Trang

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Về thăm quê ngoại



Có một khúc ca cứ ngân nga trong lòng tôi trên đường về thăm lại quê ngoại sau hơn năm chục năm xa cách. Vâng! quê tôi, làng quê nhỏ bình dị nép mình bên dòng Kiến giang hiền hòa gắn với một thời tuổi thơ êm đềm mà cũng không kém phần dữ dội của đứa con xa xứ này. 
Nửa thế kỷ vật đổi sao dời, ôi cái làng quê ngày xưa của tôi! Lần trở về này lại trong một điều kiện đặc biệt khi trận lũ lịch sử vừa qua đi để lại cho miền Trung những đau thương tiếp nối. Kết hợp với bạn bè làm một chuyến đi từ thiện, vừa tỏ tấm lòng đồng cảm với quê hương, vừa trở về nơi một thời đã quá xa trong kí ức. Làm gì mấy chục năm một đi không trở lại hở thằng tôi? Thật khó trả lời, lúc này đây, trong tôi đang dấy lên những nỗi niềm không giải thích được. Có ai không yêu quý làng quê nơi mẹ sinh ra ta? có ai không tràn đầy kỷ niệm với dòng sông bến nước gắn với một thời tuổi thơ hoang dại? Cũng như mọi người, trong lòng tôi không khi nào nguôi nỗi niềm thương nhớ vùng quê này, âu đó cũng là việc bình thường. Tuy nhiên đâu đó tận sâu thẳm lòng mình, con tim tôi vẫn trăn trở một điều khác biệt. Và phải chăng, chính vì nó mà quê hương dù là thân yêu đến vậy vẫn làm cho một đứa con xa xứ như tôi không ít ngập ngừng khi tìm đường trở lại. Đây vẫn là dòng sông, kia vẫn là bến nước, nơi tuổi thơ một thuở lang thang, ngụp lặn dưới dòng Kiến giang đầu tóc đỏ quạch. 

Đó vẫn là bến sông xưa đau đáu mắt nhìn ngóng mẹ tan chợ. Cái chợ Hôm bé tý ấy vẫn còn đó như một chứng tích cho nỗi oan của người mẹ thân yêu. Cánh đồng kia đang ngập tràn nước lũ cũng không thể xóa nhòa dấu bước chân con trẻ một thời chăn trâu mót lúa. Có những nơi rất muốn trở về nhưng cũng có nơi gặp lại làm con tim ta đau nhói. Một mảnh đất hiền hòa đang vang vang tiếng trẻ bi bô bỗng nhòa đi trong mắt tôi để trở về là một bãi đất chứa những đám đông hò hét. Những tiếng hô "đả đảo..." những cánh tay cầm đuốc sáng rực lên xuống theo nhịp hướng về đám địa chủ đang co rúm lại vì sợ hãi. Mẹ và tôi cũng trong đám đó, mặc dù bà là cán bộ phụ nữ tỉnh, và bố tôi đang là cán bộ quân đội chiến đấu đâu đó trong chiến khu. Một hoàn cảnh éo le khó giải thích mà mẹ con tôi bất đắc dĩ trở thành nạn nhân bị đấu tố cùng gia đình bà ngoại. Trước mắt tôi, hình ảnh người đàn ông làm công việc chủng đậu hiện ra với câu nói :" Thằng ni con địa chủ hỉ?" kèm theo đó là nhát rạch đau nhói lên cánh tay bé nhỏ đen đủi mà vết sẹo sáu mươi năm sau vẫn toang hoác như minh chứng cho một sự hờn căm giai cấp không khoan nhượng. Ông ta ở đâu sau những ngôi nhà đã ngói hóa kia? dù còn hay mất thì hẳn là ông ta cũng sẽ không bao giờ biết rằng tôi sẵn sàng tha thứ cho hành động cực đoan đó, bởi một lẽ đơn giản và buồn cười rằng rất có thể, tôi với ông ta thực ra là cùng một chiến tuyến, một chiến tuyến mà tôi không có quyền lựa chọn.


Ngôi nhà này, tôi đang đứng cùng cô em con bà dì và bạn tôi, chúng tôi đang đứng trên mảnh đất của ông bà tôi, một địa chủ làng mà cơ ngơi được dựng nên bằng chính bàn tay và khối óc của mình, tất cả chỉ còn có vậy, vài ba chục mét vuông như một sự ban ơn của chế độ mới với vài người con trong nhà đã tham gia kháng chiến. Sợ bạn buồn nên tôi không kể. Dòng sông xinh đẹp phía trên kia chính là nơi mẹ tôi nhảy xuống tự vẫn trong nỗi thất vọng vì bị mất con. Ngồi như con chuột trên chiếc poocpaga xe đạp mà người ta bắt tôi đi để trả lại cho người cha bộ đội. Tôi ngoái lại nhìn mẹ đang chấp chới trong làn nước, hai cánh tay bà khua khoắng như muốn kéo tôi lại trong vô vọng. Hình ảnh đó in dấu thật sâu đậm trong kí ức con trẻ của tôi đến nỗi gần sáu chục năm sau vẫn như đang hiển hiện trước mặt. Nếu như không có đôi chút hài hước trong câu chuyện thì thật khó nói điều gì sẽ xảy ra, số là mẹ tôi là dân sông nước, bà bơi rất giỏi nên không bị chìm, nếu bà chọn cách khác thì có lẽ tôi đã là kẻ mồ côi mẹ từ lâu! 
Vĩ thanh, ba năm trước gia đình chúng tôi nhận được một tấm bằng " Người có công - Lão thành cách mạng " cho ông địa chủ đã chết trong lao tù của đồng đội, tấm bằng không thể kéo được một gia đình đông đúc tứ tán khắp thế giới trở về sau những vụ đấu tố khủng khiếp hồi đó.
Lần trở về thật nhiều cảm xúc, và như một lời biết ơn bạn bè đã có nhã ý tổ chức chuyến đi, xin tặng những người thân thiết bài viết này với tất cả tấm lòng và tình cảm thân thương nhất.

Bến sông quê tôi

Nơi mẹ sinh ra tôi
Xóm nghèo ven một dòng sông nhỏ
Tuổi thơ trôi êm đềm
cùng dòng nước hiền hòa qua những bến sông.

Ơi bến sông quê tôi!
bến sông quê tôi những chiều mùa hạ.
Bến sông quê có bụi tre già
xõa rễ xuống dòng sông.
Có lũ bé con cởi truồng tồng ngồng
lội xuống bến sông thỏa sức vẫy vùng.
thuyền ai về bến, những cô dì đầy suy tư

Mẹ tôi mệt nhừ vừa rời phiên chợ
Ôm lấy đầu con hít mùi khét nắng
mắt mẹ xa xăm.
Mẹ mơ có ngày đổi đời, mẹ đưa tôi lên đường
Mẹ cũng rời bến sông!
Ơi con sông quê tôi  bến sông quê tôi
Ai đi xa mà không có một lần nhớ về dòng sông quê mình.
Mẹ ơi! mẹ ơi!
Con mơ có ngày đưa mẹ trở về
thăm lại quê mình,
Thăm lại bà con. Thăm lại cánh đồng
ngô vàng chắc hạt
lúa vàng sai bông.
Thăm lại bến sông thăm lại dòng sông.
Có con đò cắm sào
đứng đợi người đi
sao mãi chưa trở về
với con đò
 với câu hò khoan nhặt hò khoan!
"...Ta lý khoan ta hò khoan.."




Thứ Bảy, 6 tháng 11, 2010

Bạn của tôi

Những người bạn của tôi

Tóc đã bạc.
Da đã nhăn.
mắt cũng kém lắm rồi
Vậy mà chúng gặp nhau vẫn mày tao chí tớ
Chọc gẹo, vui đùa như thuở mới đôi mươi


Chúng tôi gặp nhau từ năm tháng xa xưa
Một lũ nhóc từ thành phố lên rừng lập trại
giản dị thôi mà vẫn còn nhớ mãi
Những tên xóm,
tên làng,
những con suối, gốc đa
Nhớ làm sao năm tháng ấy- xa nhà.
Khoác trên mình một niềm mong ước lớn
Bộ quân phục màu xanh rêu của mẹ của cha
một đời chiến chinh
để lại cho con
bước tiếp
chặng đường xa.
Những thằng bạn của tôi,
Những cô bạn của tôi
Con đường của ông
của cha
đã bước hết rồi
Đã về vườn với những thú vui bình dị
Hay còn bước đi, thất thểu nốt chặng đường
đều còn ngổn ngang trăm điều
suy nghĩ!
trằn trọc , âu lo
Về những điều to tát
lẫn những điều bé mọn
Ôi những tấm lòng kiên trung
Như sao Khuê chiếu tỏ
Mạnh mẽ đứng bên đời
Vượt hết những bão dông
Để lại là mình
những con người nhân ái, bao dung


Ôi lũ bạn của tôi
Cũng có thằng tính ngang, chọc ngoáy lung tung
Nhưng nó cũng đứng đắn như cột đèn ngoài phố
Có những thằng đạo mạo rõ dáng cấp “côi”
Nhưng cũng có lúc thấy gái như mèo thấy mỡ
cũng có thằng vẫn hăng hái múa kiếm khoa đao
mà cũng có thằng bỗng nhiên biến thành cố đạo!
Có thằng ngày xưa hiền lành ít nói mà bây giờ văng miểng tùm lum
Đù má đù cha thoải mái văng ra ồn ào như chợ
Cũng có thằng bỏ vợ
Cũng có thằng mất con
Có thằng là ông nọ bà kia
Bỗng có ngày thành thằng thất nghiệp mở quán bán bia
Có thằng cắt tóc vỉa hè, nắng mưa góc phố
Có thằng ngạo nghễ nhìn đời mà lắc túi nửa ngày không ra ba xu kẽm
Cũng có thằng thâm trầm ví von nhưng công nhận tài nghệ trên đời hiếm thấy
Có thằng chuyên ngủ ngáy
Lại có thằng ham bơi!
Có thằng thích vi vu trên trời
Lại có thằng chuyên lò dò đáy biển
Kể sao đây cho hết, những thằng bạn của tôi!
Dù làm sao thì thằng nào cũng tốt
Cứ gặp nhau là hào sảng, quên đời
Votka rót ra cứ uống đến mềm môi
Giọng hảo hán oang oang như muốn chọc trời khuấy nước.
Bạn dễ tìm nhưng thân thì khó được
Tình nghĩa dài lâu mấy chục năm đâu phải dễ tìm ra?
Vui lên đi! mấy anh bạn sắp già.
Nâng ly lên, mừng một ngày mới đến!
Chúng mày đừng tai biến
Chúng mày đừng ung thư
Đừng bị gút đừng Azaymer
đừng tiểu đường, đừng mỡ nhiều trong máu
Thế là khoẻ ,
sống lâu cùng con cháu.
Lời quê rông dài, toàn lời liến láu
Tặng bạn bè, đọc cho vui lúc bóng xế tàn canh.

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010

Đi vãn cảnh chùa (Phóng sự ảnh)

Tượng Phật mới tại chùa Phật tích

Quan họ Đền Đô

Chùa Phật tích

Phong cảnh chùa Hồng ân -Phù khê Đình bảng

Mây trên  chùa

Tượng đá cổ chùa Phật tích

Tượng Phật mới.  Đạt kỷ lục Đông Nam Á(chùa Phật tích)

Phong cảnh chùa Hồng Ân

Tượng Phật nguyên khối chùa Hồng ân

Cảnh chùa  Hồng ân



Thứ Tư, 29 tháng 9, 2010

Hoa sữa đang nở

"Em vẫn từng đợi anh
Như hoa từng đợi nắng
Như gió tìm rặng phi lao
Như trời cao mong mây trắng


Em vẫn từng đợi anh
Trên những chặng đường quen
Tiếng hát ai xao động
Thoáng mùi hoa êm đềm


Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó
Những bạn bè chung
Những con đường nhỏ


Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
Có lẽ nào anh lại quên em
Có lẽ nào anh lại quên em."
***
Chiều tối ra đường, con tim già cỗi đang trăn trở vì lễ hội "Ngàn năm Thăng long" bỗng loạn nhịp, một thứ mùi hương hoa hăng hắc đang len lỏi qua từng thùng sulo đựng rác mà lan toả ra từng ngóc ngách, xó phố. Bỗng chợt nhớ đến ca khúc một thời làm xao động biết bao con tim ông già bà trẻ, từ thôn quê đến thành thị, ca khúc "Hoa sữa" của nhạc sỹ Hồng Đăng.
Ông đèn đỏ này hẳn đã có một tuổi thơ đầy mộng mơ và chắc cũng không thiếu lãng mạn:
"...Em vẫn từng đợi anh
Trên những chặng đường quen
Tiếng hát ai xao động
Thoáng mùi hoa êm đềm.."
Và ông chắc cũng đẹp "chai", được một người đàn bà ngóng đợi thì hẳn là sướng lắm, không sướng sao được, người như tôi đây, ước cả đời có một người con gái khắc khỏai ngóng chờ mình thì sướng lắm, sướng đến độ coi tốt thành ra xấu, thơm thành ra thối và bạn thành ra thù ngay, cho nên từ một loài cây thối hoắc, vô danh, có khi còn gây bệnh dị ứng, qua cái sướng của ông nhạc sỹ biến ngay thành một loài cây lãng mạn, không có không được, loài cây có hương hoa làm biết bao con tim thổn thức!!! hix
Một bài hát hay, một ca khúc lãng mạn giống như làn gió mát đến đúng lúc giữa trưa hè. Cuộc sống vui hơn, tình người sâu đậm hơn, tình yêu đôi lứa được tôn vinh, những điều đó đáng được biểu dương chứ! Nhưng trò đời, cái gì đi quá lên đều bất cập, bạn thưởng thức một tô phở lúc đang đói, tô phở đó ngon lắm chứ! nhưng ép bạn ăn thêm đến bốn năm tô thì sao nhỉ? Chán phè.
Một bà vợ yêu, đến bà thứ hai, lại thêm bà nữa, ở tuổi xấp xỉ lục tuần thì có chán không? là con người thì có khi lại khác, lại phải xem bà ấy có nhòm ngó cái túi mới hơi dày dày của mình hay không mới nói được có "chán phè" hay không! hế hế
Nhưng với cái cây hoa sữa này thì buồn thực sự, nói thế không phải vì gét bỏ gì nó, nói là nói cái sự tình của người đời. Hoa sữa từ thời xa xưa được trồng trên một đoạn phố Nguyễn Du, bên bờ hồ Hale thơ mộng, nhiều người dân lân cận cảm thấy phiền lòng vì thứ mùi hăng hắc vì lòai cây có dầu này, lúc đầu nó có ít nên thực ra cũng có thể chịu đựng được, thậm chí đó cũng là một điều rất riêng với những ai đó nặng tình. Khi bài hát được phổ biến, người ta bèn lấy đó làm tiêu chuẩn của sự lãng mạn, có khi lại là hồn cốt Thăng long nữa, nói đến Hà nội là phải nói đến Hoa sữa, thế là lòai cây này được trồng tràn lan, Hà nội một trồng, Hà nội hai trồng, thành phố trồng, nông thôn trồng, biệt thự trồng rồi đến lều vịt cũng trồng, Hoa sữa được trồng đại trà khắp đất nước mà không thấy được sự lố bịch, học đòi của kẻ tầm thường.
Dân trí thấp, mà quan trí lại càng thấp hơn. Hoa sữa là việc nhỏ nhưng cách "đối nhân xử thế" dạng "Hoa sữa" mới làm chúng ta quan ngại.
Hoa sữa nở giữa những ngày kỷ niệm ngàn năm Thăng long, hy vọng mùi hương của nó bớt chút nồng nặc cho người Hà nội đích thực dễ thở hơn một chút. Hy vọng bé nhỏ cho những ngày mong chờ một sự đổi thay tích cực.
Dù có thế nào thì bài hát vẫn hay, mời các bạn nghe lại ca khúc "Hoa Sữa" của Hồng Đăng.Bài hát do ca sỹ Mỹ Linh trình bày.

"Người ngoài hành tinh đã vô hiệu hóa tên lửa hạt nhân"

(GD&TĐ) – Nghe giống như chuyện viễn tưởng nhưng nếu các quân nhân không lực Mỹ đã tin là có thì đây không còn là chuyện khoa học viễn tưởng.
Họ cho rằng kể từ năm 1948, người ngoài hành tinh đã lượn lờ trên những căn cứ có tên lửa hạt nhân của Mỹ và Anh và vô hiệu hóa chúng, thậm chí, có lần nó còn hạ cánh xuống một căn cứ của Anh.
Hơn nữa, họ cho biết chính phủ 2 nước đang bưng bít những hoạt động này.
Cựu cơ trưởng Robert Salas cùng với 6 người khác sẽ phá vỡ sự im lặng về vấn đề này. Ông nói: “Chúng tôi đang nói về những vật thể bay không xác định, đơn giản vậy thôi. Không lực Mỹ đang nói dối về những chuyện liên quan đến an ninh quốc gia của những vật thể bay không xác định tại các căn cứ hạt nhân và chúng tôi có thể chứng minh điều này” – ông nói.


He he! Đề tài này luôn là chuyện giật gân, có nhiều người không tin nhưng vẫn muốn xem, người tin thì khỏi phải nói, mê muội luôn. Nhưng đúng là nên có mấy ông "Thần" này mới được, cứu cánh của loài người hay là tai hoạ của loài người đây?
Xem tiếp trên trang Giáo dục&Thời đại

Thứ Sáu, 24 tháng 9, 2010

Về một thành ngữ xưa

Tai nạn giao thông(ảnh minh hoạ, nguồn internet)
***
"Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại"
Câu thành ngữ xưa nói về một tật xấu, chỉ những người chỉ biết mình mà không biết người. Các cụ xưa đã biết phê phán sự vô cảm. Ngày nay có một thời, tình người đã đầy ắp, hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, chung sức vượt qua một thời hoạn nạn. Âý vậy mà khi đất nước thanh bình, đời sống có phần nâng cao mà một khi tính thị trường(nói nôm là tính chợ búa) phát triển thì đạo đức con người có vẻ xuống cấp trầm trọng.
"Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại" chỉ là câu ví von cho bản chất ích kỷ của người đời. Cái câu "đèn nhà ai nhà ấy rạng" khả dĩ còn lương tâm hơn vì chỉ ở mức độ lo cho nhà mình sáng còn hàng xóm có tối một tý cũng không sao. Nhưng thấy nhà hàng xóm cháy mà đứng im, nếu có mâu thuẫn thì có khi còn vỗ tay sung sướng thì con người đó, xã hội đó hết thuốc chữa rồi. Có biết đâu vì sát vách, nhà nó cháy thì cháy lan cả sang nhà mình. Nhà mình khoá kín không có đường thoát, hàng xóm đứng ngoài nó lại cười hề hề!
Mấy hôm trước, khu tập thể Xí nghiệp dược phẩm trung ương hai xẩy cháy, khu này cũng lắm lính Trỗi từng trải qua tuổi thơ ở đây, k4 có Huy Tưởng, k7,8 có Chú Chính, Vũ v..v.
Bà mẹ tôi cũng sống ở đó với chú em. Tầng dưới đi làm không tắt điện để chập mạch cháy rụi cả nhà, cháy lan cả lên các tầng trên, bà già tôi suýt chết ngạt vì khói, may lần mò được ra cửa, đến hôm nay vẫn thở ra toàn mùi khói, điều hoà này kia là cháy sạch nhưng còn may là còn người, nhà tầng trên gọi thằng làm cháy lên bắt kiểm tra máy móc có ý bắt đền, thằng bé bước chân ra mái nhà lợp tôn thì bị điện rò rỉ giật tung người, chết không kịp ngáp, đi tong một cuộc đời chỉ vì bất cẩn. Khu đó nhiều ma, người ta bảo vậy, mà đúng là nhiều chuyện thật, do ma làm, ai không tin cứ đến đó mà xem, có thằng đang tự nhiên rơi toẹt từ nóc tầng bốn xuống mà không làm sao cả, nó vướng vào sợi dây phơi, ngã xuống rồi đứng dậy đi chơi như không! Cái nhà kia thì không may mắn như vậy, cháy tan nhà rồi lại chết cả người, mà trước khi chết còn phải nhìn nhà mình cháy tan hoang đã chứ! sợ.
Kể cho vui thôi, chứ điều tôi định nói là gần đây, đọc báo chính thống thấy đưa tin Năm anh em trên một chiếc xe Điên, đâm người rồi bỏ chạy, đâm tiếp mấy cú nữa mới bị bắt.(VTC News) "– Khoảng 23 giờ ngày 18/9, một chiếc xe hiệu Captiva Chevrolet dường như trong trạng thái “mất kiểm soát” đâm liên tiếp vào nhiều chiếc xe máy trên phố Lý Thường Kiệt và bỏ chạy. Cuộc tháo chạy bất thành khi chiếc xe đâm nát một xe máy trên phố Khâm Thiên. " Xem tin ở đây Tai nạn giao thông trong điều kiện hiện nay e cũng không có gì lạ lắm. Ra đường là gặp tai nạn, nhưng cái cách người ta đối mặt với tai nạn mới là điều đáng nói, nhân chứng kể lại rằng người lái xe đâm người nhưng không dừng lại, cố tình cho xe tiến đè chết nạn nhân- lại vẫn là quan niệm đâm người thì cho chết luôn, để ngắc ngoải nuôi tốn hơn đi tù.
Nạn nhân là một chú bé mới 17 tuổi, cả một cuộc đời rộng lớn đang đón chờ đột nhiên khép lại, gia đình chú đang lập một trang riêng trên Facebook mong mỏi công dân mạng lên tiếng đòi lại công bằng cho em.
Có thật là có quan niệm đó hay không ? và vì sao một mạng người trong thời buổi này rẻ mạt và mong manh làm vậy!
Chúng ta có thể không quan tâm, cháy nhà người ta không phải cháy nhà mình, một khi nhà mình cháy thì sao đây?
Một xã hội tân tiến không thể để xảy ra những điều như vậy, mỗi người một tay, chung sức đồng lòng thì cái xấu không thể tồn tại được. "Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại" là một thành ngữ cần phải được xóa bỏ trong tâm thức người Việt.

(ảnh minh hoạ, nguồn internet)

Thứ Tư, 22 tháng 9, 2010

Rằm trung thu

Đêm nay là Rằm Trung thu, các cháu sẽ có một đêm vui vẻ, ông bà cha mẹ cũng sẽ nhân kỳ trăng tròn tháng tám mà có dịp ngắm hoa thưởng nguyệt, người ngèo cũng cố dăm ba cái bánh nướng bánh dẻo, vài thứ hoa quả đơn sơ bưởi chuối vườn nhà, nếu lo đến cái chức vị cỏn con thì còn phải lo đồ đi thăm xếp. Người có tý máu mặt ngoài việc lo tìm đầy đủ của ngon vật lạ cúng tế tổ tiên lại còn phải lo tiếp đón nhân viên đến thăm nhà, lo đến thăm sức khoẻ cấp trên không “bà chị” lườm nguýt. Ai cũng khổ, chỉ có trẻ con là sướng. Chả thế mà Lão Ngoan đồng cứ thích làm trẻ con mãi, râu tóc bạc phơ nhưng mãi chả chịu lớn.
Một ngàn năm nô dịch văn hoá cũng để lại nhiều hệ luỵ. Riêng cái Tết Trung thu này người Hán đưa vào nước ta và được các cụ Việt hoá thành nhiều nét độc đáo, nhiều phong tục mà nếu không để ý thì khó nhận thấy, ví như ở TQ người ta chỉ múa lân, múa sư tử vào dịp Tết nguyên đán, nhưng ở VN thì rằm trung thu mới có múa lân, múa sư tử .
Ngày rằm tháng Tám, nhân dân ta quan sát màu sắc của Trăng để tiên đoán mùa màng. Trăng vàng: được mùa tơ tằm. Trăng xanh lục: hạn hán, bão lụt, mất mùa. Trăng màu da cam: nước thịnh trị, thái bình. Người Trung Hoa không có phong tục này. Lại có chuyện thế này. Cuối đời Tây Hán bên Tầu, Vương Mãng cướp ngôi Vua. Lưu Tú nổi lên chống Vương Mãng. Lưu Tú bị vây hãm, quân tướng đói khát rã rời. Lưu Tú bày hương án cầu trời. Dường như lời khẩn cầu động tới Thiên Đình, quân lính đào được khoai môn bùi ngon, ăn qua cơn đói và tìm thấy cả những quả bưởi thơm ngọt Hix. Sau đó, viện binh đến cứu Lưu Tú . Ngày Lưu cầu trời là ngày rằm tháng Tám. Vương Mãng bị giết. Hai năm sau, Lưu Tú lên ngôi Vua lấy tên là Quang Vũ (nhà Hậu Hán hay Đông Hán) lấy ngày rằm tháng Tám kỷ niệm tạ trời đất, cúng khoai và bưởi, có cả các loại bánh "Trung thu " tiền thân của các loại bánh nướng bánh dẻo ngày nay đấy. Thỉnh thoảng gần đây trên đường phố Hà nội có thấy bán lọai bánh dẻo có mầu tim tím giống màu khoai môn, bánh Tầu đấy. Cho đúng với cái tích Lưu Vũ được trời cho khoai môn, người Việt ăn mà chẳng biết cái gốc nó thế nào, buồn thế!
Ở ta ngày rằm trung thu còn có tục Hát trống quân. Ðôi bên nam nữ vừa hát đối đáp với nhau, vừa đánh nhịp vào một sợi dây gai hoặc dây thép căng trên một chiếc thùng rỗng, bật ra những tiếng "thình thùng thình" làm nhịp cho câu hát. Những câu hát vận (hát theo vần, theo ý) hoặc hát đố có khi có sẵn, có khi lúc hát mới ứng khẩu đặt ra. Cuộc đối đáp trong những buổi hát trống quân rất vui và nhiều khi gay go vì những câu đố hiểm hóc. Trai gái dùng điệu hát trống quân để hát trong những đêm trăng rằm, nhất là vào rằm tháng tám. Trai gái hát đối đáp với nhau vừa để vui chơi vừa để kén chọn bạn trăm năm. Người ta dùng những bài thơ làm theo thể thơ lục bát hay lục bát biến thể để hát. Tục hát trống quân, theo truyền thuyết, có từ thời vua Lạc Long Quân đời Hồng Bàng. Tết Trung Thu của người Hoa không có phong tục này.
Tết trung thu còn có tục rước đèn, bày cỗ trông trăng, chơi đèn kéo quân, các tục này đều có sự tích của nó cả nhưng đều là tích Tầu, riêng có sự tích chú cuội thì nghe cái tên có vẻ như Việt trăm phần trăm bởi chú có cái quạt mo, cái quạt mo ấy giờ không biết giá trị được bao lăm, cứ lên Hàng Mã thì biết là đã đến thời Hán hoá trở lại rồi, có người Việt tâm đắc với con “tu huýt” cổ xưa để rồi thở dài ngao ngán. Chỉ mong trong sâu thẳm tâm tư những người Việt đích thực vẫn giữ và lưu truyền cho con cháu những giá trị tinh thần thuần chất mà vì thế qua bao đời bị đồng hoá vẫn tồn tại hiên ngang một tộc Việt huy hoàng bên bờ biển Đông.

Thứ Ba, 14 tháng 9, 2010

Bạn tôi ở Nghệ an

Gia đình Thúc Minh, anh hiện đang sống tại thành phố Vinh, Nghệ an, một gia đình nhỏ và hạnh phúc. Thúc Minh là cựu học sinh trường văn hoá quân đội Nguyễn văn Trỗi, anh đã từng tham gia quân đội, chiến đấu tại chiến trường Lào trong đội hình tỉnh đội Nghệ an, nhìn cuộc sống gia đình TM ít ai nghĩ rằng bố anh là ông Võ Thúc Đồng, UVTW,cựu bí thư tỉnh uỷ Nghệ an, một cuộc sống dản dị,thanh bạch nhưng đầy ắp những nụ cười, chúc cho cuộc sống của vợ chồng bạn luôn vui vẻ, lạc quan yêu đời, các cháu ngoan ngoãn, học hành giỏi, trở thành những công dân tốt và có ích cho cộng đồng.








Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010

Vài suy nghĩ về tiểu thuyết tình dục chữ Hán của Việt Nam

Bài viết của Phạm tú Châu(từ nguồn tạp chí Hán Nôm)


Tổng tập tiểu thuyết chữ Hán Việt Nam(1) vừa xuất bản là một công trình đồ sộ về tiểu thuyết cổ của nước ta từ trước tới nay, giúp cho bạn đọc trong và ngoài nước thấy được cả một kho tàng tiểu thuyết vô cùng phong phú và đa dạng. Điều đáng nói không chỉ vì chúng ta hầu như có đầy đủ thể loại, từ chí quái, truyền kỳ, truyện ký danh nhân, tiểu thuyết lịch sử cho đến tiểu thuyết diễm tình, tiểu thuyết công án..., mà còn vì bên cạnh tiểu thuyết với mục đích cao cả là biểu dương lịch sử, văn hóa, con người Việt Nam, thức tỉnh lòng yêu nước chống ngoại xâm của dân tộc, thì chúng ta cũng đã bắt đầu có tiểu thuyết không ngại đề cập đến tình ái riêng tư, thú vui "nam nữ" của con người. Số lượng tiểu thuyết loại này còn hiếm. Tổng tập mới chỉ ra duy nhất một truyện là Hoa viên kỳ ngộ tập, lại thiếu mất phần cuối, nhưng tác phẩm lại là cái mốc đánh dấu sự biến cách lớn trong quan niệm tiểu thuyết đương thời, hé một cánh cửa cho thấy nhu cầu viết về tình dục của tác gia nhà Nho Việt Nam.
Theo đoán định của GS. Phan Văn Các, người dịch và giới thiệu Hoa viên kỳ ngộ tập thì truyện ra đời vào cuối đời Lê, không ghi tác giả. Điều này khiến chúng tôi liên tưởng tới một sự kiện có liên quan khác vào cuối đời Lê, đó là chuyến đi sứ của đoàn sứ giả nước ta kéo dài từ năm 1760 đến cuối năm 1761, đoàn có mua một số sách để đọc lúc rỗi và đem về, trong đó có cuốn Tham hoan báo(2). Giờ đây với những tư liệu do Tổng tập tiểu thuyết chữ Hán Việt Nam cung cấp và do đồng nghiệp nước ngoài tận tình giúp đỡ(3), chúng tôi thấy cần điều chỉnh và bổ sung một số nhận định đã công bố trước đây sáu năm.
Tiếp theo xem tại đây

Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010

Bạn ngã xuống trước của ngõ Sài gòn

*

Bạn tôi hy sinh trước cửa ngõ Sài Gòn.
Chỉ cách hoà bình vài bước chân chạy vội!


Nó nằm đó - trong ngôi mộ nhỏ nhoi.
Để lại phía sau- tuổi xuân đầy sóng gió,
và một tình yêu, ngập ngừng chưa dám tỏ.
Có thanh thản không? Hỡi bạn của tôi!


Những ngày trên giường bệnh
chắc nó cũng biết rồi.
Ngày thống nhất - Nước non vui mở hội
Đêm hoa đăng, bao niềm vui tiếp nối
Dù đau đớn vết thương
nó cũng sẽ mỉm cười thôi!


Có đắn đo gì không? thằng bạn của tôi!
Sáu năm tuổi quân, mày vẫn là hạ sỹ
Từng ấy năm trời mày là thằng chiến sỹ
Mấy ngàn ngày, dằng dặc bước hành quân!
Vẫn ở tuyến đầu. Hăng quá Ơn ơi!


Chúng tao đang đứng quanh mày đấy! nước mắt rơi!
Không ai quên mày đâu, hỡi thằng bạn nhỏ
Đêm thành phố, đèn vẫn xanh vẫn đỏ
Tình bạn chân thành vẫn nguyên đó, mày biết không!


Chủ Nhật, 25 tháng 7, 2010

UFO

Với các hiện tượng lạ xẩy ra trong và ngoài không gian quanh trái đất thì có vẻ như các vật thể bay chưa xác định: UFO (tên viết tắt từ tiếng Anh - unidentified flying object)là gây nên nhiều tranh cãi nhất. Thoạt đầu, có vẻ như UFO là điều nhảm nhí, người ta cho rằng đây là trò chơi khăm của những kẻ rỗi hơi, muốn gây hiện tượng lạ để địa phương mình nổi tiếng, nhằm phục vụ cho mục đích thu hút khách du lịch, hoặc đơn giản- nó chỉ là những hiện tượng tự nhiên như mây, sét hòn hoặc bóng thám không chẳng hạn. Mặc dù hiện tượng các vật thể bay lạ đã được rất nhiều người, kể cả các chính khách, các khoa học gia đáng kính quan sát và báo cáo. Rồi người ta còn phát hiện các UFO đã được ghi chép lại từ thời thượng cổ, nhưng lòai người có vẻ không tin đó là những vật thể bay được điều khiển bởi các sinh vật có tư duy, bởi vì nếu chấp nhận điều đó, giới thần quyền sẽ phải xem xét lại nguồn gốc giáo lý của mình, các khoa học gia theo chủ nghĩa thực nghiệm thì khăng khăng phải có chứng minh cụ thể. Và nhìn chung, loài người quá kiêu hãnh về trí thông minh và những thành tựu khoa học đã đạt được của mình đến nỗi không thể chấp nhận một nền khoa học phát triển hơn mình đang tồn tại loanh quanh đâu đó trong vũ trụ.
Vật thể bay không xác định thường gắn liền với Đĩa bay, từ dùng để chỉ những phương tiện bay có hình dạng như chiếc đĩa úp ngược, việc quan sát hoặc thậm chí là gặp gỡ với đĩa bay được kể lại bởi những nhân chứng khắp nơi trên trái đất, chúng đều có những đặc điểm khác thường như gia tốc cực cao, vận tốc lớn mà không một phương tiện bay nào của con người có thể đạt được, ngoài ra còn rất linh hoạt và không gây ra tiếng động, lớn nhỏ có khác nhau chút đỉnh nhưng đều cấu tạo bởi những vật liệu đặc biệt. Đã có phương tiện bay thì phải có người lái, vậy là có "Người ngoài trái đất" hay nói chung là "Sinh vật ngoài hành tinh:Alien". Chưa có ai chứng minh rõ ràng về Alien nhưng trí tưởng tượng phong phú của con người đã vẽ ra rất nhiều kiểu ngừơi ngoài hành tinh khác nhau, nhất là trong các bộ phim có đề tài khoa học viễn tưởng hoặc game on line.
Đặc biệt hơn, trong thời gian một tháng gần đây, các đài báo đủ loại lề đều đồng loạt đăng tin UFO xuất hiện với tần suất dày đặc tại Trung quốc, ngay giữa ban ngày và tại nhiều nơi, có thể chúa đang quan tâm đến anh bạn láng giềng của chúng ta chăng? Nếu đúng vậy chắc nhiều kẻ hí hửng, nhưng nếu anh bạn bên kia đại dương giở trò công nghệ cao gì đó thì chẳng biết thế nào mà lần.

Vấn đề còn đang nằm trong bức màn bí ẩn mà lòai người đang tìm cách giải đáp, ai quan tâm đến dề tài này có thể vào đây để đọc thêm. Còn sau đây là một số video clíp của NASA, mời các bạn xem và đánh giá.

NASA's Alien Anomalies caught on film - A compilation of stunning UFO footage from NASA's archives

UFO CRASH KGB - UFO CRASH RUSSIA


Alien Buildings On The Moon

Chủ Nhật, 18 tháng 7, 2010

Thế giới 100 năm tới có gì lạ?

Cách đây ít lâu Vietnamnet đăng loạt bài giới thiệu sách Giấc mơ Trung Quốc [1], tác giả sách là Lưu Minh Phúc khẳng định trong thế kỷ XXI Trung Quốc sẽ soán ngôi bá chủ thế giới của Mỹ. Mạng này cũng từng có bài giới thiệu cuốn Thế giới vừa nóng, vừa phẳng lại vừa chật chội [2] của Thomas Friedman, một cây bút 3 lần đoạt giải Pulitzer, đưa ra các dự báo đáng sợ về môi trường sống của loài người.


Mới đây Vietnamnet lại có bài viết về cuốn 100 năm tới của George Friedman [3], người sáng lập và là Chủ tịch Công ty Dự báo chiến lược STRATFOR, một think-tank phi chính phủ hàng đầu thế giới từng dự báo chính xác một số sự kiện chiến lược. Friedman là người gốc Do Thái ở Hungary theo gia đình di cư sang Mỹ khi mới 3 tuổi. Người ta thường nói dân Do Thái có trực giác nhạy bén, giỏi khái quát, giàu tưởng tượng, ít sa đà vào các chi tiết dễ gây lạc hướng, dám nghĩ tới những chuyện “trời ơi đất hỡi”. ( Xem tiếp)


Bài đăng trên http://vitinfo.com.vn/LMuctin/Quansu/1/default.htm

Thứ Tư, 16 tháng 6, 2010

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

Báo chí Trung Quốc ca ngợi sức mạnh quân sự Việt Nam

VIT - Tân Hoa Xã đăng tải tin cho rằng Bộ quốc phòng Việt Nam đã nhập khẩu 2 tiểu đoàn tên lửa (16 bệ phóng) đất đối không tầm xa S300PMU1 vào năm 2003.Theo như bình luận của Tân Hoa Xã, thì khả năng phòng không tầm xa của không quân Việt Nam đã được cải thiện đáng kể, nó đã có thể thể hiện được sức mạnh trong tác chiến phòng không tấn công. Nếu như có vấn đề xảy ra, lực lượng phòng không - không quân của Việt Nam có thể triển khai tấn công đến các mục tiêu ở xa trên mặt đất và trên không, trên biển - nhất là khu vực vịnh Bắc Bộ.


Bài báo còn cho biết, gần đây, Trung Quốc cũng đã trang bị 8 tiểu đoàn S300PMU1, tầm bắn 150 km. Tính năng của loại tên lửa S300PMU1 mà Trung Quốc và Việt Nam đang sử dụng có giống nhau hay không? Theo như một nguồn tin từ nước Nga cho biết: Loại tên lửa S300PMU1 mà Trung Quốc sử dụng không được trang bị tính năng tấn công các loại máy bay chiến đấu của Nga.
Việt Nam đã tiến thêm một bước trong việc thúc đẩy kế hoạch nhập khẩu loại tên lửa đất đối không S300PMU2 thậm chí là S400. Tầm bắn của hai loại tên lửa này lần lượt là 200 và 250 km. Do đã trang bị tên lửa S300PMU1 nên không quân Việt Nam được đánh giá là đội quân có sức mạnh lớn nhất khu vực Đông Nam Á.
Tân Hoa Xã nhận định phía Trung Quốc, mặc dù chưa biết chính xác vị trí bố trí của hai tiểu đoàn tên lửa S300 của Việt Nam, nhưng dựa trên phương châm phòng ngự cơ bản của chiến lược quốc phòng và lịch sử tác chiến phòng không truyền thống của Việt Nam thì không khó để nhận ra rằng trọng điểm của hai tiểu đoàn tên lửa này sẽ là bảo vệ các thành phố: Hà Nội, Hải Phòng và Hồ Chí Minh.
Bài viết không quên nhận xét, gần đây, không quân Việt Nam còn đăng công khai những bức ảnh về việc huấn luyện binh lính sử dụng S300PMU1, trên những tấm ảnh đó thể hiện S300PMU1 của Việt Nam sử dụng loại xe vận tải tự hành 5P85SE, bức ảnh trên cũng chứng tỏ rằng không quân Việt Nam đã được trang bị loại ra đa tầm xa 64N6E, có thể cùng một lúc tìm kiếm 300 mục tiêu và theo dõi 100 mục tiêu, cự ly tìm kiếm xa nhất là 300 km. Ngoài ra còn có loại ra đa chiếu xạ 30N6E có thể đồng thời chỉ huy 12 đầu đạn tên lửa tấn công 6 mục tiêu trên không. Không quân Việt Nam còn được trang bị loại ra đa tìm kiếm cao độ 3D loại 96L6E, cự ly thăm dò của loại ra đa này có thể đạt từ 5 – 300 km, nó đã tăng cường thêm sức mạnh thăm dò vùng trời tầm thấp. Chính vì vậy, có thể lắt đặt loại ra đa này lên trên các đài quan sát 40V6M ở độ cao khoảng 20 m thì có thể quét được 100 lượt mục tiêu cùng một lúc. Do đó mà không quân Việt Nam đang gấp rút nhập khẩu loại ra đa này nhằm tăng cường khả năng kiểm soát, thăm dò vùng trời tầm thấp khi mà Việt Nam còn đang thiếu các loại máy báo động trước. Về lý luận mà nói thì loại tên lửa S300PMU1 có khả năng đánh chặn các mục tiêu tên lửa đạn đạo và máy bay tuần tra, nó có thể chặn đường tên lửa đạn đạo trong khoảng cách 5 – 40 km, độ cao chặn đường lớn nhất có thể từ 0, 01 đến 27 km. Tốc độ đánh chặn lớn nhất của tên lửa S300PMU1/2 đối với các mục tiêu trên không là khoảng 2800 m/s.
Tân Hoa Xã cho rằng sức mạnh uy hiếp chính của loại tên lửa S300 chính là ở mức độ thăm dò tầm xa chính xác cao của nó. Trong phạm vi 300 km, một lần nó có thể quét được 300 lượt mục tiêu với độ chính xác cao, nếu như đặt một trạm ra đa 64N6E ở Hải Phòng thì có thể theo dõi hết được mọi hoạt động của khu vực Bắc vịnh Bắc Bộ và phía tây đảo Hải Nam. Tất nhiên, nếu như căn cứ vào tầm bắn 150 km của tên lửa S300PMU1 thì 50% khu vực Vịnh Bắc Bộ sẽ nằm trong tầm bắn của nó.
Phía Trung Quốc hết lời ca ngợi khả năng hoạt động theo dõi và thăm dò của máy bay chống tàu ngầm của không quân Việt Nam. Tính toán một cách chính xác thì có thể thấy rằng khả năng khống chế và theo dõi chiến trường của S300/64N6E của không quân Việt Nam sẽ khiến cho các máy bay, thậm chí thuộc thế hệ 3, của kẻ địch khó lòng xâm phạm vùng trời vùng biển của Việt Nam.
Hòa bình và tôn trọng lẫn nhau là chính sách nhất quán của Việt Nam. Dù Tân Hoa Xã có thật lòng ca ngợi hay không thì khả năng quốc phòng của Việt Nam luôn là một nhân tố góp phần duy trì hòa bình và ổn định khu vực.
Mai Nga (theo xinhua.net)Tin dịch
Nguồn tin: Eastday - Ifeng
( Đây là chuyện con cáo khen con thỏ đây mà. hê hê! )

Thứ Tư, 9 tháng 6, 2010

Cựu bí thư tỉnh uỷ Quảng bình Nguyễn Tư Thoan

"...Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại miền bắc của Mỹ, là người sinh ra và lớn lên ở Nghệ An, nên tên tuổi của Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Quảng Bình Nguyễn Tư Thoan quá gần gũi và quá nổi tiếng với chúng tôi. Mỗi khi đài báo nói về Quảng Bình, nói về những trận đánh phá ác liệt cùng với những chiến công hiển hánh của quân và dân Quảng Bình, chúng tôi thường nghe đến tên tuổi của Nguyễn Tư Thoan. Cũng như hồi đó Nghệ An thường nhắc đến tên tuổi Bí thư Nghệ An Võ Thúc Đồng. Nghe tới tên tuổi các vị thôi là lớp học sinh chúng tôi đã ngưỡng mộ lắm rồi, kính nể lắm rồi.
Thế nhưng cũng thời kỳ đó, chúng tôi nghe thấy một cái tin động trời: Bí thư tỉnh ủy tỉnh Quảng Bình Nguyễn Tư Thoan là một gián điệp, do vậy rất nhiều cuộc hành quân, chuyến hàng vận chuyển quan trọng chở khí tài vào chi viện miền nam đều được Nguyễn Tư Thoan mật báo nên bị không quân Mỹ đánh phá hủy diệt… Nguyễn Tư Thoan bị phát hiện, bị điều chuyển và bị thủ tiêu bí mật.
Thực hư chuyện này thế nào chúng tôi không biết, chỉ được nghe thấy lưu truyền tại Nghệ An trong giai đoạn 1968-1969, là lúc tôi đang học cấp III.
Gần đây, nhà thơ Đỗ Hoàng là người Quảng Bình có nhắc tới Nguyền Tư Thoan, tôi đã đặt hàng anh một bài viết thông tin về nhân vật huyền thoại này? Anh đã kịp thời đáp ứng. Mong rằng những ai sống gần gùi biết ít nhiều về nhân vật huyền thoại Nguyễn Tư Thoan, cung cấp để chúng ta cùng nhớ lại một thời gian khó và hiểm nguy không chỉ đối với cả dân tộc mà cả đối với từng số phận con người…
Ngay bây giờ thời mở cửa dân chủ nhưng những việc trong nội bộ Đảng cộng sản Việt Nam, những người có cấp sắc bình thường trong Đảng còn không biết được, huống gì những người không đảng phái, những người ngoài Đảng. Vừa rồi có ông quan thượng đẵng về vườn nghe thiên hạ đồn thổi nhiều chuyện song chẳng biết đâu là sự thật. Sá gì chuyện Nguyễn Tư Thoan một chính trị gia cấp tỉnh bị hồi hưu cách đây gần nửa thế kỷ!
Nguyễn Tư Thoan làm Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Bình từ những năm 1961 đến năm 1974, hơn 13 năm ròng rã, đi suốt cuộc chiến tranh chống máy bay phá hoại của giặc Mỹ. Một nhiệm kỳ dài so với các đời Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Bình sau này.
Ông ta là một chính trị gia cấp tỉnh thuộc loại giỏi. Phong trào Quảng Bình hai giỏi (sản xuất giỏi, chiến đấu giỏi) do ông phát động đề xướng và đốc chiến thực hành thành công. Ông đã dựng được ngọn cớ nông nghiệp Hợp tác xã Đại Phong đứng đầu miền Bắc thời ấy cũng là một kỳ tích.
Đại hội Đảng bộ tỉnh Quảng Bình lần thứ VI, người ta bầu ông Cổ Kim Thành làm Bí thư, còn ông Thoan được điều ra Hà Nội làm chuyên viên 6 thuộc Bộ Nông nghiệp.
Thời ấy những người dân Quảng Bình nghê đồn đại Nguyễn Tư Thoan làm gián điệp cho Mỹ nguỵ chuồn sâu leo cao để cướp chính quyền bị bắt đi tù rồi.
Đến bây giờ moị người cũng chỉ biết vậy. Ai cũng tin thế là đúng. Bởi vì có những tên luồn sâu leo cao to gấp mấy lần Nguyễn Tư Thoan mà cũng bị hạ bệ, bị đi tù, ông Thoan ăn nhằm gì!
Hồi Báo Dân (Bình Trị Thiên) tôi hay được nghe anh Phan Văn Khuyến , Phó tổng Biên tập báo một thời làm báo Quảng Bình kể về Nguyễn tư Thoan với sự cảm phục. Anh không nói gì về đời tư chỉ kể rằng Nguyễn Tư Thoan đi đầu gương mẫu, không sợ khó khăn, gian khổ, máy bay bắn phá nhưng vẫn cầm đuốc xông lên hàng trước để hàng vạn quần chúng theo sau. Vì báo Đảng gần cận với Bí thư Tỉnh uỷ nên anh Khuyến cũng được nhiều lần nghe Nguyễn Tư Thoan tâm sự. Anh Khuyễn kể: - Ông Thoan nói: - Mình cũng da thịt như mọi người, mình cũng sợ bom đạn, nhưng Bí thư mà sợ bom đạn thì hô hào quần chúng sao được, nhất là những người thuộc cấp. Mình phải lên gân cốt cho họ, nói họ mới nghe, làm họ mới phục!
Trong chiến đấu ông rất gương mẫu, dũng cảm, trong sản xuất ông Thoan cũng rất quyết đoán. Đồng ruộng Quảng Trạch không có nước quanh năm hạn hán, ông dẫn tất cả cán bộ của Ty Thuỷ lợi Quảng Bình lên Rào Nan chọn đoạn sông hẹp nhất ra lệnh đổ đất đá ngăn đập lấy nước tưới ruộng.
Kỹ sư thuỷ lợi, Trưởng Ty Thuỷ lợi xanh mắt mèo không dám can ngăn Bí thư tỉnh uỷ. Tất cả phải tuân lệnh. Thế mà đến hôm nay đập vẫn vững chắc, đồng ruộng Quảng Trạch luôn luôn có nước tưới, dân muôn năm ấm no.
Anh Phan Văn Khuyến đã viết hẳn một bài báo dài in trên báo Văn nghệ trong năm nay (2010) khen ngợi Bí thư Nguyễn Tư Thoan, đề nghị phong thưởng công trạng, lập đền thờ cho ông!
Một lần viết lịch sử giao thông Việt Nam tôi được cử vào viết lịch sử giao thông Quảng Bình. Tôi làm việc với ông Lại Văn Ly nguyên Trưởng ty giao thông Quảng Bình, Phó Chủ tịch tỉnh Quảng Bình trong những năm ông Thoan làm Bí thư Tỉnh uỷ.
Sau công việc rỗi rãi tôi hỏi ông:
- Nguyễn Tư Thoan có phải gián điệp cài cắm leo cao không anh?
Ông Lại Văn Ly trả lời nghiêm túc:
- Không phải anh ạ. Ông ta có thời đi làm cảnh sát (phòng nhì - mật thám) của Pháp. Sau khi Nhật nhảy vào Đông Dương, Pháp thua ông ta đi làm cảnh sát của Nhật. Hai việc này ông ta không khai trong lý lịch.
- Thế là hạ tầng công tác? – Tôi hỏi
- Đúng thế! - Ông Ly trả lời.
- Trong thời gian ông Thoan làm Bí thư có sai phạm gì không? – Tôi tiếp
- Không! Rất quyết đoán, năng động, thông minh nhưng độc đoán , quyền hành nên cấp dưới không thích - Ông Ly cho biết thêm.
Việc phát hiện hai chuyện trên theo dân gian là như thế này.
Một lần ông Nguyễn Tư Thoan ra dự đại hội Đảng, ngồi trên ghế Chủ tịch đoàn. Ở dưới có đại biểu người trong Nam từng bị ông tra tấn, giam cầm thời ông làm mật thám Pháp phát hiện ra. Ông ta liền làm việc với với tổ chức Đảng và biết đúng kể tra tấn ông ta là Nguyễn Tư Thoan (sau đổi ra Tư) đang đương chức Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Bình.
Mới gần đây khi viết hồi ký cho ông Mai Văn Bộ, nguyên cán bộ Uỷ ban Kiêm tra Đảng Trung ương tôi có hỏi chuyện ông Thoan, Ông Bộ cho biết thêm: - Khi ông Thoan ra làm chuyên viên Bộ Nông nghiệp có mấy lần đến gửi khiếu nại lên UBKT Đảng. Ông Bộ thụ lý việc ông Thoan (Ông Bộ thời trước chống Pháp đã làm đến Bí thư huyện uỷ một huyện ở Thanh Hoá) khuyên ông Thoan: - Đảng cho anh về hưu sớm là được rồi, anh vẫn là lão thành Cách mạng. Anh kiện nữa là anh mất sạch. Ông Thoan im lặng ra về.
Ở đời người phò thịnh chứ không ai phò suy. Thời ông Thoan nhiều kẻ xu nịnh, tâng bốc, ngay văn nghệ Quảng Bình nhiều số cũng in thơ ông. Ông gửi bài gì cũng in, viết chưa hay thì có biên tập sửa chữa lại cho đăng. Tôi nhớ ông Thoan có viết: “ Tôi tưởng vần thơ tôi đã cạn/ Tám tháng rồi tôi lại làm thơ/ Để ca ngợi quê hương Quảng Bình mình đẹp lắm/ Đẹp từ mỗi tên làng, tên núi, tên sông”
Con ông lấy gái đẹp đã đành, cháu ông để ý đến cô nào là không một cô gái làng nào từ chối mà còn tình nguyện hiến dâng nữa. Đúng là một người làm quan cả họ được nhờ.
Thời ông đương chức ông về làng Hoa Thuỷ thuộc huyện Lệ Thuỷ quê ông cho xây mộ bố mẹ to đùng, to đoàng gấp nhiều lần cái trụ sở Tỉnh uỷ sơ tán. Ông đề vào bia mộ “Đời đời nhớ ơn công lao cha mẹ”.
Việc ấy dân tình kêu than một thời.
Nhưng khi ông bị nghi là gián điệp và bị cách chức Bí thư Tỉnh uỷ thì sao?
Một lần triển lãm ảnh Bác Hồ vào thăm Quảng Bình, sau khi ông Thoan mất chức, người ta đã cắt ảnh ông đi bên Bác Hồ. Ông đến xem triển lãm thấy vậy ông bỏ về luôn.
Cái nhà ông ở trên Cộn sau khu làm việc của Tỉnh uỷ Quảng Bình những năm chiến tranh chống Mỹ, tôi thấy đúng là căn nhà cấp bốn lợp ngói nâu đã xỉn màu.
Những lần đi ngang qua đó, tôi thấy một ông lão ngồi nhổ cỏ đầu gối qua mép tai, trông rất thê thảm.
Nhiều người chỉ: - Ông Thoan Bí thư Tỉnh uỷ Quảng Bình đó!
Sau đó ông chết không một tiếng tăm.
Đời chính trị nó cũng bạc thật ! ...."
Hà Nội 6 tháng 6 năm 2010
Đỗ Hoàng
(Nguồn: on net)

Mình thấy có nhiều người đọc bài này, cần lưu ý là người đăng chỉ biết dùng bài làm tư liệu, do đó sự thật đến đâu chưa dám chắc. Ông Thoan có con trai học cùng  trường mình, năm 1968 thấy bị mời về nước rồi biến hẳn đến tận bây giờ, chắc do bị ảnh hưởng bởi ông bố. Gần đây, trong dịp ngồi đàm đạo cùng ông bạn làm xếp cục lưu trữ BCA, cậu cho biết tư liệu về NTT như trong bài viết là đúng, ông được nghỉ việc vì tội không thành khẩn khai trong lý lịch Đv, không có chuyện ông làm gián điệp.
Xem thêm:
http://nguyendoanmanh.blogspot.com/2011/03/bi-thu-tinh-uy-quang-binh-thoi-at-lua.html