Trang

Thứ Hai, 22 tháng 3, 2021

CÓ MỘT MÙA HOA GẠO LẠI RƠI

*

Anh kể em nghe về những mùa hoa gạo
và một thời phiêu bạt tuổi thơ
những ngày tháng êm trôi bình thản
lững lờ...
như dòng sông in bóng những mùa hoa gạo đỏ

AO LUA


*
L
ụa Hà đông..nồng nàn môi ấm
anh theo em về..nghe phố đậm hồn quê
lá dâu..nong tằm, tìm mãi làng nghề
lách cách thoi đưa một thời lâu lắm.

HÀ NỘI...ĐÊM


*
Đ
êm Hà nội..
bóng người nghiêng bóng nước
cổ kính tháp rùa..trầm mặc trải thời gian
anh vẫn đi tìm..
suốt kiếp phận lang thang
một dáng Kiều xưa trong lập lòe đêm nguyệt lạnh
Hồn lãng tử..trải vào đêm vô ảnh
dằng dặc niềm mơ và nỗi mộng chập chờn bay
uống cạn men tình..
sao uống mãi không say
mà ngây ngất bởi bóng hình em...những đêm dài Hà nội.

QTĐA



VẠT NẮNG MỀM


*
T
hiếu phụ..ngồi hong tóc bên thành cửa sổ
vạt nắng mềm..buông ánh mắt xa xăm
con bướm vàng chập chờn ngoài sân

HOA VẪN NỞ


*
C
hẳng cần biết..đời còn tình yêu hay không
chỉ cần biết hoa hồng sớm nay vẫn nở
không cần biết sương hay mưa..giăng mờ miền nhớ
ta đi qua vườn..mùa đông lạnh vênh vao.
Dù là tuyết sương..hay gió thét..mưa gào
hồng vẫn nở cho ai biết yêu mùa hoa thắm.
ta vẫn nghe từng lời hoa say đắm
hay cay đắng tình đời trong cánh rũ...tả tơi.
Những nụ hồng vẫn nhú đấy thôi
dưới vòm lá..vươn lên bao mầm sống
chẳng cần biết tình yêu là biển mộng
Hoa thắm nở ngát trời...cho ta lại làm thơ.

QTĐA

NGÀY CUỐI ĐÔNG

*
Đ
ã thấy nắng ửng hồng lối cũ
dường như xuân đang lặng lẽ tìm về
dẫu đâu đó giá băng chưa tan biến
một chút nắng chiều đủ lui bớt tái tê.
Hồ Gươm ơi..sao ta yêu đến thế
từng cơn gió xôn xao lay động gương hồ
cành cây khô không nhớ mùa tàn héo
trầm lặng soi mình bên sóng nước nghiêng xô.
Thật nhẹ thôi..những bước chân..thật nhẹ
đừng làm đau chiếc lá rụng bên hè
ngắm lộc non đang khẽ khàng mở hé
ôi..thật bình an mà dịu dàng thế...một ngày đông.

QTĐA

THĂM MỘ MẸ



*
C
ánh đồng mênh mông gió thổi
u uẩn trời mây xa xa.
Làng quê chìm trong lạnh giá
ta về thăm mộ mẹ già
hoa thì cũng từng ấy đóa
mà lòng thương mẹ bao la.
Gió cả...hương trầm khó cháy
lễ giấy tàn tro bay bay
khói hương thơm mà thật cay
nên thành dòng..nước mắt chảy
thương mẹ..nằm dưới đất dày.
Tết rồi..thì về mẹ nhé
ban thờ..hương khói ngát bay
hương hồn ở nơi vĩnh cửu
độ cho cháu con từng ngày.

QTĐA





HOA BAN



*
M
ỗi năm..cứ đến mùa
anh lại đưa em về Ba đình ngắm hoa Ban nở
chỉ là để nguôi ngoai nỗi nhớ
về một thời..anh sống với rừng xanh.
Có một thời..đất nước chiến tranh
trai thời loạn, hòa mình cùng đồng đội
chiến trường xa..nơi bom gào, đạn xối
lính vẫn thương loài hoa tím bình thường
Mộc mạc thôi..mà da diết..vấn vương
ngày trở lại..trong phồn hoa đô hội
anh vẫn nhớ..một ngày xuân phơi phới
Lính..cùng hoa mừng đón thanh bình
Em thấy không..từng cánh nhỏ rung rinh
như chào đón..như hòa mình vào ngày mới
có niềm vui và an bình chờ đợi
hạnh phúc muôn nơi và bè bạn ta yêu.

QTĐA


CÚC DẠI TANA



*
T
a nghe nói..em là loài cúc dại
từ rất xa..về với đất nước này
ngày đầu năm..gặp em trong quán nhỏ
một chút ngỡ ngàng, và một chút..như say.
Yêu quá dáng em trong nắng sớm dâng đầy
bông cúc nhỏ trắng như loài hoa tuyết.
Em..trên đầu, như tình yêu bất diệt
mà ta muốn tôn thờ trong vĩnh cửu thời gian.
Ta muốn yêu em trong êm ái..nồng nàn
yêu say đắm..ngát hương nồng trinh nữ
tình yêu trắng trong của một đời lữ thứ
gọi tình yêu bằng tiếng thét cô đơn.
Chỉ là hoa thôi..bé nhỏ..dịu hiền
e ấp, kiêu sa mà duyên thầm lộng lẫy
không phấn son..sao ta yêu đến vậy
chợt một lần..gặp giữa phồn hoa.
Có phải em là cúc dại Tana...

QTĐA

ĐÊM CUỐI NĂM


*
Đ
êm cuối năm
đường vắng
lạnh căm
Một mình ta
đi trong sương giăng
đèn đô thị đỏ xanh...nhấp nháy
đi bộ đã thành quen..bỏ không đành vậy
nghe phong rêu mốc thếch tuổi đời.
Hết một năm rồi..sao không hết chơi vơi
lắng trong tim bao yêu thương ngày cũ
thương quê hương chìm trong bão lũ
ôi những phận tật nguyền..héo hắt phố đông.
Dịch bệnh..tai ương..bão tố chất chồng.
trong tâm nguyện...nguyện cầu bình an mãi.
Từng bước chân nghe âm thầm..tê tái
một nỗi lòng..ai hiểu thấu hồn thơ.
chỉ là thơ thôi..là câu chữ dại khờ
ôi..thương nhớ...ôi vật vờ yêu ghét
nào ai biết..là tiếng lòng gào thét
như lời lẽ kẻ tâm thần đi về phía hoang vu
Sao phải giận hờn..sao phải oán thù
sao phải ghét..phải thương..như bóng đêm câm lặng.
sao không thấy sắc xuân tràn ánh nắng
hoa nở bên mình..hương đọng cõi người thơ
Tự dặn mình đấy thôi..chân đã chậm..mắt đã mờ
thì câu chữ..thay mình chắp cánh
bay..bay...bay về khoảng trời vô ảnh
của nhân văn và ý nguyện làm người.
Yêu..ghét..hận thù, chỉ là ảo ảnh mà thôi.

QTĐA..

HƯƠNG CỎ




*
H
à Nội sớm nay không có nắng.
Nhớ gì
mà lòng ta hoang vắng
quán nhỏ cà phê... thêm vị đắng
thơ viết vu vơ..lòng tĩnh lặng
ngai ngái hương thảo nghe hăng hăng
Khúc nhạc tình buồn lời xa vắng
bầu trời thiên thanh mây giăng giăng
cô đơn người về trong tĩnh lặng
nên khúc nhạc lòng
dâng nốt thăng.
hương thảo quanh mình
thêm sâu lắng
Tiếng thơ ai buồn..lòng trĩu nặng
một chút lỡ làng thành đa đoan
ngõ vắng
mình ta...thoảng hương cỏ
không gian chợt đọng một tiếng đàn
buồn..
...mênh mang.

QTĐA

Có một ngày tết lính



*

C
ó một ngày tết lính như thế
giữa chiến hào đâu có đủ vị ngon
lính liên hoan bằng soong thủng..bát mòn
thịt hộp..lương khô cũng tròn ngày lễ lính.
Đơn giản vậy thôi..rồi qua ngày trực chiến
lính mà em..đơn giản đã thành quen
Ơi một thời..lính không biết bon chen
ấm áp tình thân mà qua ngàn trận thắng.
Nhớ thật nhiều là những ngày cay đắng
bom đạn thù câm lặng trước đoàn quân
lính vẫn lạc quan trong gian khó muôn phần
tìm lẽ sống trong cận kề cái chết.
Nhớ..để thêm những ngày quên hết
để sống vui cho cả những ngày tàn
chúc đồng đội khắp mọi miền tổ quốc.
một ngày vui...thêm hạnh phúc, bình an.

QTĐA
photo chiến sỹ pháo binh liên hoan nhân ngày 22- 12 - 1971 tại ct cđc, xiêng khoảng, lào.



XIN TẶNG LẠI CHO ĐỒNG ĐỘI CHƯA VỀ



*
T
ôi đứng đây bên hàng hàng bia mộ
rừng Trường sơn đỏ thắm phượng vào hè
những đóa sen hồng..cùng hương khói tái tê
đồng đội ơi ...hãy yên lòng an nghỉ nhé.
Lời nguyện cầu cất lên bên ngày lễ
của đội ngũ trùng trùng có các anh và tôi
chiến trận đã qua mấy chục năm rồi
mỗi năm đến..lại đau lòng người trở lại.
Những người lính trở về được nước nhà ưu ái
tặng những chiếc huân chương..chưa đeo được một lần
chỉ vì lòng còn một chút phân vân
đồng đội đã hy sinh đâu có đeo được nữa.
Xin tặng lại nhé..cho những người trong đạn lửa
hiến dâng thân mình cho đất nước bình yên
chỉ là chút hương lòng với đồng đội mọi miền
Xin an lòng phiêu du nơi tiên giới.

QTĐA 22- 12- 2020

THẢNH THƠI


*
T
hảnh thơi ngồi viết nhạc
ý thơ dâng đầy vơi
ngoài trời tia nắng ấm
viếng thăm nơi ta ngồi
cầm lấy cây đàn nhỏ
từng tưng lấy đôi lời
đắc í mắt cười tít
mà lòng buồn khôn nguôi..
Tự dưng buồn đấy thôi
chẳng ai bắt mình cả
đời như hoa như lá
ong bướm thường lại qua
câu thơ thì lơi lả
nên buồn cho đời hoa.
Từng nốt nhạc phi ra
bổng trầm tiếng guitar
mà tai mình như điếc
chắc là tại đã già
tay chân cứng như đá
cứ nhìn cổ thì biết
nhìn đuôi mắt thì biết
da nhăn như bánh đa

Có một bài thơ tình
giống như lời tình ca
tự hẹn rằng phổ nhạc
chẳng biết để làm gì
nhưng thích thì cứ thử
cây đàn nhỏ ư ử
viết mãi chẳng thành dòng
Thôi..đành ngắm hoa vậy
cúc Họa mi nở đấy
bên ta..như nỗi lòng
bình yên mà vui sống
Bên "người tình mùa Đông."

QTĐA


GẶP LẠI TUỔI THƠ



*
S
au lưng là cả tuổi thơ
sau lưng có những giấc mơ không thành
tò he đo đỏ xanh xanh
có con tu huýt chạy quanh lưng đồi

Sớm nay gặp tuổi thơ tôi
làng quê có áng mây trôi trên đồng
tuổi " thần tiên" chạy lông nhông
đồ chơi không có..chạy rông giữa đời
đất quê nhào nặn đem phơi
đây là chim..cá, đây thời ngựa, xe
đây con tu huýt gọi hè
này quân..này tướng này dê này bò.
Hôm nay...đứng lại ven hồ
bâng khuâng một chút tuổi thơ...tràn về
say say..một thoáng hương quê
mà sao thương thế ...đến mê mải lòng.

QTĐA


NỖI NHỚ LẮNG SÂU



" Đường Cổ ngư xưa, chầm chậm bước ta về"


*
S
ớm Tây hồ đi trong cơn mê
lãng bãng sương..bập bềnh tia nắng mới
chấp chới cuối trời...cánh chim buồn vời vợi
lẻ loi bay trong mây tím mờ xa.

Tây hồ..tây hồ, ai qua
ai qua
mà không nhớ...không thương miền xưa cũ
nón lá nghiêng che..tóc mềm vai thiếu nữ
liễu rủ gầy..dáng thiếu phụ buồn mơ.
Sớm Tây hồ..vương một ý thơ
ngàn năm vẫn một bóng chùa Trấn vũ
vẫn mãi một mùa sen..vì ai mà kết nụ
cho sớm ta về...nỗi nhớ mãi lắng sâu.

QTĐA


HỌA MI CUỐI MÙA



*

H
ôm nay đi qua phố
gặp Họa mi cuối mùa
e ấp từng cánh nhỏ
nở...cho người tình xưa.
Gió chiều nhẹ đong đưa
cho hồn anh bối rối
người qua..không đành vội
chợt yêu..hoa cuối mùa.
Cánh em..như làn mi
chớp nhẹ..vào vô thức
mà anh thấy rất thực
mắt nào...thương thật thương
Người ta nói..vô thường
tình yêu là hư ảo
anh không nghĩ thế đâu
EM thật như gió bão
rung tình anh..chênh chao.

QTĐA



HÀ NỘI ...


*
....H
à nội ơi
sao ta mãi vấn vương
những hoài niệm về người lâu đến thế
như Hồ Gươm một ngày không thể
vắng mây trời bay tô thắm mặt gương trong.

Chiều nay nghe nhè nhẹ gió sông Hồng
bầu trời xanh trong trên dáng cây cầu cũ.
em gái nhỏ nâng lên ly trà sữa
mong an bình mãi nhé Hà nội ơi.

QTĐA



TRẦM TƯ



*
T
rời đã chiều
hoàng hôn buông màu tím
sao không về...còn bịn rịn điều chi

mặt gương hồ như lắng tiếng thầm thì
người đi...người đi có nghe tiếng gió chiều gọi nhớ
một ngày xa...có ai đi ngang phố
mắt tím buồn..nghiêng cả nước hồ Gươm
đổ vào tim ta thành giọt vô thường
lặng lẽ...mà bỗng thành bão tố.

QTĐA


CỎ TÍM






*
D
ừng chân..đứng giữa miền cỏ tím
xao xác gió lay cánh lá mềm
cỏ hiền...nên cỏ buông bông tím
rủ xuống cho đời thêm bình yên.
Cỏ biết yêu không..sao biết được
chỉ thấy trong chiều..cỏ dịu êm
người ta xanh lắm..em thì tím
nên đã gặp rồi..lại nhớ thêm
Là cỏ đấy thôi..thật êm đềm
dịu dàng như dáng em gái nhỏ
bâng khuâng..bình dị..đến thật duyên
vì thế..nên mãi ta còn nhớ
vẫn mãi còn thương..chẳng thể quên.

QTĐA


NGỦ NGON NHÉ





*

M
ỗi ngày qua
khi hoàng hôn gọi màn đêm trở lại
anh thường gửi về em lời chúc ngủ ngon.
Dẫu vẫn biết năm tháng héo mòn
mùa thay mùa...cháy lòng em khắc khoải.
âm thầm..từng nỗi buồn còn mãi
qua tháng ngày...vò xé trái tim em.
Những vết cắt..từng đêm từng đêm
nhức nhối mỗi dòng thơ ướt đầm mạng ảo.
những khuôn mặt cười tươi
trong đỏ xanh váy áo
chẳng che khuất nổi mối u sầu
vướng víu nỗi lòng sâu.
Ngủ ngon nhé em
với những giấc mơ huyền hoặc tình đầu
quên đi thôi những tháng ngày giông bão
những người tình giờ đã thay mầu áo
chỉ còn mình em
ôm trọn mối tơ vương.
Ôi cuộc đời...nào anh hùng khanh tướng
còn lại gì..ngày cát bụi phù du
Ngủ đi em
có một lời ru
ai hát thế
bài không tên cuối:
"...mưa bên chồng có làm em khóc,
có làm em nhớ những khi mình mặn nồng...."

Hà nội đêm nay đón gió mùa đông.

QTĐA


TỰ SỰ






*
B
uông bỏ những niềm đau
Ta bỏ lại phía sau những vết cứa làm con tim rạn vỡ
bỏ lại thôi...những ân tình duyên nợ
những ngậm ngùi..thương nhớ chẳng phôi phai.
ta bỏ đi...những tháng năm dài
bầu trời rộng chỉ có ngàn mây thắm..
bay bay bay trong yêu thương sâu thẳm
một bóng hình
say đắm
lỡ vương mang.

Bỏ lại phía sau khắc khoải những cung đàn
khúc trầm tưởng ẩn sâu trong hoài niệm
muốn quên cả một trời yêu mơ luyến
những tinh tú thăng hoa kết nụ vườn đời
muốn bỏ quên đi..những năm tháng nổi trôi
bước thấp bước cao chập chờn vào cõi mộng
mơ với thơ và sống cùng muôn sóng
dập vùi ..đáy biển nhân gian.

Ừ là thế thôi..những trăn trở muộn màng
muốn bỏ..muốn quên đâu dễ dàng đến thế
ta có một trái tim không mang vòng nguyệt quế
chỉ có màu máu tươi và nhịp đập nồng nàn
Và cứ mãi chòng chành vào mỗi độ đông sang
như chiếc lá trôi hoài trên dòng vô định.

QTĐA

 

HOÀI CỔ



*
Ngỡ như quay lại ngày xưa
đông về...phố vắng..đường lưa thưa người
hàng quà, hàng bánh, hàng xôi
tiếng rao rất khẽ...mà rồi nhớ lâu.
ngỡ như em mắt bồ câu
khăn san thoảng gió..nghiêng đầu..tóc bay
người đi trong sớm heo may
bóng hồ lồng với bóng mây êm đềm.
Bên kia..người ngựa đua chen
bên này...ta gặp dáng quen ngày nào
trốn về ký ức xôn xao
có chiếc xe cổ chen vào tuổi thơ.
Chỉ là nhớ lại ngày xưa
Hà thành ơi...mấy cho vừa nhớ...quên.
QTĐA








BÌNH AN NHÉ..CUỘC ĐỜI




*
C
him hót dưới vườn..chợt tỉnh giấc.
thu muộn..nắng vờn bụi tầm xuân
gió hát bên mình lời êm ái
ngày mới đến rồi hỡi tình quân.
Giật mình tỉnh giấc..ngó lên lịch
mới hay tuổi mới cộng cho đời
ừ nhỉ...thì ra ngày sinh nhật
thì cũng tằng tằng...cũng thế thôi.
Ừ nhỉ...thế là quá bảy mươi
nhân sinh thất thập hiếm trong đời
ngó xem...chẳng thấy gì thay đổi
lưng vẫn chưa còng..còn tí hơi
Ta vẫn còn thơ..vẫn chơi vơi
với mây..với gió..với những lời
yêu thương cuộc sống yêu sông núi
yêu lũ em thơ biết đùa chơi.
Và ta yêu lắm tâm hồn đẹp
trọn tấm chân tình với nhân sinh
yêu người..yêu cả muôn trùng sóng
buồn thương chảy mãi những cuộc tình.
Ngoài kia...nắng đã loang khắp phố
dậy thôi..đời vẫn đẹp tuyệt vời
chúc cho bè bạn thêm ngày mới
bình an ...tươi đẹp những cuộc đời.

QTĐA

XIN HÃY BÌNH AN


*
Lời ca này anh viết tặng riêng em
Dịu êm như lời thơ....như ánh nắng ban mai mát lành
nồng nàn như lời ru..ru thêm ngày xanh
cho thương nhớ như sóng xô triền miên
Từng lời ca ru em bình yên
em như cánh chim bay cuối trời
anh vẫn mãi..như bão giông biển khơi
Người ơi...người ơi
thương yêu nhé dẫu xa cách vời
khúc ca tình chiều buông chơi vơi
mang nỗi nhớ chỉ riêng mình thôi
Người ơi..người ơi
đừng như cánh chim kia rã rời
con tim buồn như chiều mây trôi
Xin an bình...
Xin an bình cho người em tôi...

QTĐA photo chém gió..chả liên quan

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2021

em chở mùa hoa của tôi đi đâu...

*
Những giọt nắng rơi qua chiều hạ
em chở mùa hoa của tôi đi đâu...
Mùa sen cũ đã qua từ lâu
vòng bánh xe quay gọi hoàng hôn tháng sáu
ta đưa nhau về ..hương sen lắng sâu.

Em chở tình yêu của tôi đi đâu
Nếu biết....thì đã không còn nỗi nhớ.
và thơ
cũng chẳng còn than thở
để những mùa hoa dang dở...lời thương.
 
QTĐA

Thu chưa tới

*
Không thể nghĩ rằng mùa Thu chưa tới
bởi đâu đây nắng vẫn chói chang hè
vẫn quanh mình rền rĩ những tiếng ve
Ta lạc bước vào một miền xa vắng.

Âm vang mãi trong hoàng hôn tĩnh lặng
cứ ngỡ mình như Từ Thức gặp tiên.
Động hoa vàng êm ái một cõi thiền
Duyên kỳ ngộ ...phút giây như giấc mộng.
Hoa vẫn vàng quanh mình không phai bóng
Chỉ cổ tích xưa phai nhạt giữa đời thường
Ai biết nữa ...người xưa mơ mộng thế
để chiều nay ta cũng chót vấn vương.
 
QTĐA

TRÁI TIM BÊN PHẢI


*
Trái tim em
trái tim chân tình,
đầy xúc cảm...nhịp buông nồng nàn hạ.

Anh lắng nghe...con tim mình hối hả
tiếng buồn vui đập mạnh giữa vô thường.
Chân trời nào kín đặc những tơ vương
ngày hè nắng lắng sâu tình mộng.
Có trái tim bên phải
dịu dàng trao êm êm tiếng sóng
vào tâm tư người ở cuối chân trời.
Anh bồi hồi lắng nghe tiếng chiều rơi
trời Hà nội nghiêng nghiêng mây phai nắng
thương em gái có con tim sâu nặng
vẹn nghĩa tình...phải trái trọn yêu thương.
Trái tim em
giữa thế giới vô thường
cho anh muốn được vòng tay ôm níu lại.
Một thoáng lặng im
còn phần tim bên trái
hiện hữu bên đời...chen giữa đam mê!
Con đường chiều
nắng tắt, đường về
sương trắng bạc phủ mờ lối mộng.
 
QTĐA 2015

mùa Bằng lăng nở

*
Không biết vì sao hoa tím thế
giữa biếc lá xanh...ngan ngát rực đường về.
Em níu tháng năm cho chiều hạ
hay giữ hồn ta trong đam mê.

Cứ mãi nhớ về mùa Bằng lăng nở
lắng một ý thơ đẫm hương tình
sao em đành mãi là sắc tím
để khách đa tình...cứ rung rinh.
 
QTĐA

MẸ


*
Những tháng ngày xưa ấy
Mẹ đã sống giữa đời
bao dung mà lận đận
một kiếp người...mẹ ơi.

Mẹ như dòng sông trôi
mặc tình người trong đục
mẹ đem làn nước mát
tưới cho những cây đời
Một đời mẹ chơi vơi
mẹ quên thời đen bạc
Mẹ làm con chim hát
những lời ca yêu thương.
Tất cả là vô thường
không còn gì sân hận
tình yêu thương vô tận
Mẹ dành cho cháu con.
Ôi..những Mẹ Việt nam
Xin ngàn lần viết mãi
Lời thơ tôn vinh người
Mẹ là mặt trời sáng
Đường con đi...mẹ ơi.
 
QTĐA

TÌM LẠI BÌNH YÊN.


*
Ai trả lại cho tôi bình yên
đừng nữa nhé...những khi lòng xao xuyến
một giọt sương rơi, cỏ non tơ ẩn hiện
long lanh.. một sớm Hạ dịu êm.

ơi những xuyến xao ngày nắng mới lên
cứ rung mãi sợi tơ trời mỏng mảnh
có những nụ hoa vàng nở giữa cỏ lan xanh
thật đấy chứ...sao cứ ngỡ chỉ là ảo ảnh.
trả lại cho ta những ngày tháng an lành
bình thản an nhiên giữa cỏ hoa muôn ngàn lối
phía hồn thơ là bầu trời vời vợi
ấm áp ngôn từ trong sáng mỗi sớm mai
Khi những lời thơ kia quấn quýt suốt đêm dài
bình minh ửng hồng cho lòng khắc khoải
khi có những nỗi đau không thể nói bằng lời
xin nhường lại cho hồn thơ bay cao mãi.
Bay lên nhé... tìm chút bình yên còn lại
những lời thơ ân tình còn mãi giữa nhân gian.
 
QTĐA

Hạ về.

*
Tháng năm
Hạ về...
trời se se lạnh
Thoáng như hư ảnh
...cõi thiền tĩnh yên.

Thả mình trong chốn mơ tiên...
hoàng hôn mưa rớt ướt miền cỏ hoa
Sao tháng năm biết người vẫn xa
mà mưa thế
nhạt nhòa kỷ niệm.
Tháng năm nhé...thôi xin đừng lưu luyến
trả lại người xưa cho ký ức phôi pha
trả lại ta
những kỷ niệm mặn mà
...để còn mãi một thời phong nhã cũ
để còn mãi là tùng bách thụ
đứng giữa trời vi vút với phong sương.
 
QTĐA

Biển xanh lắm,

*
Biển xanh lắm, từ hồng hoang đã thế.
vẫn dào dạt trào dâng từ thuở nguyên sơ
mãi ngàn năm sóng kiên nhẫn xô bờ
như mải miết trải yêu thương bởi dữ dằn bão tố.

Ngày ấy trở về bên đại dương sóng vỗ
ngỡ như mình vẫn hừng hực con tim
Đất nước quê hương...yêu lắm những dáng hình
biển đảo thân thương trong tim người chiến sỹ.
Vẹn nguyên trong ta như chiều dài vạn lý
những yêu thương với biển đảo quê nhà
Người lính già ngồi nhớ biển xa
Thương sóng mãi vỗ về bờ cát trắng.
 
QTĐA

Người lính già

*
Người lính già đứng trước cổng chùa
Tôi " chào đồng chí"
và anh hô:" vì nhân dân phục vụ"
dường như môi có điệu cười hé nụ
...bàn tay giơ lên chào...như lính cũ gặp nhau

Tôi nhìn anh..thoáng một nỗi đau
Người lính ấy đã không còn tỉnh táo
Chốn linh thiêng...người ta cầu cơm áo
Anh ngẩn ngơ nhìn..mãi nụ cười ngu ngơ
Mãi ánh nhìn về phía vu vơ
Nơi chân trời ngổn ngang khói lửa
nơi bạn anh chẳng bao giờ về nữa
Hồn linh lất phất rừng già
Đất nước thanh bình...cuộc chiến đã lùi xa
Vẫn còn đó... những chiến binh tay vu vơ nhặt lá
tôi cũng muốn như anh...thật thật...và giả giả
Để khỏi nhìn chúng phá đến tan hoang.
Để khỏi nhìn lũ quan lại tham tàn
tìm phú quý vinh hoa trên máu xương chiến sỹ.

GÓC PHỐ BẰNG LĂNG


*
"Bằng lăng ơi! Em cánh mềm như lụa
Dâng cho đời hết cả những yêu thương..."qtda

Lại một mùa hoa...nở tím những con đường
trời thành phố biếc màu yêu thương cũ.
Hạ trắng nồng nàn với sắc hoa quyến rũ
xao xuyến hôm nay ta tìm lại giấc mơ xưa.
Nón trắng em về...góc phố chiều mưa
bước chân mềm...xô nghiêng thềm hoa rụng
tan trường...tan trường, mình anh vẫn đứng
bóng em nhòa trong tán lá Bằng lăng.
ngắm cánh hoa rơi trong gió... buâng khuâng
em nghiêng dáng...nâng niu nhành hoa rụng
ánh mắt buồn...thả hồn về xa lắm
Những rung động đầu đời...lặng lẽ...xa xăm
Anh lại về góc phố tím Bằng lăng
tìm lại bóng người xưa... đường chiều hoa nhạt nắng.
Trong kí ức dáng em về...thầm lặng
trong mầu tím ân tình ...để thương nhớ chẳng phôi phai.
 
QTĐA

Một đời thơ...viết mãi tiếng tơ lòng

*
Có những lúc thấy mình già nua và tâm hồn mỏi mệt.
Những vần thơ ấp ủ trong tim không viết nổi thành lời
Có những câu chuyện tình dài mãi...không thôi
Lặng lẽ...mà đớn đau như cuộc đời sóng gió.

Có những bản tình ca viết từ thời hoa đỏ
Dằng dặc thời gian không thể xóa nhòa
Mãi trong tim mình... yêu lắm những mùa hoa
Ta bất lực bởi ý thơ dường đã cạn.
Ta bất lực...đời trôi theo ngày tháng
Một đời thơ...viết mãi tiếng tơ lòng
Bỗng một ngày...trơ trọi giữa hư không
tiếc...ngôn từ chẳng thể nào cho đủ.
Biết bao giờ...trở về ngày xưa cũ
Thơ...và yêu ...như lũ xoáy trào.
 
QTĐA

tháng tư sẽ qua

*
Chắc rồi tháng tư sẽ qua
Ta cắm nốt những bông hoa loa kèn cuối vụ
em vẫn trắng ngần...ấp e hé nụ
thư phòng...hương tỏa dịu êm

Ngắm nhìn từng đài hoa e thẹn trong đêm
bông trắng nhỏ cúi đầu bên lá biếc
lời thì thầm rằng không phải ai cũng biết
khiêm tốn...đoan trang..nhưng em đẹp nhất vườn nhà.
 
QTĐA

CÁI ROI CỦA MẸ


*
"Mẹ ơi...con đã già rồi
Con ngồi nhớ mẹ...nhớ ngôi nhà xưa..."

Con ngồi nhớ mẹ ngày mưa
Mẹ ơi..nhớ mấy cho vừa... tuổi thơ
mẹ già dầu dãi nắng trưa
Gánh gồng hôm sớm...đò đưa...chợ chiều.
Thương con mẹ phải liêu xiêu
dáng gầy bóng đổ nắng thiêu mặc lòng.
Con thơ chạy đuổi cơn giông
Con làm cỏ dại trên đồng mọc hoang.
Trẻ con phá xóm ...phá làng
Cái roi của mẹ...đôi hàng lệ rơi.
Con đi ..đã lớn thành người
Mỗi khi nhớ lại...mẹ ơi..thương nhiều
Cái roi của mẹ thân yêu
giơ lên cao lắm...nhẹ hều thân con
Nhớ sao...mỗi bận bị đòn
thương con mẹ khóc.. mẹ còn đớn đau
Cuộc đời trăm nỗi bể dâu
Nhớ roi của mẹ...bạc đầu còn thương.
 
QTĐA

tình khúc thiên thu.

*
Nếu không phải mùa xuân
sao hoa cỏ bên mình có thể xanh đến thế.
Nếu lòng còn tơ vương hoa lệ
tâm sao an giữa bề bộn tình đời.

Bỗng một chiều với mây gió chơi vơi
Lòng tĩnh tại với hoa vàng lá biếc
ta lại gặp mình bước chân đi mải miết
đường phiêu du lấp lánh ánh mặt trời.
Tháng tư về.. có nỗi nhớ đầy vơi
và vẫn thế ...rạng ngời trong ánh mắt
Luôn bên ta...khúc ca tình dìu dặt
hát giữa cuộc đời 
tình khúc thiên thu.
 
QTĐA

dẫu chỉ là kỳ ngộ

*
Hoàng hôn xanh mầu lá
quanh mình hoa tím vương
lạc bước qua vườn hạ
Vô tình hay...mãi thương.

Chỉ biết lòng tĩnh lắm
dẫu một lần qua đường.
dẫu chỉ là kỳ ngộ
ngàn năm còn tơ vương.
 
QTĐA

thương hoài...một mùa Hoàng yến nở

*
Sao cứ mãi thương hoài...một mùa Hoàng yến nở
từ dạo ấy... người đi mãi không về
sóng hồ Gươm muôn chiều vẫn thế
ôm bóng mây trời để dấu hết đam mê.

 
anh đã cố quên...và anh không thể
mắt lá xôn xao và gió rì rào
rất nhẹ thôi tiếng búp non cựa mình tỉnh giấc
từng bước chân em trong nắng ...chênh chao.
Vẫn thế thôi...mùa Hoàng yến năm nào cũng nở
thả những bông hoa vàng ruộm bên hồ
chỉ có chiếc cầu xưa vẫn hằn sâu vết nhớ
để hôm nay ...trăn trở mãi lời thơ.

QTĐA

CHIẾC NẠNG VÀ NHỮNG BÔNG HOA LOA KÈN


*
Chẳng có gì giống nhau
giữa chiếc nạng và những bông hoa Loa kèn trắng muốt
đang nhẹ nhàng tỏa lan một mùi hương dịu ngọt
đâu đây...những nốt nhạc tình thánh thót
Chỉ mình ta ôm chiếc nạng...buồn tênh.

Chẳng có gì giống nhau giữa chiếc nạng lênh khênh
với những bông Loa kèn dịu dàng đua nở
Chúng bên ta để nhẹ nhàng nhắc nhở
Rằng nỗi đau và thương nhớ...rất gần.
 
QTĐA

Đời yêu ơi...sao lại phải bận lòng

*

Lắng nghe 
hạt nắng mai rơi qua tháng tư
âm thầm như bước chân người qua phố
xao xác ngoài kia...hàng cây lá đổ
giọt cà phê tí tách....tiếng hạ về.

Giữa xôn xao ...ta thấy bình yên thế
Đời yêu ơi...sao lại phải bận lòng
thương..gét..hận làm gì cho mỏi mệt
Sao không trả mình về với an định mênh mông....
 
Chợt thấy mình thanh thoát giữa hư không
hồn tươi mát bay về miền thơ mộng
Giấc mơ xưa trôi giữa muôn trùng sóng
Dạt dào triều dâng 
mà lặng lẽ những yêu thương.
 
QTĐA

PHỐ XƯA


*
Ngày xưa đó...qua những căn nhà vắng
thánh thót đâu đây...bản dạ khúc êm đềm
từng giai điệu của Schuber lắng trong màn đêm
theo hồn nhỏ bay lên bầu trời xa thẳm.

Ta nhớ mãi ...những ân tình đằm thắm
những lứa đôi...bên nhau... tĩnh lặng
nghe tiếng lá rơi chạm mặt phố...thu về.
 
con phố thân quen dường như dài ghê
nắng đổ tuổi thơ..hồng gót chân con trẻ
ngày hai buổi đến trường... sao mà nhớ thế
để hôm nay...ký ức lại tràn về.
 
Con phố xưa quạnh vắng ven đê
ngày trở lại chỉ còn là kỷ niệm
gió từ sông Hồng gọi về niềm lưu luyến
ngày xưa ơi ...cho đến bao giờ

gặp lại phố mình còn đọng những ước mơ.
 
QTĐA

KHUNG TRỜI XƯA YÊU THƯƠNG


*
Có những đêm không ngủ
ta một mình lang thang.

Ngõ vắng không người đi
sương rơi đọng lá bàng
bồi hồi bước phiêu du
tìm về bên phố cũ
Gốc cây cơm nguội nào
thuở ấu thơ chong đèn
đổ dế đi tìm ve.
chạy suốt một triền đê.
 
Đi trong đêm mùa hè
nghe gió mùa thu sang
căn gác xép nhà ai
chao nghiêng ngọn đèn vàng
làn sương đêm dần buông
giăng mờ ô cửa sổ
vọng một cung tơ đồng
bay mãi vào hư không.
 
Đêm đã khuya lắm rồi
hồ Gươm sương chưa tan
có tiếng ru à ơi !
nghe nặng gánh nhân gian
Tiếng khóc của bé thơ
đau đường đời trăm ngả.
Tiếng rao đêm khê nồng
nhọc nhằn phận tha phương.
Có bóng ai bên đường
dường như là chia xa
Tiếng còi tầu ngoài ga
xao lòng kẻ xa nhà
háo hức người ra đi
buồn lòng người ở lại
một sân ga vô tình
một đời người phiêu linh.
 
Hà Nội ơi ! Hà nội
nhớ mãi tuổi thơ tôi
còn mãi tình yêu tôi.
Chỉ có tình yêu thôi
tình yêu là bất tử
Chỉ có anh và em
ngày mai hoa lại nở
Mình sẽ đưa nhau về
khung trời xưa yêu thương.
 
QTĐA

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2021

VỀ QUÊ

*
Đứng lại nơi đây..mảnh đất cằn sỏi đá
góc vườn hoang cỏ dại mọc quanh mình
sao bồi hồi..lắng nghe tiếng con tim
thổn thức tiếng cha ông ngàn đời trăn trở.
Quê mình đó..một lần về để nhớ
tận đáy lòng còn mãi một tiếng quê
nhà cửa ông cha vườn tược bộn bề
thế cuộc thăng trầm thành vườn hoang nhà khác.
Cha già trở về sau một thời lưu lạc
chỉ cho cháu con vườn ruộng đã hoang tàn
ngậm ngùi nhớ về một thời trận mạc
dòng họ bao đời..thất tán khắp thế gian.
Thương quê tôi...đôi bờ sông Gianh
một thuở phân tranh máu sông xương núi
Ôi quê tôi..một thời gió bụi
Xin cầu mong cho Người được mãi mãi bình an.
QTĐA

nửa thế kỷ qua..cho một lần về
để tâm hồn vương vấn mãi tình quê

NGÀY GẶP EM

*
Anh gặp em một ngày nắng ấm
gió sớm mơn man khẽ chạm mặt hồ
chùm hoàng yến nở vàng hè phố
chênh chao một chiếc lá khô.
chiếc lá mãi rơi..rơi trong giấc mơ
như thì thầm một niềm thương nhớ
phố cổ nhẹ nhàng bước chân người thơ
để không quên một ngày gặp gỡ
mình bước về phía nhau trong nắng vàng mơ
nhành hoàng yến chiều nay thẫn thờ
hoa chưa nở chờ em trở lại
phố vẫn đợi mà em đi mãi
rủ lá buồn..chùm hoàng yến ngẩn ngơ

QTĐA

KHAO KHÁT

*

Tiếng lòng...như khúc nhạc
ta nghe ai hát lên bằng êm dịu lời thơ

Khát khao... như lửa cháy
khao khát như băng giá...khát khao như chiều hạ
ước một cơn mưa cho đồng hoang tươi xanh.
Đợi chờ ...khát khao...dẫu là mong manh
một nụ hoa hàm tiếu...tìm mùa xuân trong Hạ trắng bơ vơ.
Ôi khao khát
về những giấc mơ
xây hạnh phúc trong lâu đài mây trắng.
Ta nghe tiếng thơ người trong đêm trường vắng lặng
Những lời buồn buốt nhói tận tâm can.
Sao nỡ đành
làm con sáo sang ngang
Chiều vàng nắng chập chờn bên sông vắng
Ai biết rằng
mưa chiều cũng đắng
những khát khao
tan chảy trái tim người.

QTĐA

GẶP LẠI HOA BAN



*

Chỉ là để nhớ những ngày đã xa.
áo trận bạc mầu cài hoa Ban trắng
năm tháng ấy..ta đi trong thầm lặng
những ý thơ đan chéo giữa bom thù.
Hôm nay về..dừng lại bước phiêu du
một sớm bình yên thấy yêu thương thêm mãi
những loài hoa của một thời hoang dại
giữa đại ngàn..còn mãi dáng tươi xinh.
Hoa như em...vĩnh viễn một bóng hình
mộc mạc..đơn sơ mà thắm tình biết mấy
ta bên em...ý thơ như thức dậy
một ngày nắng chan hòa..gọi đến những yêu thương.
QTĐA

CHỢT NHỚ

*
Đời là thế..hết mưa rồi lại nắng
giận rồi thương..yêu gét cũng thất thường.
trời thành phố còn vương mầu mây trắng
nắng trên đầu..nhưng hoa nở dưới chân ta.

Phía bên kia có cành phượng la đà
con ve cũ rỉ rên bài ca cũ
ta đi tìm gì đây ... trong mùa sen hé nụ
chỉ thấy bóng mây chiều héo rũ sắc hoa xưa.
Một chút nhớ thôi...khi kỷ niệm đong đưa
trong tán lá bằng lăng tím sắc mầu hoài niệm
để cuộc đời mãi âm thầm lưu luyến
và nụ cười vẫn mãi nở trên môi.

QTĐA