóa cao", đòi làm luật để xử lý "thơ ca trái phép". Không đâu như ở Việt nam, lại đòi có "luật nhà văn". Thế giới này văn minh thêm bởi người Việt đi đầu trong phong trào đưa văn thơ vào chịu sự quản chế của pháp luật! hơhơ!
  Ở mặt thứ hai đặt ra là vậy làm THƠ có cần văn hóa không? Vì sao mà phải đặt ra câu hỏi đó chứ? Là tại vì Người Việt bây giờ thành nhà thơ hết cả rồi, vậy mà có ông vẫn đăng đàn hò hét, rằng thơ ca xuống cấp trầm trọng. Luôn mồm đòi tìm một hướng đi mới cho thơ ca, nhưng nói thật là thơ bây giờ phổ cập đến từng con virus bám trên tế bào của mỗi cá nhân rồi. Nói thế hơi phóng đại nhưng đúng là người Việt bây giờ nhà nhà làm thơ, người người làm thơ. Đất nước cho đến khu tỉnh, xuống đến quận huyện phường xã, mặt trận tổ quốc rồi đến Đảng Đoàn Đội, đến lượt tổ hưu, chi bộ, hội cựu chiến binh, hội cờ, hội phỏm. 98,98% các cụ hưu trí lột xác thành nhà thơ, in ấn bây giờ dễ dàng, chỉ cần có tiền in lấy dăm ngàn cuốn để lại cho con cháu biết cái tài kinh bang tế thế một thời! Xin lỗi các cụ không biết làm thơ nha, nhưng có đúng là các cụ thường phải dỏng tai nghe các cụ khác đọc cái mà các cụ khác ấy gọi là thơ không ạ? Thế nhưng còn chưa bằng cái cách người ta thể hiện "THƠ" trên các trang thông tin điện tử đâu, tức là các Web site, hay các Blog mà các nhà mạng đang cho phát triển miễn phí ấy, chịu khó tìm kiếm, ta bắt gặp đủ loại, đủ hình thức thể hiện. Có nhiều trang nghiêm túc, thể hiện sự đầu tư trí tuệ rất ấn tượng, nhưng cũng có nhiều trang để lại cho ta cảm nghĩ chán ngán, chẳng khác gì một cái chợ, chen lẫn những tác phẩm thơ hay đã được công nhận, hoặc những tìm tòi thơ của cá nhân thể hiện được sự xuất thần, những cảm nhận nghiêm túc và có đầu tư trí tuệ thì ta bắt gặp những sự khoe mẽ tầm thường, hay sự hời hợt trong tác phẩm mà người viết tưởng rằng mình xuất chúng. Những điều đó xuất phát từ những nhận thức sai về thơ ca, sự phóng túng trong suy nghĩ, hay sự hiểu biết về kỹ năng làm thơ hạn hẹp, và đâu đó còn có những ảo vọng, tự huyễn hoặc mình, chính những điều đó đã làm cho người viết thơ, người sáng tác thơ mất đi sự trong sáng, mất đi tâm hồn thánh thiện để đến với một Nàng thơ đích thực. Những điều  đó lại nói với ta rằng, làm thơ cũng phải cần Văn hóa vậy.

Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Tản mạn....Hai sắc hoa Tigon



 "Ai tác giả thật sự của bài thơ ?" đã làm dậy sóng giang hồ trong giới nhà văn nhà báo nhà thơ nhà nghiên cứu, và các nhà yêu bài thơ này như mình, mình sẽ trích đăng vài bài viết để đọc  Riêng mình, cảm nhận thán phục nhất ở Thâm Tâm không phải là do ý thơ, hay tứ thơ mang lại, không phải tại nó không hay, hay không nổi tiếng, mà do nhiều người khen và thích quá rồi, mình có khen thêm một câu cũng chẳng được cái vị gì.

Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

Tản mạn vài điều vớ vẩn về thơ ca.


Vào cái hồi ở tầm tuổi như thằng bé trong ảnh đang treo làm Avatar. Do ham thích văn học và thơ ca mà mình  tìm đọc rất nhiều loại báo chí, sách vở. Ham đọc là một thú vui có lẽ bây giờ không còn hợp nữa. Nhưng hồi mình còn nhỏ ham đọc lắm, sống trong môi trường Xã hội chủ nghĩa miền Bắc, văn học nghệ thuật phải có định hướng. Rất khó để tiếp thu những nền văn hóa khác khối Dân chủ, (tên gọi của những người Cộng sản tự đặt cho những nước trong khối Comecon). Thời đó mình cũng khăng khăng là  đang được vinh dự sống trong môi trường dân chủ thật, dân chủ trăm phần trăm hehe! Cái thời đó bạn có thể tìm cho mình những tác phẩm văn học của Nga, Trung quốc thật dễ dàng. Không hề, hay chưa bao giờ biết rằng thế giới còn có những giải Nobel Văn học, hay những tác phẩm văn học nổi tiếng mà mãi sau này mới giật mình ngã ngửa rằng sao nó lại tồn tại ngoài tầm hiểu biết của mình nhỉ? Oài!

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

Tin tức quân sự: Trung Quốc tăng cường phòng không trên biên giới với Việt Nam

VietnamDefence - Trung Quốc tăng cường tên lửa phòng không ở Côn Minh, Thành Đô, Thâm Quyến và đàm phán mua giấy phép sản xuất S-300, còn Việt Nam đàm phán mua S-300PMU-2 Favorit.
Mặc dù quan hệ chính trị Việt-Trung có sự cải thiện, sự đối kháng trong lĩnh vực quân sự giữa hai nước vẫn ngấm ngầm tiếp tục.
Từ phía Việt Nam, bằng chứng là những đơn đặt hàng lớn mua các hệ thống vũ khí tối tân nhất từ Nga, từ phía Trung Quốc vì những lý do dễ hiểu, thông tin ít hơn nhiều.
Liên quan đến vấn đề này, đáng chú ý là tin ngắn mới đây đăng trên tạp chí Kanwa Asian Defence ở Hongkong, trong đó phân tích việc Trung Quốc tăng cường phòng không tại các quân khu giáp Việt Nam.
Tạp chí đưa tin rằng, hạ tầng phòng không được tăng cường đột biến ở khu vực Côn Minh, Thành Đô và Thâm Quyến. Côn Minh đang được các hệ thống tên lửa phòng không HQ-12 bảo vệ, còn tại khu vực Thành Đô đã triển khai không dưới 2 tiểu đoàn tên lửa phòng không HQ-64 (LY-60D).
Ngoài ra, hiện tại đang tiến hành triển khai ở khu vực Thâm Quyến các hệ thống tên lửa phòng không mới mà nhiều khả năng nhất là các hệ thống HQ-12.
Việc triển khai các hệ thống tên lửa phòng không mới chắc chắn là nhằm đối phó với mối đe dọa từ các máy bay tiêm kích đa năng Su-30MKV của Việt Nam.

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

Hải quân Việt Nam: Chính quy - Tinh nhuệ - Hiện đại

Với các trang thiết bị vũ khí mới tiếp nhận, góp phần tạo bước đột phá về sức mạnh chiến đấu Hải quân Nhân dân Việt Nam.

Được sự quan tâm của Đảng và Nhà nước, những năm gần đây Hải quân nhân dân Việt Nam được đầu tư, mua sắm thêm nhiều vũ khí, trang thiết bị hiện đại, góp phần nâng cao khả năng quản lý, bảo vệ biển đảo, thềm lục địa của Tổ quốc.

Chuyện hậu cung Vua chúa thời cổ nước Tầu


 

  Trong các tiêu chuẩn tuyển mỹ nữ của hậu cung Trung Quốc thời cổ đại thì dung mạo và nhân phẩm mới là hai thước đo quan trọng nhất. Trong đó, dung mạo là chỉ những điều kiện về sinh lý còn nhân phẩm là điều kiện mang cách nhìn chủ quan. 


Những người phụ nữ có thể vào được hậu cung của Hoàng đế rồi làm phi tần không nhiều. Trong các cuộc tuyển mỹ nữ được thực hiện trên khắp cả nước, những người được lựa chọn đều là những người đã trải qua những đợt kiểm tra cực kỳ nghiêm ngặt. Một hội đồng cấp hoàng gia được thành lập để tiến hành tìm hiểu, kiểm tra những cô gái này một cách toàn diện từ độ tuổi, sinh lý tới tâm lý....
Trong quá trình kiểm tra này, mỗi một bước đều được làm rất cẩn thận và tỉ mỉ. Tiêu chuẩn nói chung là dung mạo xinh đẹp, vóc dáng cao ráo, không được phép có bất cứ khuyết điểm nào về sinh lý. Chẳng hạn như chỉ cần một nốt ruồi nhỏ trên má thì cô gái đó coi như vĩnh viễn bị loại khỏi giấc mơ hoàng cung xa xỉ. Về độ tuổi thì đối tượng được lựa chọn tuyển vào cung là những cô gái trẻ tuổi dưới 20. Tuy nhiên, tùy từng mục đích, nhu cầu cũng như quy chế của các triều đại mà quy định về độ tuổi cũng có khác nhau.

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Luật nhà thơ (Nhà văn Trần Đình Thu “soạn”)

SGTT.VN - Gần đây, dư luận, đặc biệt giới văn nghệ sĩ và trí thức rất ngạc nhiên trước việc một đại biểu Quốc hội đề xuất soạn “luật nhà văn” - một việc làm chẳng dựa vào cơ sở khách quan nào.
Tỏ ra nhanh nhạy hơn, nhà văn Trần Đình Thu đã soạn ngay dự luật cho điều này, công bố trên mạng (đã ba kỳ và còn tiếp), với các chi tiết rất thú vị, ví dụ: “Điều 11: Quyền và nghĩa vụ của nhà thơ. 1) Nhà thơ có nghĩa vụ phải làm thơ theo nhu cầu của xã hội. Nghiêm cấm việc nhà thơ từ chối làm thơ trong bất kỳ tình huống nào. 2) Chỉ có nhà thơ mới được làm và công bố thơ. Nghiêm cấm việc chưa trở thành nhà thơ nhưng đã làm và công bố thơ. 3) Nhà thơ từ bậc 1 đến bậc 7 chỉ được phép làm các loại thơ tứ tuyệt, thất ngôn, lục bát, song thất lục bát, thơ tự do có độ dài không quá 50 câu mỗi bài. 4) Thi sĩ có quyền làm thơ có độ dài trên 50 câu nhưng không được phép làm trường ca. 5) Chỉ có thi nhân mới được phép làm trường ca”.
Cắt nghĩa về ý tưởng này, ông Trần Đình Thu (cũng hoạt động như một luật gia) cho biết: “Trước một hiện tượng xã hội, chúng ta có thể phê phán bằng cách nói nghiêm túc hoặc nói hài hước. Cách nào cũng có tác dụng của nó. Trong vấn đề này, tôi chọn cách hài hước, là biên soạn một luật nhà văn với những điều khoản tréo ngoe, vô lý, mà khi đọc lên ai cũng thấy được bản chất khôi hài của nó. Tôi sẽ biên soạn đầy đủ như một luật thật, khái quát hết tất cả các lĩnh vực liên quan đến văn học Việt Nam. Tôi ước muốn vẽ nên một bức tranh thật vui nhộn về văn học Việt Nam qua cái luật cà rỡn này”. Ông Trần Đình Thu còn đề xướng trang web thơ có khá đông người xem: http://www.binhchonthohay.com/.
Hiền Hoà

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Việt Nam: Gần 8.500 người bị ‘thần chết’ cướp mạng trong vòng 9 tháng

9 tháng đầu năm 2011, mặc dù số vụ tai nạn giảm, song số người chết và số người bị thương đều tăng so với cùng kỳ năm trước.
Cụ thể, tổng hợp 9 tháng đầu năm 2011, cả nước đã xảy ra 10.002 vụ tai nạn làm chết 8.416 người và 7.615 người bị thương. Như vậy, so với 9 tháng đầu năm 2010, giảm 140 vụ tai nạn, song lại làm tăng 18 người chết và tăng 136 người bị thương

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

Tục lệ kỳ lạ: Thí nghiệm trước khi kết hôn của vua chúa nhà Thanh- Trung quốc

Hoàng đế nhà Thanh trước khi cử hành hôn lễ phải tuyển 8 cung nữ dung mạo đoan trang, có danh phận, xem như “vật thí nghiệm” thực hành chuyện phòng the. Quy định này được xem là tục “kết hôn thử” có một không hai trong lịch sử Trung Quốc.
 Sinh con nối dõi tông đường luôn là chuyện đại sự, chuyện “thiên thu vạn đại” của giang sơn xã tắc. Chính vì vậy, các đấng nam nhi trong hoàng thất xưa kia đều kết hôn rất sớm, thường từ 13 đến 17 tuổi. Thậm chí, ở nhiều triều đại, chuyện "lâm ngự" cơ thể nữ nhi, thành thục chuyện giường chiếu được xem là một tục lệ bắt buộc đối với hoàng đế, thái tử trước khi cưới. Có những vị vua còn sinh con trước lúc thành thân.

Thế giới có an toàn hơn không?

"Đại gia" hạt nhân sôi sục mua sắm vũ khí
Những cường quốc hạt nhân hàng đầu thế giới đang có kế hoạch chi hàng trăm tỉ USD nhằm hiện đại hóa và nâng cấp vũ khí mang đầu đạn hạt nhân trong vòng 10 năm tới
Vụ thử tên lửa hạt nhân năm 2009 của Triều Tiên.
Bất chấp sức ép về ngân sách chính phủ và những lời tuyên bố hùng hồn với thế giới về giải trừ hạt nhân, bằng chứng nói trên cho thấy "một kỷ nguyên vũ khí hạt nhân mới và nguy hiểm" - báo cáo của Hội đồng thông tin an ninh Mỹ của Anh (Basic) cảnh báo.