Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

TIẾNG HẠ VỀ

*
Đ
ã nghe tiếng hạ về
Râm ran cành phượng vĩ
đã nghe tiếng thầm thì
với biết bao tình ý..
gió nói lời biệt ly.

Thứ Bảy, 12 tháng 5, 2018

KHẮC KHOẢI

*
C
hiều phố buồn... lãng đãng mây trôi.
mình ta ngồi..... đếm lá bay hè phố
tí tách rơi rơi... ly cà phê thả từng giọt nhỏ
như kỷ niệm tràn về từ ký ức xa xôi .

Có những lời thơ xé nát trái tim tôi
kìa là những yêu thương đẫm hương nồng dịu ngọt
Thoảng trong gió lửng lơ câu hát
rằng yêu nhau " ai cởi.... áo qua cầu..."

Có ai đi về phía cuối mùa Ngâu
cho ta gửi thêm cơn mưa sầu tầm tã
Cho những giọt thơ buồn trở thành xa lạ
và tiếng lòng ai thôi khắc khoải nỗi biệt ly!

Tiếng hạ về... có ai hát ngoài kia
nghe khắc khoải 

cuối trời câu thương nhớ.


Thứ Năm, 3 tháng 5, 2018

XAO XUYẾN

*
Xao xuyến một lần trở lại phố quen
Tiếng vọng ngoài ga
con tầu vội vã
xập xình xập xình 
lao về khắp ngả
Đưa những chia ly 
gặp những tương phùng.

 Xao xuyến một chiều lặng ngắm hoàng hôn
 ngơ ngác cánh chim chập chờn lẻ bóng
cô đơn đường về
chập chùng muôn sóng

mờ lối đêm buông ngơ ngác bay về.

Xao xuyến phố buồn 

chạy dọc con đê
Hoa gạo mùa hè 
rụng vào kí ức
Xao xuyến Bằng lăng tím đời mơ thực
nơi hồn thơ ta 
vương mãi tình em..

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2018

DUYÊN DÁNG

*
E
m tôi mặc áo lụa mềm
Chiều phai sắc nắng, êm đềm gió đưa
bay bay tà áo, duyên chưa..
Tóc mây thả xuống đong đưa ánh nhìn
Áo em tím cả đường tình
người đi ngoái lại sao đành ngó lơ
Duyên dáng thế, hỡi người thơ
nụ cười bẽn lẽn, môi hờ hững tươi
Dáng đi cũng chết anh rồi
Đôi chân uyển chuyển, dáng ngồi cũng xinh
Con tim bỗng thấy rung rinh
Chỉ vì duyên dáng của mình..... người ơi...

GẠO ĐỎ

Qua Tết. Xuân như gái mười lăm, bẽn lẽn thập thò bên chái nhà liếc nhìn zai lực điền. Cữ này còn chút se lạnh làm ký ức trỗi dậy, nhớ về một thời muốn quên chẳng được. 
      Gần nửa thế kỷ rồi, cứ đến Tết lại nhớ, đúng dịp này đây, chiến dịch 139 giải phóng Cánh đồng chum Xiengkhuang đã đi dần vào hồi kết, gần như toàn bộ địa bàn chiến lược này được giải phóng. Chỉ còn căn cứ Buomlong của lực lượng đặc biệt Vàng pao vẫn - nói theo cách của ta - ngạo nghễ nằm án ngữ giữa vùng giải phóng, như một cái gai nhọn găm giữa mắt Bộ tổng tư lệnh vậy. Và xin nói trước, chỉ sau năm 1975, khi không còn tiếp vận, căn cứ này mới thất thủ. Chúng ta nghe nói về những Knak - Tây nguyên, Tân sơn nhất 1968 thua trận với vài trăm liệt sỹ, ở Buomlong còn đắng hơn. Ba trăm hy sinh một trận, địch dùng xe xúc hất xuống vực thẳm là thường. 
Chúng tôi nhận lệnh hành quân đánh Buom long lần thứ nhất, C5 vừa bị tổn thất nặng nề, có bốn khẩu lựu pháo 122ly cháy trụi mất ba khi vượt đèo Bưởi, nhận thêm một khẩu bổ sung thành hai, tiếng là đại đội nhưng thực chiến chỉ có hai khẩu với mấy chiếc xe xích ATZ cải tiến từ máy cày. Đêm hành quân vào trận cũng hào hùng lắm, trong trí tưởng của mình, trong tôi vẫn còn hằn sâu hình ảnh những đoàn Hồng quân Liên xô với chiến xa ầm ầm tiến về phương Tây. Chiếc xe xích cà khổ thỉnh thoảng lại nhảy dựng lên, mông đít đập mạnh xuống hòm đạn đau điếng vẫn ngỡ mình sắp phất cờ đỏ trên nhà Quốc hội Đức vậy, hic ! 
      Đường lạ, dốc cao đèo sâu, đám cơ giới nặng nề ì ạch trườn qua con ngầm, những dốc đứng trơn tuột, thường là chúng tôi trắng đêm chặt cây bắc cầu cho xe pháo vượt qua chẳng biết bao nhiêu là khe suối, bao nhiêu là dốc đứng đường quanh, sức lính đổ ra chẳng thể nào tính đủ để đưa được pháo cơ giới vào trận. 
     Trước mắt chúng tôi là những dãy núi cao điệp trùng, nơi trên đỉnh là những căn cứ tiền tiêu của địch, địa thế không cho phép thiết lập trận địa như thông thường, đây là lần đầu tiên trận địa trực tiếp đối diện với mục tiêu, chúng tôi có thể quan sát thấy đạn nổ, nhưng đó cũng chính là điểm yếu, địch trên chốt có thể thấy rõ vị trí trận địa, chỉ điểm cho máy bay đánh phá.
Trắng đêm đào công sự pháo, làm giàn chống bom bi, ngụy trang rồi chuẩn bị đạn dược, trăm thứ việc vắt cạn sức lính. Đôi lúc dừng tay nghỉ ngơi làm điếu thuốc lào tán phét với mấy lính bộ binh hành quân ngang qua. Lính 312, 316 trẻ măng, quân phục màu xanh Tô châu còn thơm mùi vải mới. Họ sẽ đi tiếp về phía những chốt địch kia, trên đỉnh núi với nhiều lượt hàng rào dây thép, với vách ta luy chống đặc công, với những hầm ngầm và bom mìn nhiều như lá rừng mang dòng chữ made in USA.
Khi mặt trời khuất núi thì trận đánh bắt đầu, pháo binh sẽ bắn chuẩn bị, cố gắng nhiều nhất có thể để tiêu diệt mục tiêu lộ trên mặt đất. Chúng tôi nổ sung, đạn bắn khá chụm, từ trận địa, sau khi giật cò chúng tôi có thể quan sát thấy đạn nổ hất tung những chòi canh, hầm hố cá nhân của địch. 
Bộ đội ta tấn công nhiều lần, ánh chớp nhì nhằng trên đỉnh núi. Có vẻ sượng rồi, chúng tôi thức trắng đêm chờ gọi bắn dù biết khi bộ binh tiệm cận mục tiêu thì rất khó, không khéo nện vào đầu quân ta như chơi.
Sáng sớm, từng tốp bộ binh rút qua trận địa, đắng lòng nhìn quân số thường vơi đi quá nửa. Chúng tôi thì lo lắng ngụy trang lại trận địa, sức ép từ đầu nòng thổi tung cây lá, chắc chắn chúng tôi sẽ là mục tiêu oanh kích của máy bay địch. Trời vừa hửng sáng, hai chiếc T28 đã không cần đạn khói chỉ thị mục tiêu, cứ thế thay nhau bổ nhào ném bom vào trận địa. Nó đánh trúng thì chết, cả người lẫn pháo, mà nó ném trượt, cây rừng đổ xuống ngổn ngang, hai khẩu pháo to tướng lại được phủ kín thành một thứ ngụy trang khá tốt.
Hết T28 lại đến F4 thay nhau quần nát trận địa, đến tối chúng tôi lại vẫn nổ sung. Lần này địch tung ra một loại bom, gọi là bom vướng nổ, nhỏ như quả bom bi nhưng khi bom thả xuống tung ra nhiều sợi dây, người hay động vật, thâm chí mưa rơi nặng hạt, gió lay cành lá là đủ tác động vào sợi dây gây nổ. Trận địa dày đặc nhưng loại bom như vậy, mọi hoạt động chiến đấu, sinh hoạt ngưng lại cả chờ phá bom. 
      Bắt đầu đói, đã ba ngày trong vòng vây của các loại bom đào, bom phạt và nhất là bom vướng. Đạn hết, gạo hết, chúng tôi vàng mắt chờ xe tiếp tế từ hậu cứ mang gạo, đạn bổ sung. Bộ đội huy động mọi thứ có thể kích nổ bom một cách an toàn để thông đường. Qủa nào nhìn thấy thì dùng súng bắn, quả nào rơi vào đồi cỏ tranh thì đốt cháy dây. Qua máy VTĐ chúng tôi nhận được tin mất mát đầu tiên, chiếc xe xích chở gạo đạn bổ sung chạy qua bãi bom vướng, hai chiến sỹ mới điều về đơn vị chưa có kinh nghiệm bị bom hy sinh. Thi hài họ được đem lên xe chạy tiếp vào trận địa, quăng quật cùng đạn và gạo trên con đường rừng mấp mô.
Có đạn, đơn vị lại tiếp tục chiến đấu, đến chiều tối mới nấu được bữa cơm đầu tiên trong ngày, bữa cơm diễn ra vội vàng trong đêm tối nhập nhoạng. Khẩu đội lầm lũi ăn, lầm lũi xới, lầm lũi nhai trong ánh đèn pháo sáng địch nhấp nháy phía xa. 
    Cảm giác có điều gì là lạ, dù là đói mình vẫn đủ nhận thức để nhận ra có điều bất thường trong bát cơm đang cầm trên tay, nó có màu sẫm, càng sẫm hơn trong màn đêm, và khi ánh pháo sáng lóe lên, bát cơm hiện nguyên hình màu đỏ sẫm, vâng ! và nó còn có một mùi tanh đặc trưng. Tôi bảo thằng Chí toét ( nó là thằng được phân công lấy gạo trên xe xích và nấu cơm) : “ sao cơm có mầu đỏ vậy mày, gạo gì vậy? “ Nó gạt phắt đi: “Sao tao biết, đói bỏ mẹ, thôi cứ ăn đi”
Không thể ăn tiếp bát cơm, tôi bỏ bát đi vào góc hầm kiểm tra bao gạo, rõ ràng gạo trong bao vẫn trắng bình thường, phía ngoài bao có vài vết đen thẫm, thò tay sục xuống, tôi nhấc lên một tảng gạo dính bết vào nhau. Sực lên mùi tanh của máu, mùi bao tải, mùi của gạo. Một cuộn sóng dâng lên từ dưới rốn, bao nhiêu cơm trong làm bụng trào ra cả.
Anh em chất vấn, thằng Chí toét khai nhận nó bốc gạo cho vào nồi nấu luôn mà không vo, ra suối vo gạo sợ bom vướng, nó lấy nước uống dự trữ trong hầm pháo để nấu, nó không biết rằng máu của hai người lính vừa hy sinh đặt nằm lẫn với gạo đã chảy ra thấm ướt những bao gạo quý giá.
Khẩu đội đã vô tình ăn thứ cơm GẠO ĐỎ đó, máu đồng đội chỉ vì một sự lười biếng mà cũng vô tình nằm trong bụng chiến sỹ, không tin lắm nhưng có thể những giọt máu đó đã tiếp sức cho chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ, vượt qua được sự ác liệt tàn bạo của trận đánh đó – và chắc cả những năm sau đó nữa.
Do có nhiều khó khăn và tổn thất, chiến dịch kết thúc, bộ đội các đơn vị được lệnh lui quân, mùa mưa đang đến gần, rút nhanh không thì mưa ướt đường trơn, chỉ có nước bỏ pháo chạy lấy người.
Những năm sau, chúng tôi đều trở lại đánh Buom long và đều rút lui không kèn không trống. Những đêm trực chiến, lính buồn bã nghêu ngao bản cover bài : ‘ Ngọn đèn đứng gác”
“ Trên đường ta đi đánh giặc
từ Co luông qua Phou Nốc Kôc
ở đâu cũng gặp, những chặng đường mòn pháo kích vu vơ
ơi những con đường không bao giờ hết dốc….
….Như Ngàn Chín với Bản Na năm nào cũng húc
Quân ta ra, quân giặc chiếm lại, mùa khô húc, mùa mưa lại chốt
Mùa khô húc, mùa mưa lại gùi, xa quê hương đã bao năm rồi…..”
Mỗi năm vào trận, bộ phận chính sách đều trở lại đào những ngôi mộ chôn vội các chiến sỹ đã hy sinh đưa về an táng gần hậu cứ, thi hài quấn trong tăng võng nilon lâu tan lắm, vải quân phục vẫn còn. Dưới chân hai chiến sỹ nọ vẫn còn quấn dính những đoạn dây bom vướng, loại dây rất bền chắc làm từ sợi tổng hợp, màu xanh và rất đẹp. Nghe nói bản quyền thiết kế của người Nhật, họ bán phát minh cho người Mỹ đem xài ở chiến trường Đông dương, và họ gạ bán thiết bị- áo giáp phá nổ cho quân đội ta, đắt quá chắc không mua. Sau này khi đã quen với loại bom này, chúng tôi thường dùng súng CKC bắn như một loại bia, chỉ cần nằm thấp và che chắn tí ti là coi như một trò chơi mới. Loại trò chơi chết người.







Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

ĐỨNG LẠI BÊN EM.

*
K
hi anh đứng lại bên em
Hồng Hà dịu êm, hiền hòa con sóng vỗ
đưa em về
chiều xuân hoa đào nở
gió sông Hồng nghiêng lau lách ven đê

Quê mình thương, có nhớ lại trở về
Có một bãi sông quê với phù sa cát bỏng
nuôi tuổi thơ anh
dẫu là muôn trùng sóng
Đi qua rồi
mới biết nhớ đến mênh mông...

Đứng lại bên em,
dù bờ vai không quá rộng
một chiếc bóng mờ đủ che nắng được không?
một chút thôi, ta sẽ thấy ấm lòng
Cho anh lại làm thơ mừng em ngày sinh nhật.

Thứ Bảy, 24 tháng 2, 2018

HAI ĐẦU NẮNG GIÓ

*
Muốn gửi lạnh vào trong đó cho em
một chút thôi, đủ xua đi nắng hạ
một chút gió đủ rì rào cây lá
bớt oi nồng làm rám má người thương...

Một chút thì thầm từ gió lạnh bắc phương
để anh nhớ hồ Gươm đêm Giáng sinh lung linh đèn nến
gió hơi nhiều, liễu run trong sóng quyện
mặt gương hồ hương đọng dáng kiều thơm...

Tháng ba về rạo rực mùa xuân
rét nàng Bân để vợ thương chồng thêm một chút
cho quê mình dẫu hai đầu đất nước
nỗi nhớ dài thêm bởi nắng gió trái mùa...

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

VƯỜN HỒNG.

*
"...Nắng đã nhạt phai, trên con đường nghiêng bóng dài
anh mãi yêu em trong kỷ niệm.
Bóng trăng ngày xưa, với khung trời anh ước mơ
vẫn đứng bơ vơ, một mình đơn bóng mong chờ ...." *
*

Về tìm lại vườn hồng ngày cũ
ngàn đóa xinh tươi vẫn e lệ thoáng cười
mầu hồng phấn như ngàn lời muốn nói
dịu dàng em trong nắng mới xuân sang

Đứng lại bên em với một thoáng ngỡ ngàng
từng sợi nắng đọng hương tình lấp lánh
anh tìm lại bước chân ngày đông lạnh
Người bên ta, hoa khoe sắc mặn mà..

Nắng đã nhạt phai trên lối cũ mình qua
mà yêu thương vẫn đong đầy kỷ niệm
để chiều nay anh đi trong lưu luyến
bóng người về đọng lại sắc hoa xinh...

* trích ca từ 999 đóa hồng

LẮNG NGHE CA KHÚC " STILL LOVING YOU"


*
T
rọn nửa phương trời đất nước đang hứng chịu những đợt giá lạnh khắc nghiệt. Gió mùa đông bắc thổi qua hè phố, băng qua những cánh đồng ngoại ô. Cái lạnh làm lòng người tê tái. Sáng sớm dường như khí lạnh dày hơn, buốt nhói hơn sau một đêm khó ngủ.
Sáng thứ bảy, không gian như trầm lắng,không khí lạnh mùa đông xúi giục người ta lười biếng và khuyến khích hồi tưởng về những giai điệu đẹp, và thế là những ca từ cùng nét nhạc cuốn hút của ca khúc “Still loving you” lại trở về và day dứt vang lên trong hồi ức.
Chàng trai - ca sỹ đang đứng trên sân khấu với chiếc micro làm đạo cụ đang đau đớn, hy vọng rất thành tâm để cố gắng truyền đạt một thông điệp mà với anh là rất quan trọng, có ý nghĩa sống còn đến người anh ta yêu, cũng như khán giả đang lắng nghe: “ Anh vẫn yêu em, vẫn rất yêu em…”
“Vẫn” có nghĩa là đã có một biến cố trong tình yêu giữa hai người, có thể một trong hai đã mắc sai lầm dẫn đến ly biệt, và vì thế về phần chàng trai, anh ta đã hối tiếc, đã ân hận, anh ta đã nhận ra rằng còn yêu nhiều lắm, và vì thế ca từ cất lên:
Time... it needs time,To win back your love again,
I will be there.. I will be there..
(Thời gian, anh cần thời gian để chiến thắng tình yêu của em một lần nữa. Rồi anh sẽ ở đó…)
Thật bất hạnh nhé chàng trai, phụ nữ là hoa, là tiên, là ngọc ngà để đàn ông nâng niu và chiều chuộng, cớ sao lại đánh mất tình yêu của nàng để lại phải chiến đấu dành lại, nhưng thật ra có thể thông cảm với chàng trai này, trong tình yêu luôn tồn tại nhiều cung bậc, nhiều tình huống, thương giận là thường mà. Mát lạnh, nóng nảy, hờn giận gen tuông âu cũng là tình thường, chỉ một chút quá đà đôi khi phải trả giá. Làm người đàn ông bản lĩnh phải biết nhường nhịn, biết phục thiện và biết đấu tranh để giữ lấy tình yêu của mình, và hơn tất cả phải biết thể hiện tình yêu nồng nàn và tha thiết mới có thể đem tình yêu của người tình trở lại, và đúng đấy chàng trai:
“..Love.. only love. Can bring back your love someday..” (Tình yêu, chỉ duy nhất một tình yêu có thể mang tình yêu của em quay trở lại vào một ngày nào đó)
If we'd go again
All the way from the start
I would try to change the things
That killed our love
(Nếu chúng ta có thể bước đi trên con đường tìm đến những vì sao một lần nữa
Anh sẽ cố thay đổi những gì đã giết chết tình yêu của hai ta...)
Tìm đến những vì sao ư ? ví tình yêu và hạnh phúc như những vi sao xa là chàng trai đã nhắn nhủ với người tình rằng con đường đó thật xa xôi diệu vợi nhưng lấp lánh hạnh phúc của thiên đường. Lời hứa hẹn thật hấp dẫn, ai mà không mềm lòng cơ chứ, nhất là khi anh ta đã hứa sẽ thay đổi, sẽ không nặng lời, không rượu bia thuốc lá, không liếc ngang liếc dọc, sẽ yêu chiều thờ phụng nàng như một thiên thần. Thế đấy, vì tình yêu mà có thể thay đổi bản thân thì hoặc chàng trai nói khoác, hoặc đó chính là một chàng trai bản lĩnh và biết yêu thực sự vậy, bởi vì anh ta đã nhận ra điều gì đã làm nàng tổn thương
Yes.. I've hurt your pride..
And I know what you've been through
(...Đúng vậy anh đã từng làm tổn thương niềm kiêu hãnh của em, và anh biết điều gì khiến em có thể vượt qua nó...)
Và hứa hẹn:
And I know what you've been through
You should give me a chance
This can't be the end
(...Anh sẽ cố gắng tìm kiếm một cơ hội nữa để thay đổi những gì đã giết chết tình yêu của chúng ta...)
Chàng trai đã hứa hẹn thật nhiều, ca từ nhắc đi nhắc lại một cách tha thiết rằng ANH VẪN YÊU EM, ANH CẦN TÌNH YÊU CỦA EM.
Theo mình tất cả chỉ cần có vậy. Biết yêu thương trong thời đại kim tiền này đã là một điều đáng quý, biết hối lỗi, biết hứa hẹn thay đổi để cùng nhau đi đến hạnh phúc là một điều đáng trân trọng, không phải ai cũng làm được, vì vậy mà tinh thần từ bài hát của nhóm nhạc SCORPIONS đem lại thật nhân văn mặc dù ca khúc được trình bày với thể loại power ballad vẫn không kém phần hấp dẫn, tha thiết và sôi động.
Mời các bạn yêu thích ca nhạc cùng nghe lại bản nhạc để cùng thổn thức với tình yêu, loại tình cảm đáng trân trong nhất của nhân loại.

( bài viết có tham khảo lời dịch từ internet)

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

SẦU ĐÔNG


*
Có những khi tê tái cõi lòng
đêm giá lạnh… gió đông chợt đến
trái tim bỗng giá băng, câm nín
đọng yêu thương qua suốt tháng năm dài

Sầu đông … sầu đông buồn đọng trong mắt ai
sương tuyết phủ  lòng người tê tái
Có khi là cô đơn giữa tình người hoang dại
nên vần thơ khắc khoải những niềm yêu

Cơn  gió lang thang qua ngõ cuối chiều
Gía lạnh sầu đông hạt mưa mặn chát
Nước mắt hay giọt sầu vương  trên mí mắt
Đọng thiên thu thành nỗi nhớ không tên

Đọc trong mắt buồn ...sầu đông khó quên
giá lạnh… đêm đen dòng người vội vã
thánh đường đêm nay dường như xa lạ
Thiếu phụ sầu đông mơ bay đến những vì sao



Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

*
Những gì như đã cũ 
thường làm ta chạnh lòng...

một chiếc cầu xưa cũ, cô đơn giữa đêm đông
sương giăng vào cổ kính
lạnh lẽo 
gió qua sông.....

Những điều gì đã cũ
gợi thời gian rêu phong, tĩnh lặng và lắng đọng
tịch liêu mái chùa cổ
bóng thời gian phủ mờ

Có lần gặp bài thơ
người cũng như đã cũ
từng lời thơ vần vũ
ý thơ buồn mênh mang

Bỗng ta như chiều vàng lá rơi đầy ngõ vắng
bỗng ta như phật đài, từ bi và tĩnh lặng
Bỗng ta như dòng sông chảy qua sa mạc trắng
hoang vu và dại khờ


Bỗng ta 

lênh láng thơ...



Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

TRỐNG VẮNG

*
C
ó những lúc ta ngồi một mình
buồn vương trong khóe mắt
thấy như cuộc đời
buồn tênh....

Có những lúc hồn thơ chênh vênh
cảm xúc loãng tan vào đêm đen bất tận

Có những lúc thấy lòng mình trống vắng
tự dặn lòng càng phải viết nhiều hơn
viết cho ta, và viết cho những tâm hồn
biết đồng điệu, chân thành không hoa lá.
viết cho người gần, và cả người xa lạ
viết cho yêu thương
cứ mãi ngập tràn....

Viết nữa đi
cho tình yêu bao phủ cả không gian
và tình người
mênh mang
tươi sắc thắm,
Vĩnh viễn hồn thơ
đẹp như màu hoa kia, thầm lặng

dâng cho đời vẻ đẹp của nhân gian

Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

NHỚ ĐÊM HÁT HỘI

*
"Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng"
em có về đêm hát hội ấy không ? 

Lúng liếng mắt huyền nghiêng cả dòng sông 
Em hát mời trầu đong đưa vạt áo 
đèn đêm hội lung linh huyền ảo 
Ánh mắt dao cau anh ngỡ chỉ riêng mình

Em đứng một mình em hát: " trúc xinh... "
Anh tìm bờ ao chị hai ra đứng 
lối nọ lối này quai thao nón thúng
gét nón ba tầm che mất nụ cười duyên

"Ngồi tựa mạn thuyền...", em ngồi mạn thuyền
Em hát ý a cây đa em đứng 
em đứng một mình em hát: còn duyên " 
còn duyên buôn nụ bán hoa hết duyên ngồi gốc cây đa đợi chờ..."

Đêm hát hội mình anh lơ ngơ 
Đi tìm mãi vần thơ duyên nợ 
Em hát lại câu ca " người ơi người ở 
người đừng về..." nên nỗi nhớ...nặng lòng nhau.


Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

NẮNG LÊN

*
T
iếng gọi của mùa xuân thì thầm, rất khẽ
nên nắng về, thật nhẹ sớm xuân nay
và anh nghe trong gió sớm xuân này
những bàn tay nối ân tình gần lại...

Lời tỏ tình lắng đâu đây...nói mãi
những lời yêu giữa tổ quốc thanh bình
nắng chiều vương, ấm mãi những trái tim
kết đôi lứa mãi trường tồn dân tộc

Một chút bình yên, lung linh ngàn hạt ngọc
Hồ Gươm đón xuân về trong nắng mới reo ca
và anh vẫn thấy mắt em say đắm, hiền hòa
trong sóng nước xuân về muôn sợi nắng....

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2018

NỬA ĐÊM

*
L
ưng chừng đêm
anh dừng lại bên đường
Hà nội phố trở mình

gió đổi
khắc khoải bước chân, heo may nhức nhối
lối xưa chầm chậm tìm về...


Gío vẫn thì thào
mưa rét lê thê
lời mùa đông … tái tê Lục thủy
em bên mình và thơ reo muôn ý
tên nhau
gọi một lần thành nỗi nhớ thiên thu

Khúc tình buồn anh ru ... em ru
ru giấc ngủ khuê phòng trống vắng
ru lời thơ dấu mình... thầm lặng
lời yêu thương chôn chặt cõi vô hình


lưng chừng đêm
tiếng nhịp đập con tim
phập phồng nỗi nhớ.....

Thứ Hai, 8 tháng 1, 2018

MẦU TRO HOA TÍM PHAI

*
Hoa Hồng màu tím phai
giọt sương mai đọng lại
hương tình lắng đâu đây
anh nghe lòng như say...


Chuyện xưa mờ trang viết
tàn tro của hoa hồng
mầu gì? em biết không
mà một người con gái
yêu đến cháy lòng mình
đốt tình thành tiếng hót
của loài chim thơ trinh
đốt tình thành tro lạnh
của loài hoa đượm tình
Ôi sắc hoa tim tím
đốt thành mầu con tim...

Và bây giờ anh biết
tàn tro của hoa hồng
chắc có mầu tím đỏ
Nồng nàn từ tim mình....

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2018

VỜ NHƯ KHÔNG BIẾT ......

*
V
ờ như không biết ... xuân vừa tới
Chỉ là tờ lịch cuối vừa rơi
Vờ như không biết búp non mới
run run chiếc lá khẽ chào đời

Vờ như không biết đóa hoa tươi
môi hồng hiền dịu một nụ cười
Giọt xuân còn nhớ đông vời vợi
mưa đêm bên thềm thổn thức rơi.

Vờ như không biết
như không biết.
Khúc nhạc lòng ngân giữa đất trời
Tiếng thơ xao xuyến
vườn thơ cũ
Vờ thật đấy ư …
......sao lòng mình chơi vơi

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

LỆ HOA

*
Dù là sẽ phai tàn năm tháng
ôi! một thời 

rực rỡ một đời hoa
Dù một ngày kia 

mưa gió phai nhòa
Em vẫn mãi là đóa hồng đằm thắm

Cứ khóc đi hoa

thế gian còn cay đắng
Giọt sầu bay đi
góp lại những niềm vui

Mưa ướt đường mây... lấp lánh chân trời
Bảy sắc cầu vồng đưa em về lối mộng.

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

BAY QUA CẦU VỒNG

❤❤
 ⚘
Tần ngần bước chân.....
lắng đọng miền hoài niệm
ta đi tìm mùa hoa cải ven sông.

Rét ngọt cuối đông ...đồng xa vàng rực
Cải lên ngồng gió thổi về đâu...

Một chút nắng
một chút mưa để thấy ngang đầu
bảy sắc cầu vồng chiều đông lấp lánh
ta chợt thấy mình bay trong ảo ảnh
đôi cánh nhọc nhằn, mệt mỏi... trần gian

Bay qua cầu vồng, bầu trời thênh thang
Rau cải bay đi rau răm ở lại
đường đời dài mãi
"cát bụi mệt nhoài " ai còn nhớ ai?

Bay qua cầu vồng đường dài thật dài
ai nào biết thiên đường bay hoài không đến
Cầu vồng mọc lên
quên lời hò hẹn
hương cải thơm nồng bay đến trời xanh

Bay qua cầu vồng, đôi cánh mong manh
kiếp tu chẳng thành
bay bay 
loanh quanh.....

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

ĐÊM QUA CÓ SƯƠNG RƠI

*
Đ
êm đông mờ hơi sương
Đọng hạt bên rèm trúc
từng giọt từng giọt rơi
vào cõi đời mơ thực

Một tiếng lòng thổn thức
từ góc trời thật xa
một tiếng yêu là lạ
giọt sương chợt vỡ òa

Tiếng lòng ai nhức nhối
Chát mặn giọt sương sa
ngẫm tiếng đời trong đục
thương tình đời...phôi pha.

Lắng nghe tiếng lòng ta
ân tình muôn đời nhớ
hận thù mau chóng qua
tình trong như sương đọng
long lanh giữa muôn hoa...

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

KHOẢNG TRỜI RIÊNG

*
Tiếng thơ hay tiếng lòng
người đàn bà làm thơ thả vào khoảng trời xế bóng
Một tiếng thở dài dịu dàng....lắng đọng              
viết giữa chợ đời cho vạn tấm lòng say

Một chút gì xao xuyến dâng đầy
trong cõi tạm đầy vơi yêu... gét
Có ai nghe thấy không? từng tiếng thơ tha thiết
với một chút vơi đầy
lặng lẽ những khát khao

Mãi thế thơ ơi.... như khúc hát dâng trào
ngân nga những yêu thương vời vợi
Một tiếng thơ nghe trong ngày mới
ngập lòng
một khoảng trời riêng...

như bông hoa Tulip êm đềm...mọc giữa làn cỏ dại.

Thứ Bảy, 23 tháng 12, 2017

GẶP LẠI HOA BAN

*
V
ề Nam Đàn gặp Hoa Ban nở
Làng Sen mùa này vương nỗi nhớ Kim Liên.

Một mình ta với một chút hữu duyên
dừng lại bên em để thấy mình sâu lắng
câu ca dao gừng cay muối mặn
người ơi phập phồng
nỗi nhớ tìm nhau...

Tìm đâu, tìm đâu thuở trăng ngang đầu
dát ánh bạc lên câu hò hẹn
Hoa Ban nở tím lời thương mến
lính đó em, nhớ đến vạn ngày sau..

Ngày qua làng chẳng thể ở lâu
chặng hành quân đâu cũng là quê lính
nhớ mãi thôi, dáng quê bịn rịn
tiễn quân đi, tím biếc nhánh hoa Ban

Thêm một lần về lại Nghệ an.
thêm một lần anh gặp hoa Ban nở
thêm một lần
chông chênh nỗi nhớ

Hoa Ban
và em.....nở tím lối về.

Thứ Năm, 21 tháng 12, 2017

MẦU ÁO LÍNH.


*
C
ó áo lính mang mầu thiên thanh
cũng có lính như anh mặc mầu áo trắng
Aó màu xanh của một thời mưa nắng
nhuộm bùn non và cả máu tươi hồng.

Ôi một thời, vang khắp núi sông
kèn xung trận say bao mầu áo
Dù bom đạn quân thù rải như mưa bão
vẫn một lòng đền đáp non sông

Dưới quân kỳ ghi tiếp những chiến công
ta để lại đàn em sục sôi dòng máu nóng
Biển khơi gọi, đảo xa còn muôn sóng
Áo lính mãi còn vương nợ quê nhà...

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

TIẾNG THƠ BUỒN LÊNH ĐÊNH BẾN YÊU

*
*
Có một lần 
mở trang mạng ảo
Ánh mắt anh

khẽ chạm vào từng dòng thơ em.

Từng con chữ mảnh mai rủ mềm như tơ lụa
từng sợi nhỏ là nỗi buồn đau
thấm sau mùa lá úa
héo vàng
trút xuống rừng thu..

Có một lần anh biết rằng thơ chỉ là thơ
nơi ẩn chứa ngôn từ sâu lắng
và cũng có khi chỉ là lãng đãng, những ân tình từ thuở xa xăm

Có những khi nghe tiếng thời gian
âm thầm réo như cung đàn lỗi nhịp
đâu đây có những gì hối tiếc, xuân qua bìm bịp kêu chiều

Tiếng thơ buồn lênh đênh bến yêu
con đò nhỏ chênh chao ngược dòng thương nhớ...

Trái tim anh dừng lại
ngẩn ngơ


Thứ Năm, 30 tháng 11, 2017

Love Of My Life


     Hà nội lạnh lắm, cái lạnh đột ngột từ đâu đó tràn về, nền nhiệt hạ thấp và gió... từng cơn gào rít trên những tán cây bàng trụi lá đứng chơ vơ đầu phố.
 Trong căn phòng nhỏ, nghe không gian than thở buồn vui những ngày mùa đổi, điều thất thường làm cỏ cây thiên nhiên cũng gắng gượng thích nghi với sự bất thường. Chi bằng nghe nhạc, và tình cờ You tube hiện lên màn hình những ca khúc của nhóm nhạc Scorpions.
 Ảm đạm lắm không gian mùa đông, muốn nghe điều gì sôi động, vui vẻ mà lời ca cứ như xoáy vào tâm trí, họ đang hát Love of my life- tình yêu của đời tôi !
 Tình yêu của đời tôi đấy, mà sao không trọn vẹn, những lời trách móc, giận hờn như cào xé lòng người, chàng trai nào kia đang gào thét: " em đã làm anh tổn thương, em đã cứa nát trái tim anh, em đang xa rời tôi, đừng ! em có biết rằng khi em ra đi, em đã mang trái tim tôi đi rồi..."
 Có thật thế không? trái tim chỉ là biểu tượng của tình yêu thôi mà ! Không còn trái tim - không còn tình yêu thì đời còn ý nghĩa gì nữa, anh chàng si tình thật. Nhưng hãy đứng thẳng lên chàng trai, một khi người đó đã không còn yêu, níu kéo lằm gì: "...
Bring it back, bring it back, Don't take it away from me. Because you don't know, What it means to me (hãy mang tình yêu trở lại, đừng xa rời anh nữa, bởi vì em không biết rằng em thực sự có ý nghĩa đối với anh biết chừng nào...) Điệp khúc não lòng ấy cứ lặp lại đến sốt ruột, làm người nghe thấy đáng thương cho mối tình si ngốc, dù là được hát lên bằng chất giọng nam mạnh mẽ của ca sỹ.
  Tình yêu là cứu cánh của nhân loại, dù sao vẫn cứ nên tôn vinh tình yêu ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, chúc các bạn một ngày Chủ nhật bình yên, ấm áp và hạnh phúc.


Love Of My Life | Scorpions
*
Tình yêu của đời tôi!
em đã làm anh tổn thương...
Em đã làm tan nát trái tim tôi
và giờ đây em đã rời xa tôi.

Tình yêu của tôi ơi
em không thể thấu hiểu điều đó được đâu...

Hãy mang tình yêu trở lại
Đừng xa rời anh nữa
Bởi vì em không biết rằng
Em thực sự có ý nghĩa đối với tôi biết chừng nào đâu.

Tình yêu của cuộc đời tôi
Em đã làm tôi tổn thương
Em đã mang trái tim tôi đi rồi
Giờ đây em quý giá đối với tôi biết nhường nào.
Hỡi tình yêu của tôi.
Em không thể biết được đâu
Hãy quay về với anh đi
Đừng rời xa anh nữa
Bởi vì em không biết rằng
Em thực sự có ý nghĩa đối với tôi biết chừng nào đâu

Em sẽ không nhớ khi điều này đã qua
Tất cả mọi điều
Khi tôi trưởng thành hơn
Tôi sẽ ở đó
Ở bên cạnh em để nói với em rằng
Tôi vẫn yêu em như thế nào, tôi vẫn yêu em đó.

Hãy quay lại đây em
Đừng rời xa anh nữa
Bởi vì em sẽ không biết rằng
Em thực sự có ý nghĩa đối với tôi biết chừng nào đâu
Hỡi tình yêu của tôi.
Hỡi tình yêu của tôi.

Love Of My Life | Scorpions

Love of my life
You've hurt me
You've broken my heart
And now you leave me
Love of my life
Can't you see
Bring it back, bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me

Love of my life
Don't leave me
You've taken my heart
You now desert me
Love of my life
Can't you see
Bring it back, bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me

You won't remember
When this is blown over
And everything's all by the way
When I get older
I will be there
At your side to remind you
How I still love you, I still love you

Back, bring it back
Don't take it away from me
Because you don't know
What it means to me
Love of my life
Love of my life

Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

CẢM XÚC MONG MANH.

*
T
a đứng đây
hồn say cùng Tây hồ gió lộng
vẫn vô tình
lăn tăn hoài con sóng
lối cũ hàng cau đứng đợi trăm năm.

Nhớ làm sao chấp chới cánh Sâm cầm
xao xác bay về miền tà dương thấp
con đường vắng, dáng ai e ấp
cành liễu mềm thả xuống ánh dư quang.

Phía xa mờ nhuộm kín ráng chiều vàng
nghiêng gió, nghiêng mây
đổ tràn mùa hanh vắng
tìm lại đường xưa có hàng cây đứng lặng
thổn thức chờ
sợi nắng ấm mùa đông.

Ta đứng đây
với một chút trải lòng
cho vơi bớt những suy tư thầm lặng
sao vẫn thấy hồn thơ thêm xa vắng
cảm xúc mong manh
tuột xuống phía vô cùng.....

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

NHỮNG TÁN LÁ BÀNG CUỐI PHỐ

*
Đi qua phố mùa đông
phong phanh manh áo mỏng
bởi vì đông lại nóng
ngỡ mùa hè quay về..

Những tán bàng lá đỏ
chiếc lá rụng vỉa hè
nghiêng nghiêng theo chiều gió
thả vào chiều đam mê.

Chợt thấy mình như lá
chợt thấy mình như gió
chợt quên và chợt nhớ
chợt thấy mình ...tuổi thơ

Lá bàng rơi vu vơ...

ĐI QUA MÙA LÁ RỤNG

*
C
hầm chậm... bước chân mùa thu
nhẹ nhàng rời xa thành phố...

Xạc xào từng cơn gió
vờn nhẹ qua hoàng hôn.
Chiều dần buông, dần buông

Người qua đường dường không vội vã
chiếc lá Thu phai
vàng rơi lả tả
góc phố heo may tê tái lòng người.

Kẻ du miên đi trong chơi vơi.
Khẽ cúi mình nhặt lên chiếc lá
thương Hà Nội thu vàng hối hả
thả mình vào hư vô..

Đêm bão về thương những lời thơ
lá cũng biết phập phồng hơi thở
cũng như ta viết để thương mình.
Sao vẫn nồng nàn
cháy đỏ trong tim...

Chào nhé em, mùa thu vàng Hà nội
ta vẫn coi em như một người tình
thu đã qua rồi
thu đã xa xôi...

KHÔNG AI BIẾT

*
K
hông ai biết lòng ta đôi khi buồn như chiều ngõ vắng
Sương phủ hàng cây, lá đỏ rụng đầy
Xơ xác
heo may,
gió lùa,
áo mỏng....

Không ai biết
lòng ta ồn ào sóng....cuộn dâng
mà trống rỗng đến vô cùng...

Đi qua ngõ
chiều nay lá rụng
nghe bốn mùa trôi như giấc mơ
Bàng bạc sương
ngỡ có đợi chờ
cuối phố chỉ có con ngõ rẽ

Không ai biết một chiều như thế
tiếng thơ thành lá rụng chiều đông..

GIÓ MÙA.

*
S
e sắt gió, giăng giăng cơn mưa nhỏ
phố ướt đầm, mưa dầm thấm sâu....

Ta làm kẻ lãng du quấn mưa ngang đầu
khăn ấm người đi, ô che sương lạnh
một mình ta .. con đường vòng quanh
Gió bắc thổi qua mùa hiu quạnh
mắt không nhìn
xung quanh mình ảo ảnh
những khuôn mặt cười, son phấn tàn phai

Những đứa trẻ co ro dưới mái nhà ai
về đi bé, những căn lều ở trọ
gió
xuyên qua khe cửa như rên..

Tiếng rao đêm xuyên qua màn đêm
ai ăn bánh khúc mùa này
lạnh lắm
mưu sinh..kể gì mưa nắng, kẻ lãng du thương mình.. thương ai.
Cơn gió mùa Đông róc rách đêm dài
như nước dòng sông chảy qua vụng dại
để một đêm ta đi và tự mình cười mãi
Đời... lạnh như cơn gió
Người...nhiễm lạnh thì ho.

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

MƯA... LẠNH

*
M
ưa Sài gòn có lạnh không em
hiu hiu gió 
mưa tràn ngập phố
gió lạnh về
thương em qua ngõ
hạt mưa vô tình chạm khẽ bờ mi

Bước chân nhỏ người đi 
em đi
qua phố mưa Sài gòn áo mỏng
Lụa Hà đông mát mùa hanh nóng
mưa rồi.... lạnh...
không mát đâu em

Dẫu chỉ se se chút gió qua rèm
mặc thêm áo nhé, cho lòng ấm lại
Gió bấc thổi qua mùa hoa cải
miền Bắc quen rồi, 
cũng thấy thường thôi

Anh đứng lại bên cạnh cuộc đời
chuông nhà thờ gõ vào nỗi nhớ
Lạnh hai đầu 
và mưa nơi đâu
cũng se lạnh, 
cũng ướt đầm đêm mơ

Hà nội đêm qua, cơn gió hững hờ
khẽ luồn qua khe cửa,
lạnh cả những vần thơ...

Thứ Tư, 8 tháng 11, 2017

GIÓ MÙA.

*
S
e sắt gió, giăng giăng cơn mưa nhỏ
phố ướt đầm, mưa dầm thấm sâu....

Ta làm kẻ lãng du quấn mưa ngang đầu
khăn ấm người đi, ô che sương lạnh
một mình ta .. con đường vòng quanh
Gió bắc thổi qua mùa hiu quạnh
mắt không nhìn
xung quanh mình ảo ảnh
những khuôn mặt cười, son phấn tàn phai

Những đứa trẻ co ro dưới mái nhà ai
về đi bé, những căn lều ở trọ
gió
xuyên qua khe cửa như rên..

Tiếng rao đêm xuyên qua màn đêm
ai ăn bánh khúc mùa này
lạnh lắm
mưu sinh..kể gì mưa nắng, kẻ lãng du thương mình.. thương ai.
Cơn gió mùa Đông róc rách đêm dài
như nước dòng sông chảy qua vụng dại
để một đêm ta đi và tự mình cười mãi
Đời... lạnh như cơn gió
Người...nhiễm lạnh thì ho.

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

LỜI RU CUỐI

*
Ngủ đi em
Em hãy ngủ đi 
với giấc mơ chỉ mình em biết
Anh sẽ ru em một lần nữa thôi
với bản tình ca mà anh đã viết
tặng em, mà chưa hát đủ thành lời...

CHO MÙA THU TRỞ LẠI

*
M
ột chút tình thơ
viết cho mùa thu trở lại
kể cho em nghe khúc nhạc tình buồn

Thứ Hai, 6 tháng 11, 2017

TRĂNG CHIỀU.

*
T
răng đã chiều,
trăng nghiêng lồng bóng Nguyệt.
ai cũng bảo trăng rằm, trăng tròn lắm người ơi

Trăng hôm nay treo lơ lửng ngang trời
hoàng hôn thấp dần
mình anh đứng đợi

Vời vợi chân trời, nhớ thương đưa lối
lặng nhìn mây cuốn cuối trời xa.
Có một vầng trăng thấp thoáng chiều tà
soi bóng xuống mặt hồ tĩnh lặng

Chỉ mình ta đi trong hoang vắng
ngắm trăng chiều
mơ dáng một miền yêu.....

BƯỚC VỀ PHÍA NHAU


*
E
m đi về phía anh
Và mặt trời vừa lên
Anh bước về phía em
mặt Hồ Gươm trong xanh

Dịu hiền như làn gió
từng tia nắng lung linh
thương từng bước chân nhỏ
mềm mại
và dịu êm.

Có sớm Thu Hà nội
chạm vào trái tim anh
rồi sẽ là không thể
không bao giờ
đành quên.

NGẬM NGÙI

*
C
uộc đời như giấc mơ trôi
Sớm nay hoa nở rạng ngời sắc xuân.

Bồi hồi....một chút bụi trần
vương lên cánh mỏng
đôi lần
chao nghiêng.

Bên thềm rụng cánh hoa tiên
bàn chân ai thế
dẫm lên....
ngậm ngùi.....

ẢO ẢNH

*
Ta vẫn mãi hàng đêm tìm tiên nữ
trong khói sương mờ ảo chốn Bồng lai
dòng thơ vương áo lụa thiếu then cài
gò bồng đảo lạch đào nguyên thấp thoáng

Bóng chữ mờ dấu kín làn mây trắng
lãng bãng bay qua miền non tơ
tiếng thơ buông buồn trách kẻ hững hờ
Say hay tỉnh, tỉnh say, say suốt kiếp.

Ai say tỉnh làm sao ta lại biết
Chỉ biết mình bay trong ảo ảnh mờ xa
đêm liêu trai vỡ vụn giữa thiên hà
Dáng tiên nữ thành sao băng vụt tắt...

BƯỚC CHÂN MÙA THU


*
K
hẽ khàng bước chân mùa Thu.
âm thầm
bước vào nỗi nhớ.
Tiếng gió lùa qua khe cửa
nhẹ lay hoa trắng bên rèm.

Phố xa
lấp lánh ánh đèn
phồn hoa sáng mùa lễ hội
Một mình
anh bên đêm tối, nhớ em thổn thức tiếng đàn.
ngước tìm trong màn sương giăng
mắt em
ngày mình chung lối
nồng nàn, mắt môi vời vợi
đắm chìm vào cõi mơ hồ, trào dâng muôn ngàn ý thơ.

Một ngày
anh ngỡ mình mơ
một ngày
nghe thu hững hờ
Một ngày chông chênh duyên nợ, bước chân thu về lơ ngơ.

Hồn thơ sao đành nỡ cạn
hoa trắng gọi về thương nhớ
ngỡ em vẫn ở bên mình.

yêu thương rộn rã con tim.